Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)

Chương 337. Tuyết Trung Hãn Đao Hành 337

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Từ Phượng Niên cảm thán: "Mỗi nhà mỗi cảnh, những nỗi chua xót sau lưng này không phải chuyện bản thế tử hứng thú."

Ngư Ấu Vi xoa đầu Võ Mị Nương, hỏi: "Không định mời hắn về làm mạc liêu à?"

Từ Phượng Niên lắc đầu: "Đánh cờ giỏi không có nghĩa là làm quan cũng sẽ thuận lợi. Ta đã thua cược một trăm văn rồi, sẽ không đi cược thêm nữa."

Ngư Ấu Vi cười không nói. Kỳ lực của vị thế tử điện hạ này vốn không hề yếu, có lẽ do thua liền mười ván nên mất hết thể diện, không tiện tiếp xúc thêm với vị kỳ sĩ mù kia nữa.

Từ Phượng Niên bỗng dưng nói một câu: "Phải xem vận cược của Tĩnh An Vương Triệu Hoành thế nào đã.”

Từ Phượng Niên đột nhiên nhăn mặt: "Tiêu rồi, hôm nay vận cược của lão tử kém như vậy, bên này giảm thì bên kia tăng, con rùa già Triệu Hoành kia mười phần hết chín là sắp hốt bạc rồi."

Ngư Ấu Vi nghi hoặc hỏi: "Sao vậy?"

Từ Phượng Niên lẩm bẩm chửi thề vài câu rồi không nói gì nữa.

***

Trong hẻm Vĩnh Tử, kỳ sĩ mù trẻ tuổi gắng sức đeo hành trang lên, chỉ là một bàn cờ, hai hộp quân cờ cùng vài cuốn kỳ phổ mà đã khiến gã mệt mỏi rã rời. Kỳ sĩ lặng lẽ tự giễu mình đúng là phường sách vở vô dụng, đi được vài bước thì nở một nụ cười ấm áp. Vĩnh Tử thập cục, kiếm được tròn một trăm văn tiền.

Hai năm nay ở hẻm Vĩnh Tử, ngoài việc cố ý tỏ ra yếu thế thì gã chưa từng thực sự thua ván nào. Người yêu cờ ở Tương Phàn đã không muốn đánh cược với gã nữa, trừ phi là vài khách ngoại hương đến hẻm Vĩnh Tử du ngoạn mới mắc câu. Cho nên một ngày kiếm được trăm văn là cảnh tượng tốt hiếm có.

Hơn nữa vị công tử kia cực kỳ thú vị, thân thế tất nhiên rất tốt, mắt gã tuy mù nhưng tâm không mù. Một công tử có gia thế ưu việt như vậy lại đánh được một tay cờ hay.

Mấy năm nay, gã đã rất khó dốc lòng dốc sức để đánh cờ. Thuở nhỏ học cờ, thắng thì vui mà thua lại càng vui hơn. Nay cứ thắng mãi không thua, sở thích đánh cờ cũng ngày một phai nhạt. Chỉ sợ có ngày nào đó thật sự chỉ vì miếng cơm manh áo mà đi đánh cờ, ngày đó đến thật thì cũng là ngày kỳ đạo của gã dừng bước.

Nghĩ đến thân thế thảm đạm của mình, gương mặt kỳ sĩ mù trở nên lạnh lùng, dường như đã quên mất cách bi thương.

Cái thời buổi này, mù rồi không nhìn là được.

Nếu có thể gặp thêm vài vị công tử tốt bụng chịu đánh cờ mười ván, có lẽ gã mới hối hận năm xưa đã tự đâm mù đôi mắt. Nhưng gia đạo sa sút, lưu lạc như chó mất chủ, vì để sống tạm mà đánh cờ mười năm, đã gặp được mấy người?

Đi đến khúc quanh đầu hẻm, kỳ sĩ mù bị chặn lại.

Một giọng nói uy nghiêm truyền đến: "Chủ nhân nhà ta muốn gặp ngươi."

Kỳ sĩ mù bình tĩnh nói: "Không gặp.”

Cách đó không xa có một chiếc xe ngựa đang dừng. Nam tử ung dung trong xe tay cầm bản ghi chép thân thế của kỳ sĩ mù, mực trên giấy vẫn chưa khô, rõ ràng là vừa mới viết xong. Ván cờ Vĩnh Tử thập cục, trong hẻm người đánh cược và người xem cờ lần lượt không dưới mấy trăm người. Ngay cả kỳ sĩ trẻ tuổi trong cuộc cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng mình may mắn gặp được công tử tốt bụng, lại không biết khi ván đầu tiên kết thúc đã có tin tức truyền đến nơi quyền quý nhất thành Tương Phàn.

Đến ván thứ ba đã có kỳ phổ được đưa tới phủ đệ có đôi sư tử đá trước cửa, đến ván thứ năm chủ nhân trong phủ đã cho hạ nhân đi điều tra thân phận của kỳ sĩ mù. Ván thứ tám kết thúc, nam tử trong xe vẫn còn do dự, mãi đến ván thứ chín, thấy được kỳ lực thực sự của gã trai trẻ mù lòa kia, lúc này mới cười tự mình xuất phủ, kiên nhẫn đợi đến bây giờ.

Khi cầm trên tay mấy trang giấy cuối cùng ghi lại những mẩu chuyện vụn vặt trong mười năm đánh cờ kiếm sống của kỳ sĩ mù, hắn cảm thấy mình có thể kiên nhẫn hơn nữa. Cho nên khi thị vệ thân cận khẽ báo rằng người kia không muốn gặp, hắn không tức giận vì tên nhãi kia có mắt không biết Thái Sơn, huống hồ, tên nhãi đó vốn dĩ là một kẻ mù.

Nam tử đốt đi mấy trang giấy chỉ ghi vài trăm chữ về thân thế của một con kiến, sau đó tự mình xuống xe, đi đến trước mặt vị kỳ sĩ mù có khí phách cứng cỏi kia, chậm rãi nói: "Lục Hủ, người quận Hải Xương, Thanh Châu. Tổ phụ Lục Du là bậc đại nho đời trước, phụ thân và huynh trưởng của ngươi không hề kém cạnh, một nhà ba người tài tuấn, chủ tu kinh sử. Không ngờ khi biên soạn quốc sử Tây Sở lại vì giới học trò mà nói vài câu công đạo, bị tiểu nhân hãm hại, suýt nữa thì bị tru di cửu tộc. Ngươi tự đâm mù đôi mắt, tự tuyệt con đường làm quan, mới giữ được tính mạng. Mười năm nay ban ngày ở hẻm Vĩnh Tử đánh cờ, ban đêm đến hẻm Tướng Quốc gảy đàn cho nữ tử thanh lâu, kiếm được đều là tiền dơ bẩn. Có biết kẻ thù của ngươi đã trở thành quận thủ đại nhân của quận Hải Xương không?"