Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)

Chương 309. Tuyết Trung Hãn Đao Hành 309

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tại dịch quán Hạ Mã Ngôi, hắn đã biết không chỉ Phượng Niên khiêu khích thủy sư Thanh Châu trên hồ Xuân Thần bị một vài kẻ vấn tội, mà ngay cả trưởng nữ Từ Vị Hùng gả xa đến Giang Nam chỉ sống một cuộc sống bình thường cũng không được yên ổn. Đám khốn nạn sau lưng này thật sự cho rằng thanh kiếm mình đeo trên điện chỉ để làm cảnh hay sao.

Ngày hôm đó, trên điện Bảo Hòa phong lôi đại động.

Người đời chỉ nghe nói sau khi Đại Trụ Quốc Từ Kiêu tan triều, còn chưa ra khỏi cửa cung, đã dùng vỏ kiếm đánh tàn phế một vị Tam phẩm đại quan.

* * *

Đêm đó chạm trán Bạch Y Quan Âm và Vạn Quỷ Dạ Hành, khiến cho cả đoàn người dù vào thành rồi mà nhất thời chưa tìm được quán trọ cũng chẳng thấy sao cả. Dạo chơi một canh giờ, trong lúc đó mấy tốp tuần thành giáo úy đều chủ động tránh đi từ xa. Cuối cùng Thư Tu cũng khó khăn lắm mới tìm được một nơi nghỉ chân ven hồ.

Đi suốt một đường, nơi đây chẳng hề âm u như trong ấn tượng về Phong Đô quỷ thành, bên trong Tương Phàn khá là sầm uất hoa lệ, tuyệt không phải là nơi mà thành trì Bắc Lương có thể sánh được. Tĩnh An Vương Triệu Hành đã dụng tâm kinh doanh suốt hai mươi năm, kinh vĩ thao lược trong lòng có thể thấy được đôi phần.

Quán trọ nằm sát Sấu Dương hồ, một trong những danh hồ của thiên hạ. Hồ này có thập cảnh, quán trọ thực sự chiếm được vị thế đắc địa, việc thế tử điện hạ phải bỏ ra một khoản bạc lớn để vào cửa cũng là điều hợp tình hợp lý.

Sau khi nhận phòng, Từ Phượng Niên không nghỉ ngơi ngay, mà ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ trên lầu hai, bảo Thanh Điểu nấu một ấm rượu. Con Thanh Bạch Loan do Lộc Cầu Nhi thuần dưỡng bay đến đậu bên cửa sổ, Thanh Điểu gỡ mật thư xuống đưa tới. Sau khi xem xong, Từ Phượng Niên dùng hai ngón tay kẹp lấy lá thư, hơ trên nến đốt thành tro, rồi nhẹ nhàng thổi đi, bật cười nói: “Thật náo nhiệt a.”

Thanh Điểu không xen lời, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn nam tử trẻ tuổi ngồi bên cạnh. Cái nhìn này đã kéo dài hơn mười năm, trong ngần ấy thời gian, nàng cũng từ một bé gái trở thành thiếu nữ, rồi thành một người phụ nữ.

Thân là nha hoàn vương phủ, dường như nàng chẳng thể nói là cần cù chăm chỉ, hơn nữa các nữ tỳ trong phủ đều rất vui lòng làm trâu làm ngựa cho Thế tử điện hạ. Còn về phần Thanh Điểu, nàng không thích nói chuyện, ngay cả cười cũng rất ý tứ, bởi vậy luôn cho người ta cảm giác như một khối băng tuyết nhưng lại cứng rắn như sắt, không được yêu mến như Hồng Thự, một đại nha hoàn khác của Ngô Đồng Uyển.

Từ Phượng Niên chung sống với Thanh Điểu đã sớm quen với kiểu tự mình nói chuyện này, rất tự nhiên tiếp tục cười nói:

"Trong thư nói Từ Kiêu cuối cùng cũng ra tay rồi, ở ngoài Bảo Hòa Điện đánh cho một vị Đại nông thừa đến nửa sống nửa chết. Gã này thật không có mắt nhìn, trên điện không chỉ lôi chuyện ta và thủy sư Thanh Châu ra gây sự, mà còn vạch áo cho người xem lưng, nói đại tỷ của ta phẩm hạnh không đoan chính. Nếu đổi lại là ta trong đại điện, e rằng chẳng thể nhẫn nhịn nổi cho đến lúc bước ra khỏi Kim Loan Điện."

"Chúng ta phải mau đến Giang Nam đạo, trước gặp đại tỷ của ta, sau đó lập tức quay lại gặp nhị tỷ và Hoàng Man Nhi. Đại tỷ luôn nói Giang Nam phong thủy hữu tình, nuôi dưỡng ra đầy đường những cô nương ngon mắt, như từng sọt rau cải củ xanh mơn mởn, chẳng biết thật giả thế nào.”

Nụ cười của Thanh Điểu có phần bất đắc dĩ. Thực ra ghế đẩu ở ngay trước mắt, nhưng nàng lại đứng, rất biết chừng mực.

Từ Phượng Niên uống một ngụm rượu, cười tủm tỉm nói:

"Trong thư còn nói hiện tại giang hồ rất náo nhiệt, các bảng xếp hạng Văn Võ bình, Yên Chi bình đều đã có rồi. Võ bình thập đại cao thủ mới ra lò, vẫn là Vương Tiên Chi độc chiếm ngôi đầu. Vị trí mà Võ Đang lão chưởng giáo bỏ trống được giao cho một gã trước đây chẳng hề có chút danh tiếng nào, là một đao khách bên Bắc Mãng."

"Ta rất tò mò không biết căn cứ của bảng xếp hạng này từ đâu ra, phải là kẻ tai mắt lanh lẹ đến mức nào mới dám tung ra chúng. Lão đầu họ Lý bên cạnh chúng ta mới từ Thính Triều Đình ra đã lại lên bảng, nhưng chỉ xếp thứ tám, còn kém gã đao khách kia một bậc, thật đáng sợ. Lão kiếm thần dù cụt một tay nhưng mấy lần ra tay đều thanh thế không nhỏ, thật không dám tưởng tượng những thần tiên quái vật xếp trên lão kinh khủng đến mức nào."

"Có đôi khi nhìn Tú Đông Xuân Lôi, thật có phần nản lòng. Tự nhận luyện đao đã rất chăm chỉ rồi, sao cứ cảm thấy kém những gã này mười vạn tám nghìn dặm? Người ta đều nói ‘nhất nhập hầu môn thâm tự hải’, ta thấy phải đổi thành nhập giang hồ mới đúng. Kẻ chưa vào bảng thì muốn vào bảng, kẻ vào bảng rồi lại mong làm tam giáp thiên hạ."