Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)

Chương 512. Tuyết Trung Hãn Đao Hành 512

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mộ Dung Ngô Trúc trốn trong xe, cố nén đau đớn, rụt rè nói: "Đa tạ công tử cứu mạng."

May mà tai Từ Phượng Niên thính mới nghe thấy, cười nói: "Theo quy củ giang hồ, tiểu thư ngươi phải lấy thân báo đáp mới được."

Mộ Dung Ngô Trúc sững sờ, rồi hai má đỏ bừng.

Mộ Dung Đồng Hoàng thấy vậy thì nhíu chặt mày, tỷ tỷ của y thấy biểu cảm đó liền lập tức câm như hến, sắc mặt trắng bệch.

Từ Phượng Niên cứ nhè vào chỗ đau mà nói, lải nhải hỏi: "Gia tộc Hiên Viên bắt các ngươi làm gì? Tỷ đệ các ngươi tay không tấc sắt, chẳng lẽ lại kết thù với một thế gia đứng trong top ba võ lâm như vậy à? Hay là có vị Hiên Viên công tử nào đó thèm muốn sắc đẹp của các ngươi? Mềm không được nên dùng cứng?"

Mộ Dung Đồng Hoàng im lặng không nói, môi mím chặt, vẻ mặt âm trầm lạnh lẽo mà kiên nghị, tạo thành sự tương phản rõ rệt với người tỷ tỷ mềm yếu yểu điệu.

Với trí tưởng tượng bay bổng như thiên mã của Thế tử điện hạ, y vẫn không thể ngờ được lão tổ tông của nhà Hiên Viên lại để mắt đến cặp ngọc bích này. Mộ Dung Ngô Trúc tuổi tác có thể làm cháu chắt của lão già đó rồi, đúng là trâu già gặm cỏ non đến cực điểm.

Từ Phượng Niên vẫy tay, nói với Viên Mãnh: "Dẫn năm mươi kỵ binh đến phủ Thứ sử Hạ Châu, báo lại tình hình ở đây một tiếng. Nếu lão già đó giở trò qua loa với ngươi, ngươi cứ trực tiếp lôi Chử Lộc Sơn ra. Nếu vẫn không được nữa thì mẹ nó, ta đành phải đích thân ra tay thôi.”

Viên Mãnh lĩnh mệnh rời đi.

Sắc mặt Mộ Dung Đồng Hoàng cuối cùng cũng biến thành không còn chút huyết sắc y hệt tỷ tỷ, run giọng nói: "Ngươi là thủ hạ của Chử Lộc Sơn ở Bắc Lương?"

Từ Phượng Niên cũng có phần ghen tị với danh tiếng vang khắp đại giang nam bắc của tên mập chết tiệt này, bực bội nói: "Yên tâm, Chử Lộc Sơn sẽ không động đến các ngươi đâu."

Quả thực, theo tính cách của Lộc Cầu Nhi, dù chỉ là một con chó của Thế tử điện hạ, tên mập đó cũng có thể phụng dưỡng như cha mẹ ruột.

Chỉ là Mộ Dung Đồng Hoàng không biết nội tình thì làm sao lại yên tâm được? Rơi vào tay Chử Lộc Sơn với rơi vào tay lão biến thái họ Hiên Viên kia, chẳng phải đều bi thảm như nhau à? Y đưa chủy thủ cho tỷ tỷ, lạnh giọng nói: "Không có chủy thủ, ta biết nàng không có dũng khí cắn lưỡi tự vẫn. Đây là con dao cuối cùng, giấu cho kỹ!"

Mộ Dung Ngô Trúc run rẩy nhận lấy chủy thủ, cúi đầu không dám nhìn thẳng Mộ Dung Đồng Hoàng.

Đoàn xe tiến vào thành Tri Chương ở biên cảnh Hạ Châu. Thật ra bên phía Thế tử điện hạ có đầy đủ giấy thông hành và công điệp, chỉ là có đưa ra hay không thì còn tùy tâm trạng. Từ Phượng Niên ngẩng đầu nhìn lên tường thành, tòa thành này trong khói lửa thời Xuân Thu đã không may bị Từ Kiêu đồ thành, mười hộ không còn lấy một, chỉ khá hơn Tương Phàn một chút.

Từ Phượng Niên lạnh nhạt tiến vào cổng thành, tuy sau lưng chỉ có hơn ba mươi khinh kỵ hộ vệ, nhưng hiệu úy gác cổng thành đã không còn gan làm tiểu quỷ gây khó dễ nữa. Gây sự với ai cũng được, chứ không thể gây sự với đám lính thiện chiến trong quân đội. Đụng phải lính vô lại có lai lịch, không bị lột một lớp da mới là chuyện lạ. Từ Phượng Niên sở dĩ có ký ức sâu sắc về tòa thành Tri Chương này, việc đồ thành thảm khốc chỉ là thứ yếu, chủ yếu nhất là nơi đây đã xuất hiện một vị thư sinh mà Từ Kiêu thời trẻ vô cùng khâm phục.

Họ Tuân tên Bình, một cái tên rất đơn giản, thậm chí không thấy ghi chép trong bất cứ chính sử nào. Không có thi phú nào truyền lại cho đời sau, không có bất cứ chuyện phong lưu nào để người đời trà dư tửu hậu bàn tán.

Nhưng Từ Phượng Niên lại biết sĩ tử trẻ tuổi năm đó từng biện luận với lão thủ phụ đến mức môi tím tái, chính là bậc trí thức có tầm nhìn xa trông rộng nhất thành Thái An. Tại nơi đó, Từ Kiêu lần đầu vào kinh, Dương Thái Tuế còn chưa phải là quốc sư, đã gặp gỡ Tuân Bình, một học sĩ Quốc Tử Giám học vấn uyên thâm, tài biện luận phi phàm.

Tuân Bình khi ấy còn chưa tới tuổi thành niên, lại liên tiếp dâng lên cho tiên đế hai mươi mốt bản tấu chương như 《Binh Sự Sớ》, 《Thủ Sĩ Sớ》, 《Thuật Số Sớ》, đáng tiếc tất cả đều như đá chìm đáy biển. Đương kim Thiên tử, lúc bấy giờ chỉ là một hoàng tử mờ nhạt nhất, đã ba lần đến Quốc Tử Giám mời Tuân Bình về làm mưu sĩ, cuối cùng lại bị phe thanh lưu công kích, phải lui về quê nhà ở Tri Chương Thành.

Trong thời loạn thế Xuân Thu, Tuân Bình đã thay Hoàng đế bệ hạ hiện tại gánh một cái tội tày trời, bị xử chém ngang lưng ngay tại khu chợ ồn ào trong thành. Bách tính trong thành, lúc ấy vẫn còn dưới sự cai trị của Tây Sở, đã xâu xé huyết nhục của Tuân Bình mang về nhà nấu ăn.