Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)

Chương 317. Tuyết Trung Hãn Đao Hành 317

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Buổi trưa dùng bữa ở lầu dưới quán trọ, toàn là những kẻ cao đàm khoát luận, nước bọt văng tứ tung. Khương Nê nghe mà say sưa, lão kiếm thần khoác tấm áo da cừu hôi hám thì liên tục đảo mắt xem thường, một chân gác lên ghế dài, vừa nhai thịt ngồm ngoàm vừa ngoáy tai.

Văn Võ Bình và Yên Chi Bình ra đời, vốn là sự kiện lớn chấn động nhất sĩ lâm và giang hồ. Có lẽ vì văn không có đệ nhất nên các đời Văn Bình đều không mấy được yêu thích, trong dân gian bàn tán nhiều nhất vẫn là Võ Bình và Yên Chi Bình.

Võ Bình đời này không phụ lòng mong đợi đã bình ra mười tám vị cao thủ Nhất phẩm. Mười đại cao thủ được chú mục nhất, không ngoài dự đoán vẫn là thành chủ Võ Đế thành Vương Tiên Chi chiếm ngôi đầu, tiếp tục làm thiên hạ đệ nhị của hắn. Kế đến là tân kiếm thần Đặng Thái A bị người trong giang hồ trêu muốn làm lão nhị trăm năm. Thám hoa trên bảng vẫn là một gương mặt cũ, người được ca tụng là "hưởng hết tám đấu phong lưu của sĩ tử thiên hạ" Tào Quan Tử.

Cùng với đó là một tin tức động trời: Vương Mậu chiếm vị trí thứ tư trên bảng lại nói lấy làm hổ thẹn khi xếp sau Tào Quan Tử, nhưng lại xấu hổ khi đứng trước Hồng Kính Nham của Bắc Mãng ở vị trí thứ bảy. Hồng Kính Nham vốn lần đầu lên bảng nhất thời bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, cùng với lão kiếm thần Lý Thuần Cương tái xuất giang hồ trở thành đề tài nóng bỏng nhất lúc bấy giờ.

Trong Phó Bình của Võ Bình không chỉ xét võ công cao thấp mà còn xem thiên phú đại đạo, lại có một cách nói cực kỳ thú vị, đại khái quy nạp là Tây Quan Âm, Đông Kiếm Quán, Nam Lữ Tổ, Bắc Chân Võ. Trong bốn người Từ Phượng Niên đã gặp ba vị, là người cưỡi trâu cùng Ngô Lục Đỉnh của Ngô gia Kiếm Trủng và nữ pháp vương Bạch Y Quan Tự Tại, chỉ còn lại tiểu Lữ Tổ Tề Tiên Hiệp trên núi Long Hổ, nhưng người sau thật ra đã sớm gặp Từ Phượng Niên trên đài câu cá ở lầu thành.

Ngoài Chính Phó Võ Bình, Yên Chi Bình cũng gây ra náo nhiệt phi thường. Nam Cung Phó Xạ và Trần Ngư chiếm hai vị trí đầu, chỉ là khác với những nữ tử đã sớm kinh diễm thiên hạ, hai vị này vẫn luôn không có danh tiếng, càng khiến họ thêm phần quyến rũ. Nhưng điều Từ Phượng Niên đắc ý nhất, vẫn là nhị tỷ không chỉ có tên trên Văn Bình, mà còn đoạt luôn vòng nguyệt quế đầu bảng của Phó Bình Yên Chi Bình. Ngoài ra, Vương Đông Sương người đưa hắn ngồi thuyền giải cũng đồng thời được chọn vào Văn Bình và Phó Bình Yên Chi Bình, tuy không đứng đầu danh sách, nhưng đối với một thiếu nữ có gia thế tương đối bình thường mà nói, đã là vinh dự hiếm có trong thiên hạ.

Từ Phượng Niên lúc này mới nghĩ thông vì sao đôi phụ tử âm trầm trong thành kia lại không có động tĩnh. Liếc nhìn vị lão kiếm thần rất có thể chiêu mời vô số ánh mắt xem thường ở đối diện, giang hồ đều biết có vị thần tiên năm xưa hiệu là Lưỡng Tụ Thanh Xà nhất kiếm bình thiên hạ này tọa trấn bên cạnh, đám hiệp khách trong thành Tương Phàn đang rục rịch muốn vì dân trừ hại, cứ cho chúng mười lá gan hùm mật gấu, ai dám ra tay?

Khương Nê nghe thấy trong lầu có người nói lão kiếm thần khó khăn lắm mới xuống núi lại đi làm tay sai cho Bắc Lương vương phủ, đồng thanh nói lão kiếm thần già nên lú lẫn, quả thật là không giữ được tiết tháo lúc về già. Với thái độ này của Lý lão kiếm thần, e là phần lớn không tranh lại được danh hiệu thiên hạ đệ nhất kiếm của Đặng Thái A rồi.

Nàng vô cùng tức giận, nhất là khi thấy lão đầu chỉ lo ăn thịt uống rượu, càng căm phẫn bất bình nói: "Này, ngươi không nghe thấy gì sao? Bọn họ đều đang nói xấu ngươi đó!"

Lý lão đầu cười ha hả nói: "Nghe thấy rồi, tai lão phu chưa điếc."

Khương Nê có lẽ là giận vì lão không biết tranh giành, buông đũa, chìa bàn tay nhỏ ra, hờn dỗi nói: "Trả thần phù lại cho ta!”

Lão kiếm thần làm bộ kinh ngạc "a" một tiếng, hỏi: "Cái gì?"

Khương Nê trầm giọng lặp lại một lần, lão đầu vẫn giả ngu hỏi cái gì. Tiểu nê nhân trừng mắt mấy lần, cuối cùng cũng xìu xuống, hoàn toàn không thèm để ý đến lão già thối rõ ràng có thể một kiếm chém đôi dòng sông hai trăm trượng lại mặc cho người khác nói xấu này nữa.

Từ Phượng Niên bị hành động trẻ con của nàng chọc cười, bật cười thành tiếng. Khương Nê nghe thấy đặc biệt chói tai, trừng mắt nhìn hắn nói: "Ngươi cười cái gì mà cười! Hôm nay không đọc sách nữa!"

Từ Phượng Niên cười tủm tỉm nói: "Không cười thì không cười, ta giảng đạo lý với ngươi là được rồi. Lý lão kiếm thần là thân phận gì, đến mức phải chấp nhặt với đám người thiển cận này à? Ngươi không thể nào bắt lão kiếm thần đường đường là cao thủ thiên hạ đệ bát đi đánh nhau với bọn họ được chứ?”