Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)

Chương 333. Tuyết Trung Hãn Đao Hành 333

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiểu nha đầu lấy tay áo lau mặt, ngây thơ nói: "Bồ Tát chắc chắn sẽ phù hộ tiểu thư, trời sẽ không mưa đâu ạ.”

Quả phụ khẽ lẩm bẩm: "Nha đầu nhỏ sao hiểu được nỗi khổ của kẻ hữu tình phong lưu bị mưa gió vô tình vùi dập."

Nha đầu nghe không rõ, tò mò hỏi: "Tiểu thư nói gì vậy ạ?"

Quả phụ trêu chọc: "Nói ngươi không hiểu."

Dường như sợ tiểu nha hoàn này lại làm chuyện dại dột, quả phụ dịu dàng nói: "Đợi đệ đệ ta đến Giang Nam đạo, ngươi sẽ biết đám sĩ tử nhà cao cửa rộng, con nhà phú quý bình thường mắt cao hơn đầu kia chẳng đáng là cái thá gì.”

***

Trên đỉnh núi là Thiên Sư phủ nơi đám quý nhân quyền quý tụ tập, dưới chân núi chỉ có một đạo quán cũ nát của đôi sư đồ nương tựa vào nhau.

Lão đạo nhân làm sư phụ, vì để người đệ tử bế quan này có thể cầu tiến, có thể nói là mài rách cả môi. Ban đầu lão đạo sĩ đem ra tuyệt kỹ gia truyền Đại Mộng Xuân Thu, môn bí thuật đạo thống mà ngay cả Tứ Đại Thiên Sư không có cách nào lĩnh ngộ, vậy mà đồ nhi kia nhất quyết không học, nghe cũng chẳng buồn nghe. Mãi đến một ngày lão đạo sĩ đột nhiên nghĩ thông, cầm thư của Thế tử điện hạ Bắc Lương cố ý nói là Từ Phượng Niên viết trong thư, hy vọng Hoàng Man Nhi học môn Xuân Thu đạo pháp có thể ngủ một giấc năm trăm năm này, kết quả lại ngẫu nhiên thành công, đồ đệ ngốc lúc ấy liền vểnh tai lên, thật sự dốc lòng học "Mộng Xuân Thu".

Tụng niệm khẩu quyết của môn pháp này không khó, cái khó là làm sao vận chuyển khí cơ. Đại Hoàng Đình cầu sự dày đặc, còn Mộng Xuân Thu lại đi ngược lại, cầu sự mỏng manh, luyện đến đỉnh cao huyền diệu, trong cơ thể gần như không còn khí cơ, chỉ còn lại "một khí". Lão đạo sĩ sở dĩ coi trọng đồ đệ Từ Long Tượng, không quản ngàn dặm xa xôi hạ mình đi cầu xin Bắc Lương Vương, chính là vì Từ Long Tượng trời sinh thần lực, sinh ra đã ở cảnh giới Kim Cương đáng sợ, nếu học thành Mộng Xuân Thu, quả thật là âm dương bổ trợ, như hổ thêm cánh. Lão đạo Long Hổ Triệu Hi Đoàn nào đâu không hy vọng trên núi xuất hiện một Tề Huyền Trân Tề tiên nhân thứ hai? Còn về việc Từ Long Tượng có phải xuất thân từ Thiên Sư phủ hay không, Triệu Hi Đoàn hoàn toàn không để tâm, cả đời này, những kẻ ở Thiên Sư phủ nói ông ta ly kinh phản đạo trước mặt hay sau lưng nào có ít đâu?

Trước kia là Từ Long Tượng không chịu học, lão đạo sĩ làm sư phụ rất đau đầu, nhưng bây giờ Triệu lão đạo vẫn đau đầu. Tên nhóc đó đã tẩu hỏa nhập ma rồi, một ngày mười hai canh giờ đều trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, Đại Mộng Xuân Thu này quả thực là do tổ sư gia đo ni đóng giày cho Từ Long Tượng. Lão đạo sĩ vốn còn có thể cùng đồ đệ ngồi xổm xem kiến hoặc xem suối, dù không nói chuyện, nhưng ít ra cũng có người bầu bạn nghe ông lải nhải, bây giờ lão đạo nhân hoàn toàn không có việc gì làm, quá mức nhàm chán, đành phải bấm ngón tay tính xem vị Thế tử điện hạ kia ngày nào mới có thể đến Long Hổ sơn.

Lão đạo nhân bối phận cực cao, tính tình cực quái ở Long Hổ sơn ngồi xổm bên bờ suối Thanh Long ngẩn người, đang sầu não sao mãi không thấy bóng dáng tiểu nương tử xinh đẹp nào ngồi bè ngắm cảnh.

Người đồ đệ chưa từng nói chuyện kia lại phá lệ bước ra khỏi đạo quán, ngồi xổm xuống bên cạnh.

Lão đạo sĩ vô cùng vui mừng, cười hì hì: "Đồ nhi à, cuối cùng cũng chịu ra ngoài hít thở không khí rồi à?"

Không có tiếng đáp lại như dự đoán.

Lão đạo nhân tự mình nói: "Bọn ta cả đời cầu đạo, nhìn mãi vẫn không tỏ tường, cảm thấy như mây che sương phủ, cuối cùng nhìn ngươi, mới biết cái đạo này là bất khả đạo a."

Từ Long Tượng chỉ vô thần nhìn dòng suối.

Lão đạo sĩ cảm khái: "Ngày khác trước khi hạ sơn, vi sư sẽ dẫn ngươi đi gặp một vị lão tiền bối, ngươi nếu có thể chèo chống được một trăm chiêu là đủ rồi."

Hoàng Man Nhi không biết từ lúc nào đã ngắt một chiếc lá, đưa cho sư phụ.

Lão đạo sĩ nhận lấy chiếc lá, lại cười khổ: "Đồ nhi của ta ơi, vi sư không biết thổi sáo đâu. Hoàng Man Nhi, là nhớ ca ca của ngươi rồi phải không?”

Từ Long Tượng ngốc nghếch vậy mà lại cười gật đầu.

Lòng lão đạo buồn rười rượi. "Chắc khoảng lúc trên núi có quả sơn tra, ca ca của ngươi sẽ đến."

Lão đạo này tuy đã nghe lời khuyên của Thế tử Bắc Lương, lúc xuống núi đều phải ăn vận tử tế, còn cố ý mượn đồ tử đồ tôn một thanh đào mộc kiếm của Chung Quỳ, nhưng ở trên núi vẫn lôi thôi lếch thếch. Giày cỏ trên chân cũng là tự tay đan, đạo bào trên người càng rách nát tả tơi, dính đầy bụi bặm.