Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Từ Phượng Niên quay đầu về phía Thanh Điểu, thần sắc dịu đi rất nhiều, cúi người giúp nàng vén một lọn tóc ra sau tai, mỉm cười nói:
"Đừng vội, qua thêm mươi ngày nửa tháng nữa, ngươi sẽ đi lại được thôi."
Thanh Điểu tựa vào vách xe, cúi đầu khẽ nói:
"Nghe lão Kiếm Thần nói công tử đã phung phí cả hai viên kim đan của Long Hổ Sơn lên người tiểu tỳ."
Từ Phượng Niên dùng ngón tay búng nhẹ lên vầng trán trơn nhẵn của nàng, trêu ghẹo:
"Phung phí? Thằng chó nào bảo với ngươi là phung phí, bước ra đây, xem bản thế tử có chém nó mười đao tám đao không!"
Thanh Điểu ngẩng đầu, mắt hoe đỏ không nói lời nào.
Từ Phượng Niên dùng hai tay banh miệng véo mũi, làm thành mặt quỷ đầu heo, giọng ồm ồm kể một câu chuyện cười dí dỏm trong vở "Trận Tuyết Đầu Mùa”: "Đại sư huynh, đại sư huynh, không hay rồi, sư phụ lại bị yêu tinh bắt đi rồi. Đại sư huynh, đại sư huynh, không hay rồi, nữ yêu tinh lại bị sư phụ lừa về rồi."
Thanh Điểu vừa khóc vừa cười, hai tay nắm chặt vạt váy.
Từ Phượng Niên thấy tâm trạng nàng đã tốt hơn một chút, lúc này mới buông tay, vui vẻ cười nói: "Hai viên kim đan của Long Hổ Sơn thì đáng bao nhiêu tiền chứ, bản thế tử chính là bạc nhiều vàng nhiều gia sản nhiều, lẽ nào lại để tâm đến thứ này?"
Thanh Điểu nhẹ giọng nói: "Nhưng kim đan này, có tiền không mua được."
Từ Phượng Niên đưa tay véo má Thanh Điểu, nhẹ nhàng day day, dạy dỗ: "Còn suy nghĩ lung tung nữa, ta sẽ tùy tiện tìm một gã du hiệp nào đó gả ngươi đi, bản thế tử mặc kệ hắn có phải là kẻ xấu xí dị dạng hay không, ngươi có sợ không?”
Trong Ngô Đồng Uyển, Thanh Điểu vốn có tính tình lạnh lùng nhất, hiếm khi cười ngọt ngào đến thế: "Không sợ."
Từ Phượng Niên giả vờ bực bội, giơ tay dọa đánh: "Bản thế tử đến cả đòn sát thủ cũng dùng rồi mà ngươi vẫn không sợ? Thế này thì phải làm sao đây!"
Thanh Điểu khẽ cười nói: "Du hiệp nào cũng đều bị ta một thương đâm chết."
Bùi Nam Vi nghe cuộc đối thoại của hai chủ tớ mà thấy toàn thân toát khí lạnh. Mấy ngày nay, nàng cùng Ngư Ấu Vi, người duy nhất có thể trò chuyện, và lão đạo sĩ Cửu Đấu Mễ kia cùng nhau vẽ bản đồ, qua vài lời đã biết được một chút về sự đáng sợ của tên Phù tướng Hồng giáp kia. Nữ tỳ áo xanh trước mắt chỉ bị Vương Minh Dần trọng thương chứ không hề thua con rối Hồng giáp, một ngọn thương vung lên uy vũ biết bao. Nàng không thể tưởng tượng nổi một nữ tử có vóc người mảnh mai như vậy, tại sao lại có thể luyện được thương pháp chí cương chí mãnh đến thế.
Từ Phượng Niên thấy Tĩnh An Vương phi ngẩn ngơ xuất thần, quên cả đọc sách, liền nhấc vỏ đao Tú Đông vỗ lên đùi nàng. Đùi Bùi Vương phi nóng rát đau đớn, chỉ dám trừng mắt nhìn hắn, tiếp tục phẫn uất đọc sách, giọng đọc nhấn chữ nặng hơn rất nhiều.
Từ Phượng Niên đỡ Thanh Điểu nằm xuống nghỉ ngơi, Dương Thanh Phong đang đánh xe trầm giọng nói: "Điện hạ, ở ngã rẽ có ba cỗ xe ngựa đang tranh đường.”
Từ Phượng Niên nhướng mày: "Chuyện này còn cần phải hỏi à? Nói với Viên hiệu úy dẫn đường phía trước một tiếng, cứ đâm thẳng vào."
Bùi Vương phi lập tức nghe thấy bên ngoài một trận người ngã ngựa đổ, gà bay chó sủa, một vài người nói giọng Ương Châu chửi bới om sòm, sau đó là tiếng kêu la thảm thiết. Không cần nghĩ cũng biết đám người Ương Châu kia đã chịu thiệt thòi mà không dám kêu ca, chỉ trong nháy mắt đã im bặt. Cỗ xe ngựa của Thế tử điện hạ không gặp chút trở ngại nào mà tiếp tục tiến lên.
Từ Phượng Niên cười lạnh nói: "Bọn thư sinh bên ngoài Bắc Lương nói chúng ta thô bỉ, phong tục khó ưa, ngoài cây gậy trong đũng quần ra thì cũng chỉ là một cây gậy gỗ. Mẹ kiếp, chuyến này bản thế tử sẽ cho đám khốn nạn này biết, chúng nó ngay cả một cây gậy gỗ không có!"
***
Khi gần đến Dương Xuân thành của Hồ Đình quận, ván cờ giữa Từ Phượng Niên và Bùi Vương phi trong xe đã có phần rối loạn. Kỳ lực của Bùi Vương phi vốn ngang ngửa với Thế tử điện hạ, hôm nay lại liên tiếp thắng hai ván một cách dễ dàng. Nàng không nhịn được ngẩng đầu nhìn hắn đang không chút biểu cảm, thầm nghĩ: lẽ nào là gần quê thì lòng thêm bối rối? Chỉ vì người đại tỷ Từ Chi Hổ đã gây ra sóng gió ngút trời, đến nỗi kinh thành cũng phải chấn động kia à?
Tĩnh An Vương phi cũng xem như xuất thân từ gia đình quyền quý, đã quá quen với cảnh huynh đệ tương tàn, đấu đá tranh giành trong gia tộc, hiếm có gia tộc nào thực sự hòa thuận êm ấm. Đối với vị quả phụ nổi danh nhất Giang Nam đạo kia, Bùi Vương phi cũng chỉ nghe đồn. Không lâu trước, nàng ta vừa bị một nữ tử thế gia ở Giang Tâm quận bên cạnh tát cho một bạt tai. Vị tài nữ này đã sáng tạo ra cách mắng người bằng "lư hương rách", lư hương nhiều lỗ, ngụ ý là dâm phụ. Cách nói này chưa từng thấy trong bất kỳ sách vở nào, khiến cho sĩ tử hai quận sau khi hoàn hồn đều vỗ bàn tán thưởng. Nhất thời, cách gọi "Từ lư hương” ở Giang Nam đạo càng lan rộng, đặc biệt là đám quý phụ khuê tú trong các gia tộc quyền thế vốn ghét cay ghét đắng Từ Chi Hổ, ngày thường nói chuyện phiếm ba câu không rời "lư hương", cảm thấy toàn thân khoan khoái, hả hê trong lòng.