Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ngư Ấu Vi nhìn cảnh tượng phía trước, sắc mặt có phần tái nhợt, vừa định quay người, lại trừng lớn mắt. Chỉ thấy một chiếc thuyền lá dường như đang ngược dòng lao đi.
Nó nhằm thẳng vào chiếc thuyền lớn đi đầu có Đại Kích Ninh Nga Mi trấn giữ!
Một nam tử trẻ tuổi dáng vẻ văn sĩ áo xanh tay cầm sào trúc.
Thanh niên áo xanh hai tay cầm sào, cắm xuống mặt nước, đuôi chiếc thuyền nhỏ dưới chân vểnh lên. Cùng lúc đó, cây sào trúc cắm vào đáy thuyền lớn bị nam tử tuấn nhã này hất lên.
Một cây sào trúc màu xanh đen cong thành một hình bán nguyệt.
Đầu kia, chiếc thuyền nhỏ sừng sững không đổ.
Đầu này, chiếc thuyền lớn lại bị sào trúc hất tung đến lật ngửa!
Vị khách áo xanh này chẳng lẽ là Long Vương lão gia? Thuyền phu trên ba chiếc thuyền còn lại sợ đến vỡ mật.
Trên sông một sào kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu.
Chiếc thuyền nhỏ dưới chân nam tử áo xanh kia lại đập xuống mặt nước, xuôi dòng lao đi, phiêu nhiên biến mất.
Từ Phượng Niên trừng to mắt, tự lẩm bẩm: "Món nghề này bá đạo thật."
※※※
Đến Hùng Châu, cách kinh thành đã không còn xa.
Sáu vị phiên vương tông thất của bản triều đều có đất phong. Ngoại trừ Hoài Nam Vương Triệu Anh từ nhỏ căm ghét chiến tranh chém giết, năm vị phiên vương còn lại đều có binh quyền lớn nhỏ khác nhau, ít nhất cũng trấn thủ một châu, như Tĩnh An Vương Triệu Hành, Giao Đông Vương Triệu Tuy, Lang Gia Vương Triệu Ngao. Còn có hai vị thì binh quyền càng nặng, Quảng Lăng Vương hiện đang trong cựu đô Đại Hoàng thành của Tây Sở, cai quản một nửa giang sơn rộng lớn của vương triều Tây Sở trước kia, những năm nay dốc sức trấn áp các cuộc nổi loạn không ngừng dấy lên, hung danh vang dội. Yến Lạt Vương đóng quân trên lãnh thổ Nam Đường cũ thì không cần nói nhiều, dưới trướng binh hùng tướng mạnh, mãnh tướng như mây, vẫn luôn tranh giành danh hiệu thiên hạ đệ nhất giáp binh với thiết kỵ Bắc Lương. Năm đó sau khi đại tướng quân Cố Kiếm Đường bị triệu vào kinh, có thể nói là hoàn toàn cởi giáp xuống ngựa, gần như đơn thương độc mã vào kinh sư, bộ hạ cũ bị giải tán phần lớn đều về tay hai vị phiên vương cường thế này.
Khói lửa của cuộc chiến Xuân Thu chưa tan hết, thiên hạ vừa mới ổn định, dùng các đại thân vương trong tông thất làm phên giậu che chở xã tắc là một nước cờ sáng suốt, trên dưới vương triều không ai dị nghị. Duy chỉ có việc Từ Kiêu là người khác họ được phong vương đã dấy lên tranh cãi trong triều ngoài nội. Ban đầu ngoài Cố Kiếm Đường có hy vọng trấn giữ biên cương, các văn thần mưu sĩ phần lớn muốn để Yến Lạt Vương dũng mãnh không thua Từ Kiêu dời quân đến Bắc Lương, chỉ là cuối cùng bụi đã lắng xuống, Cố Kiếm Đường và Yến Lạt Vương đều không thể mang binh đến phương bắc.
Tuy nói quyền hành của phiên vương hiển hách, nhưng một bộ «Tông Phiên Pháp Lệ» lại đặt ra vô số ràng buộc đối với những tông thất thân vương này. Phiên vương càng gần kinh thành thì càng bị quản thúc nghiêm ngặt. Ví như Hoài Nam Vương Triệu Anh ở Hùng Châu, Giao Đông Vương Triệu Tuy ở hai vùng Liêu, hai vị phiên vương này, tông thất động một chút là bị khiển trách, vương tử vương tôn bị phế làm thứ dân không phải là ít. Như Yến Lạt Vương kia, theo quy củ Tông Phiên không được tự tiện vào kinh. Ngay cả khi tiên hoàng qua đời, đương kim Thiên tử cũng lấy lý do tổ huấn không thể trái mà từ chối yêu cầu vào kinh của Yến Lạt Vương. Lời đồn rằng vị phiên vương này về phía phương bắc xa xôi tế bái, đến nỗi thổ huyết ngất đi, mấy tháng nằm liệt giường không dậy nổi. Một tấm lòng son hiếu thảo, khiến cho các sĩ tử phương bắc vốn có ấn tượng cực kỳ tồi tệ về vị phiên vương kiêu ngạo tàn bạo này cũng phải xót xa tiếc nuối.
Ma Cô thành ở Hùng Châu, châu mục, thứ đốc cùng một đám quan văn võ tướng đều ra ngoài thành ba mươi dặm, thế trận hoành tráng, chỉ để nghênh đón một nhân vật đi ngang qua Hùng Châu.
Hoài Nam Vương Triệu Anh không ra khỏi thành. Theo quy định trong «Tông Phiên Pháp Lệ», phiên vương không được tự ý rời khỏi đất phong. Cho dù là ra khỏi thành tảo mộ hoặc du xuân săn bắn, cũng phải nhờ châu mục thay mình dâng tấu lên kinh thành, được thánh thượng phê chuẩn mới có thể đi. Nếu không quan viên cả châu đều phải bị liên lụy nặng. Giao Đông Vương đã từng lấy thân thử luật, khiến cho châu mục Cẩm Châu bị bãi quan, thứ đốc cùng một đám võ tướng bị điều khỏi hai vùng Liêu, quan giai bị giáng liền hai cấp đày đến biên cương Nam quốc, thuộc quyền quản hạt của Yến Lạt Vương. Mà điều thứ nhất trong «Tông Phiên Pháp Lệ» chính là "hai vương không được gặp nhau". Hoài Nam Vương Triệu Anh xưa nay nổi tiếng tuân thủ quy củ, mọi việc không dám vượt qua lằn ranh của tông thất nửa bước. Thỉnh thoảng có con cháu vi phạm bị phạt, Hoài Nam Vương ôn văn nhã nhặn cũng chưa từng lên tiếng. Phúc họa nương tựa vào nhau, Triệu Anh trở thành phiên vương có số lần vào kinh diện thánh nhiều nhất, được ban thưởng rất hậu hĩnh.