Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)

Chương 509. Tuyết Trung Hãn Đao Hành 509

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc nãy ở dưới bụng bạch mã, hắn đã nhìn thấy rõ cây hồng thương kia, và cả đôi giày thêu màu xanh.

Kẻ vung ra một thương bá đạo này, lại là một nữ nhân ư?

Từ đầu đến cuối, Từ Phượng Niên không hề có động tĩnh gì. Thấy Viên Đình Sơn trốn vào rừng rậm, y híp mắt nói: "Dương Thanh Phong, ngươi và Thư Tu theo sát gã này. Ninh tướng quân, dẫn theo mười kỵ binh xuống ngựa truy lùng, trước khi trời tối nếu không đuổi kịp thì thôi."

Hai mươi kỵ binh ở đầu đường bên kia nhìn thấy cảnh này có phần ngây người. Viên Đình Sơn luyện đao trên núi ai cũng biết, đao thuật của tiểu tử này là lăn lộn từ trong đống xác chết ra, tàn nhẫn cương mãnh khác thường. Tuy việc ra vào giữa đám khinh kỵ bên kia rất đáng gờm, nhưng tên đệ tử nhà tướng kia có thể bình an vô sự lại càng nói rõ vấn đề. Kẻ có thể dễ dàng hóa giải sát cơ của Viên Đình Sơn như vậy, gia thế chắc chắn không tầm thường.

Huống hồ ngoại trừ vị tướng quân dùng đại kích và nữ tử áo xanh thật sự ra tay, mấy người còn lại đều chỉ đứng xem. Mấy gã hộ vệ nhảy vào rừng rậm truy sát Viên Đình Sơn sau đó, xem ra không đơn giản.

Làm sao bây giờ?

Nói nhảm, tên kỵ sĩ dẫn đầu chẳng màng đến an nguy sinh tử của Viên Đình Sơn, quay đầu ngựa, rút lui ngay lập tức. Lúc đi qua xe ngựa, hắn cúi người ôm Mộ Dung Ngô Trúc đang ngơ ngác ngồi dưới đất lên lưng ngựa. Một kỵ sĩ khác học theo định bắt Mộ Dung Đồng Hoàng đang đứng trên xe ngựa, nào ngờ vị "nữ tử" tuấn tú khiến hoa sen phải hổ thẹn này lại đưa tay đâm tới. Tên kỵ sĩ không phòng bị đau điếng, quay đầu hung hăng trừng mắt một cái, rồi tiếp tục lao về phía trước. Mộ Dung Đồng Hoàng không đợi kỵ sĩ tiếp theo ra tay, nhanh chóng lùi vào trong thùng xe, co mình trong góc.

Từ Phượng Niên quay đầu nhìn Viên Mãnh đang hăm hở muốn thử, cười phân phó: "Viên hiệu úy, dẫn người đuổi theo. Giữ lại người sống hay không ngươi tự quyết."

Hai đội khinh kỵ một đuổi một chạy, trên con đường nhỏ vô cùng ồn ào náo nhiệt.

Từ Phượng Niên đến gần xe ngựa, dùng vỏ đao vén rèm lên, nhìn thấy một gương mặt tuy còn non nớt nhưng lạnh lùng động lòng người, cùng một đôi mắt trong như nước mùa thu đầy âm u và thù hận.

Từ Phượng Niên vừa mới mở miệng mỉm cười nói: "Vị cô nương này…"

Vị "cô nương" vừa thoát khỏi miệng cọp kia liền trừng mắt nhìn lại, vong ân bội nghĩa mắng: "Ngươi mới là cô nương!”

Từ Phượng Niên chỉ hơi thất thần, may mà có Bạch Hồ Nhi Nhi làm tấm gương trước nên nhanh chóng tỉnh táo lại, nhưng vẫn cảm thấy có phần khó tin. Nữ tử có nhan sắc trên dưới bảy mươi văn tiền không dễ tìm không khó tìm, nhưng vị trước mắt này thế nào cũng phải được chín mươi văn, vậy mà lại là một gã đàn ông? Đây chẳng phải là phung phí của trời sao! Thế tử điện hạ y không phải Lý Hãn Lâm có sở thích đoạn tụ, nam nữ đều dùng được.

Từ Phượng Niên ngay cả kỹ nữ còn nhỏ cũng không có hứng thú, huống chi là luyến đồng khiến người ta sởn gai ốc. Trong giới danh sĩ Giang Nam đạo không thiếu hạng người này, vùng Quảng Lăng còn có những cao nhân chuyên dạy dỗ cả hai loại. Lúc nhỏ dùng vài lạng bạc rẻ mạt mua về, đến mười hai mười ba tuổi thì bán ra với giá trên trời mười kim thậm chí trăm kim, cung cấp cho sĩ đại phu và quan to hiển quý tiêu khiển và đùa giỡn. Việc này đã trở thành một trào lưu trong giới sĩ tử Giang Nam, được xem là chuyện tao nhã cao diệu.

Giới văn nhân so kè thơ từ ca phú, so kè kim thạch ngọc khí đã chán ngấy, khó khăn lắm mới đón được thịnh thế thái bình, bèn bắt đầu so bì ca cơ mỹ tỳ trong nhà.

Từ Phượng Niên quan sát cẩn thận "cô nương" này, quả nhiên ngực phẳng như sân bay, không giống nữ tử. Mộ Dung Đồng Hoàng hiển nhiên đã quen với ánh mắt này của Từ Phượng Niên, khóe miệng lạnh đi. Đây là âm kém dương sai dùng hổ đuổi sói à? Quạ dưới gầm trời con nào cũng đen, kẻ trước mắt này cũng chẳng phải thứ tốt lành gì!

Từ Phượng Niên lăn lộn chốn hoa cỏ đã lâu, nắm bắt lòng người vừa vặn, cười nói: "Đúng, ta quả thực không phải thứ tốt lành gì."

Bị nhìn thấu tâm sự, sắc mặt Mộ Dung Đồng Hoàng càng thêm lạnh lùng cứng nhắc, thân thể theo bản năng lùi về sau một chút. Từ Phượng Niên không để ý, tò mò hỏi: "Xem tình hình thì ngươi và đám kỵ binh kia không cùng một phe, có chuyện gì vậy? Đây là cường hào địa phương cướp đoạt dân nữ?"

Mộ Dung Đồng Hoàng cắn môi, không thèm để ý đến gã có khẩu âm dân ngoại tỉnh này.

Từ Phượng Niên quay đầu nhìn về phía đám khinh kỵ đang truy sát trên con đường nhỏ. Với mã thuật của Phượng Tự Doanh và cước lực của ngựa, chín mươi chọi hai mươi, nhân số hai bên chênh lệch vốn dĩ không cần lo lắng về kết quả. Viên Mãnh nếu không xử lý được, có thể xách đầu tới gặp.