Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Nam Cung tiên sinh, hiếm khi thấy ngươi lười biếng."
Sau lưng Bạch Hồ Nhi vang lên một giọng nói trong trẻo lạnh lùng, mang theo chút ý cười. Bạch Hồ Nhi xoay người, nhìn nam tử trước mắt, lắc đầu nói: "Không dám được Lý quân sư xưng là tiên sinh."
"Chúc mừng đã lên được tầng ba, nhanh hơn ta nghĩ một năm."
Người đến chính là quốc sĩ Lý Nghĩa Sơn, trong cuộc chiến tranh giành giữa các nước thời Xuân Thu đầy nhân tài kiệt xuất, mưu sĩ lừng danh, hắn vẫn là người nổi bật nhất. Năm đó, người này cùng với Triệu Quảng Lăng người Tây Thục được xưng là cánh tay trái phải của Từ Nhân Đồ, Tả Triệu Hữu Lý. Đại thể là một người bày mưu, một người quyết đoán. Trong đó Triệu Quảng Lăng giỏi về dương mưu, còn Lý Nghĩa Sơn thiên về âm mưu, rất nhiều kế tuyệt tự tổn hại âm đức đều do tay hắn vạch ra. Hai người hợp sức, phối hợp không một kẽ hở. Triệu Quảng Lăng nôn máu bệnh chết tại Tây Thục, thị phi công tội cuối cùng cũng khó thoát khỏi kiếp mây khói phù du. Còn Lý Nghĩa Sơn ở lại đình Thính Triều bày mưu tính kế cho Bắc Lương vương, chỉ có điều nhìn sắc mặt của hắn cũng đã bệnh đến giai đoạn cuối, không giống người trường thọ. Quả thực, năm đó Tây Thục bị phá, thuận thế diệt đi mấy hào cường Nam Man hay thay lòng đổi dạ, chính là Lý Nghĩa Sơn đã đề xuất rằng hễ ai cao hơn bánh xe, bất kể đàn bà trẻ con, đều giết hết. Đến nay ở Thục Châu, nhắc đến Lý Nghĩa Sơn vẫn có thể khiến trẻ con nín khóc. Loại người không màng dương phúc âm đức để lập công như vậy, sao có thể sống lâu được?
Bạch Hồ Nhi hỏi: "Có một chuyện không hiểu, muốn thỉnh giáo Lý quân sư."
Lý Nghĩa Sơn gật đầu, mỉm cười nói: "Mời nói, biết gì nói nấy, nói không giữ lời."
Bạch Hồ Nhi vốn chẳng phải người khách sáo, bèn hỏi thẳng: "Bắc Lương vương được công nhận chỉ là tướng tài có thể cầm quân, chứ không phải là soái tài có thể chỉ huy tướng lĩnh. Trong cuộc chiến Xuân Thu, ba đại danh tướng còn lại rất hiếm khi như Bắc Lương vương, mỗi lần ra trận đều thân chinh đi đầu. Trận Tây Lũy Bích không nghi ngờ gì là trận quốc chiến đỉnh cao với binh lực hùng hậu nhất trong lịch sử, nhưng hắn vẫn cả gan giao quyền chỉ huy cho ngươi và Trần Chi Báo, còn mình thì đích thân suất lĩnh thiết kỵ tinh nhuệ đánh thẳng vào sào huyệt địch. Vì sao quân Bắc Lương chỉ có thể mang họ Từ, mà không phải họ khác?"
Lý Nghĩa Sơn nhìn về phía hồ Thính Triều, mặt nước vĩnh viễn lặng như tờ vì chẳng ai buông mồi câu, khẽ cười nói:
“Năm ấy ta với Triệu Quảng Lăng cũng từng tranh luận chuyện này, không ai thuyết phục nổi ai. Đáp án thực ra không nằm ở chỗ ta, mà ở trong tay cha con Từ Kiêu, Từ Phượng Niên. Nam Cung tiên sinh cứ việc tiếp tục khoanh tay đứng nhìn. Triệu Quảng Lăng, con người ấy, chỉ tiếc sinh không gặp thời thái bình, bằng không hẳn đã là bậc hiền thần trị nước, chẳng kém gì Trương Cự Lộc. Khi đó, tranh cãi lớn nhất giữa ta và hắn chính là: sau này, ai sẽ nắm quân Bắc Lương trong tay, là con cháu họ Từ, hay là người khác? Cho nên ta mới bảo Từ Kiêu, may mà Triệu Quảng Lăng chết sớm. Với tính cách cương trực, ghét ác như thù, chỉ biết rạch ròi trắng đen của hắn, dù thế tử điện hạ của chúng ta có thật là người tài năng che giấu hay chỉ là kẻ ăn chơi trác táng, hắn cũng không ưa nổi. Ta đây, bày mưu tính kế, quyết thắng ngoài ngàn dặm có lẽ không bằng hắn, chỉ là tính tình tốt hơn, nên mới sống lâu hơn hắn. Nếu không, ngươi tưởng vì sao Từ Phượng Niên lại thường xuyên mang rượu tới cho ta uống? Tên tiểu tử ấy, láu cá lắm. Triệu Quảng Lăng không thích kiểu khôn vặt, ta thì lại rất tán thưởng. Lúc hắn làm quân sư, chuyện gì trong doanh trại cũng tự mình gánh vác, còn ta thì lười biếng, thành ra nhìn thấu nhiều chuyện, cũng có chút hiểu thêm về tính nết của thế tử. Thằng nhóc ấy là do ta nhìn nó lớn lên, lần trước vì chuyện của tỳ nữ Ph Phúc Giáp Triệu Ngọc Đài mà chọc giận Vương phi, bị phạt đứng quay mặt vào tường, hai tay cầm hai quyển sách, suy ngẫm sám hối. Một đứa trẻ nhỏ như vậy, làm sao cầm lâu được? Nó không chịu nhận sai, cũng chẳng muốn gian lận nên đội một quyển lên đầu, ngậm một quyển trong miệng, cốt cách ấy đúng là giống hệt Vương phi. Tất nhiên, mấy chuyện nhỏ chẳng chứng minh được gì. Về sau thế tử điện hạ của chúng ta có thuận lợi kế thừa tước vị, tiếp quản ba mươi vạn thiết kỵ hay không, vẫn còn khó nói.”
Bạch Hồ Nhi Lệ ngập ngừng một lúc rồi hỏi:
“Không lo cho cái tên Tiểu Nhân Đồ kia à?”
Lý Nghĩa Sơn vốn sợ lạnh, cho dù vào những ngày nóng nực nhất, nhưng trên núi Thanh Lương nơi Thính Triều đình này, đêm xuống vẫn có gió lạnh luồn qua. Lão vội nâng bầu rượu hồ lô lên uống một ngụm sưởi ấm, lúc sau mới thở dài: