Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)

Chương 476. Tuyết Trung Hãn Đao Hành 476

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tấn Lan Đình chưa từng giao tiếp với kinh quan nên tỏ ra có phần lúng túng bất an, trơ trọi đứng một góc, bị những ánh mắt lạnh lẽo xung quanh nhìn chằm chằm, toát hết cả mồ hôi. Chí khí ngút trời lúc mới vào kinh đã tan biến sạch sẽ. Lại còn có một vị Tán kỵ thường thị của Môn Hạ tỉnh gần đó cất giọng không nhỏ mà chế nhạo: "Người đời nói lũ mọi rợ Tây Bắc khỉ đội mũ người. Trước kia không tin, nay xem ra, quả nhiên!"

Chẳng bao lâu sau, mấy vị quan viên trẻ tuổi như Khởi cư lang, Thập di, là đồng liêu của vị Tán kỵ thường thị kia ở Môn Hạ tỉnh, đều cười phụ họa lặp lại hai chữ "Quả nhiên", khiến cho Tấn Lan Đình đang đơn độc không nơi nương tựa hận không thể đào một cái hố chui xuống. Lúc này Tấn Lan Đình mới thực sự cảm nhận được sự bài ngoại của kinh quan. Y thân thể yếu đuối, tính cách không kiên nghị, chịu sự tủi nhục chưa từng gặp phải này, mắt liền đỏ hoe, lại còn có dấu hiệu sắp khóc, càng khiến cho một đám kinh quan chuyên bắt nạt kẻ yếu cười lạnh chế giễu.

Lúc này, thủ phụ Trương Cự Lộc từ xa nhìn lại, thấy cảnh này, khẽ nhíu mày, dừng bước. Cố Kiếm Đường vốn định để Trương thủ phụ vào hoàng thành trước, chỉ thấy thủ phụ đổi hướng đi. Cố đại tướng quân không khách sáo, đi thẳng vào cửa lớn, các tướng quân Cố bộ tự nhiên nối đuôi nhau vào. Tôn Hi Tế và hai đại cung phụng của Thanh đảng cũng theo sát phía sau. Trong triều Trương đảng thế lực lớn nhất, đông người nhất, thủ phụ không vào cổng thành, đương nhiên bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ, đành phải đứng tại chỗ, đồng loạt nhìn về phía thủ phụ, ngơ ngác nhìn nhau, đều thấy được nỗi nghi hoặc trong mắt đối phương.

Trương Cự Lộc cực kỳ có quan uy đi đến bên cạnh Tấn Lan Đình đang ủ rũ, ôn tồn mỉm cười nói: "Tấn hoàng môn, mấy hôm trước ta mặt dày cố ý đến chỗ Hoàn tế tửu xin mấy xấp Lan Đình thục tuyên, lão già đó đau lòng như cắt da cắt thịt. Về phủ thử mới biết tại sao Hoàn lão đầu lại coi nó như báu vật, quả thực nhẹ như cánh ve, giũ không nghe tiếng. Nếu không ngại, ta lại phải xin người giám tạo Lan Đình tuyên là ngươi đây thêm mấy xấp thục tuyên nữa."

Tấn Lan Đình ngẩng đầu, vẻ mặt không thể tin nổi, ấp úng không dám nói. Những quan viên vốn đang chờ xem kịch vui dần dần tản đi, không dám công khai chế nhạo gã ngoại tỉnh may mắn chiếm được chức vị cao này nữa.

Trương thủ phụ không để tâm, vỗ vai Tấn Lan Đình, lúc lướt qua vai, thản nhiên nói: "Bậc quân tử mới có thể không kết bè kéo cánh, mưu lợi riêng tư. Hôm nay ai cười cứ mặc họ cười, chẳng ngại mười năm sau xem ai cười ai."

Hai chân Tấn Lan Đình mềm nhũn, suýt nữa thì quỳ xuống trước bóng lưng ấy.

Kẻ sĩ chết vì người tri kỷ!

Bản triều Cao Tổ bắt đầu định ra chế độ đai lưng. Từ Thiên tử cho đến chư hầu, vương công, khanh tướng và Tam phẩm trở lên được phép dùng đai ngọc. Số lượng ngọc khảm trên đai lưng cũng có luật lệ quy định rõ ràng. Đương triều Đại trụ quốc Từ Kiêu vì chiến công trác tuyệt, được tiên hoàng đặc biệt ban cho đai bạch ngọc khảm mười lăm viên ngọc, đại tướng quân Cố Kiếm Đường được mười ba viên. Đến đời Thiên tử hiện nay, số đai lưng ngự ban chỉ đếm trên đầu ngón tay. Trần Chi Báo được Thiên tử công khai hết lời ca ngợi từng được ban đai lưng màu tím khảm mười hai viên ngọc. Sau khi lão thủ phụ bệnh mất, thủ phụ Trương Cự Lộc trong hai năm thăng liền mười mấy cấp đã từng liên tiếp được ban bốn đai lưng màu tím, một đai lưng nạm vàng. Số ngọc còn lại khảm trên đó là sáu, mười, mười ba, lần lượt tăng dần. Chất liệu khảm trên đai lưng triều phục của bản triều lấy ngọc làm tôn quý nhất, sau đó mới đến vàng, bạc, đồng, sắt. Trừ phi được Hoàng đế đặc biệt ban thưởng, nếu không không được vượt quá quan tước.

Quy cách đai ngọc không thể vượt quá giới hạn, nhưng quân tử yêu ngọc là phong thái cổ xưa, triều đình không cấm việc đeo ngọc bội ở hông. Tấn Lan Đình theo chân các văn võ quan viên bước vào cổng thành, đi suốt một đường, ngọc bội va vào nhau, tiếng leng keng vang lên, một vùng âm thanh trong trẻo mà thánh thót.

Tâm thần Tấn Lan Đình xao động.

Đây chính là trung tâm quan trọng của cả vương triều Ly Dương.

Nếu nói trong khoảng thời gian này có đại sự gì, thì so với việc Lô Đạo Lâm xin từ chức Quốc Tử Giám Hữu Tế tửu và được Thiên tử ngự phê chuẩn y, việc một kẻ vô danh tiểu tốt như Tấn Lan Đình tiến vào Trung Thư Tỉnh quả thật không đáng kể.

Vụ án Bắc Lương thế tử tàn sát sĩ tử trên Giang Nam đạo đã lập tức dấy lên sóng to gió lớn ở kinh thành, nơi tai mắt linh thông nhất. Ba vạn thái học sĩ của Quốc Tử Giám quần tình kích động, xôn xao bàn tán. Dù biết rõ vị dị tính vương kia vẫn còn đang ở lại kinh thành, không gì ngăn nổi đám học trò, những rường cột tương lai của vương triều, nghị luận sôi như vỡ chợ.