Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)

Chương 587. Tuyết Trung Hãn Đao Hành 587

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Viên Đình Sơn sốt ruột hỏi: "Là vì sao?!"

Đạo nhân trung niên thở ra một hơi dài, chậm rãi nói: "Tề Huyền Trinh nói hắn mười hai tuổi khai khiếu, tự biết mình là Lữ Động Huyền, bèn chờ đợi một bóng hồng y. Chỉ là sau khi biết rõ kiếp đó không đợi được, hắn mới chuyển thế, chỉ để tiếp tục chờ đợi."

Viên Đình Sơn bị chấn động đến tột cùng, trố mắt kinh ngạc: "Tề tiên nhân không phi thăng, mà là Lữ Tổ chuyển thế?! Thật sự có chuyện chuyển thế đầu thai ư?! Lại còn có thể tự biết kiếp trước của mình?”

Đạo nhân trung niên thở dài: "Bần đạo không biết Tề Huyền Trinh đã chuyển thế thành ai, và kiếp này có chờ được hay không. Tính sơ qua, âm kém dương sai, kể từ Lữ Tổ hơn năm trăm năm trước, lấy một hoa giáp làm một đời người mà tính, chắc cũng đã mười kiếp rồi nhỉ?"

Viên Đình Sơn hoảng hốt như rơi vào ma chướng, bỗng dưng trở nên hung tợn: "Hê, cái gì mà Lữ Tổ chuyển thế, Tề tiên nhân đầu thai, nếu để Viên mỗ này gặp phải hồng y kia, cứ giết rồi nói sau! Muốn vị tiên nhân năm trăm năm này lại chờ thêm một kiếp nữa ư? Lão tử ta đi một chuyến trên đời này, coi như không uổng công!"

Đạo nhân híp mắt không nói.

Thiên cơ trùng điệp.

Tiếc là Viên Đình Sơn không hề hay biết.

***

Trên con đường xưa, gió tây thổi hiu hắt, một con ngựa vàng gầy trơ xương bị buộc vào gốc cây, phì phì thở ra những tiếng yếu ớt. Mấy con quạ đen đậu trên cành cây kêu quang quác đến phiền lòng.

Một lão già tầm thường chậm rãi đi ra từ sau gốc cây, thắt lại dây lưng quần, vẻ mặt bất đắc dĩ vì đi đại tiện cũng không được yên tĩnh. Lão ngẩng đầu xuỵt xuỵt mấy tiếng đuổi lũ quạ đi, nhưng mấy con quạ đen kia không hổ là loài chim chóc sinh trưởng gần tòa thành nọ, từng trải sóng to gió lớn hơn cả lũ sẻ già trên hồ Xuân Thần, chẳng hề sợ lão già đang hư trương thanh thế dưới gốc cây.

Lão già cũng chẳng thèm chấp. Một tay cầm lấy dây cương, dắt ngựa đi thong thả, tay kia đưa ra ước lượng túi tiền vải rách, tiền đồng chẳng còn bao nhiêu, rồi lại ái ngại liếc nhìn con ngựa yêu đã bầu bạn suốt chặng đường. Con ngựa vàng có biệt hiệu là Tiểu Hoàng, thân thiết với lão như con ruột. Lão chưa bao giờ cưỡi nó, nếu chỉ có một ít lau sậy đủ làm một tấm nệm, chắc chắn lão sẽ nhường cho Tiểu Hoàng nằm trước.

Ài, người nghèo chí ngắn ngựa gầy lông dài. Thật ra số ngân lượng mang theo bên mình vốn đủ để cơm no áo ấm đi từ phương bắc đến phương đông này. Mấy ngàn dặm đường, lão già màn trời chiếu đất, chẳng có chi tiêu gì, chẳng qua là khi con sâu rượu trong bụng quấy phá lợi hại, lão mới vào thành phố náo nhiệt hoặc quán rượu ven đường mua một bầu rượu giải thèm. Nhưng suốt đường đi, gặp phải mấy đám người đáng thương, số bạc này cứ thế tiêu đi như hắt nước.

Trước kia công tử từng nói, người đời loạn lạc không bằng chó thời thái bình, nhưng bây giờ được gọi là thịnh thế thái bình cũng chẳng phải ai cũng may mắn được làm người thái bình nuôi chó thái bình. Lão già đến đi đại tiện cũng không cởi túi hành lý dài sau lưng là người Tây Thục, cả đời này đã đi không ít nơi, tự nhận mình không phải loại hào khách giang hồ chuyên cứu khốn phò nguy. Thực sự là khi đi đây đó, so về giàu sang phú quý thì có chừng mực, dù có giàu nhất thiên hạ thì sao so được với Thiên tử và công tử nhà mình? Còn nếu so về thân thế cơ khổ thì lại chẳng có giới hạn, không có khổ nhất, chỉ có khổ hơn.

Chuyến đi này, lần gần nhất lão chi một khoản bạc lớn là lúc qua sông, nhưng không phải để trả mấy chục văn tiền phí đò rẻ mạt. Trên thuyền có hai mẹ con thuyền nương. Người chèo thuyền là chủ gia đình, tướng mạo mỏ nhọn má khỉ, chèo thuyền mới được một lúc đã kêu mệt, bắt vợ làm thay, còn mình thì ngồi xổm ở mũi thuyền chơi xúc xắc, trông nghiện cờ bạc nặng, vừa nhìn đã biết là thứ lười biếng chẳng biết lo toan cuộc sống. Khi thuyền qua sông chưa cập bến, gã đàn ông mắt tinh, thấy lão già để lộ vàng bạc trong túi tiền, liền trơ mặt hỏi lão có muốn "ăn mặn" không. Ban đầu lão tưởng là trên thuyền có thể làm mấy con cá chép mới bắt dưới sông, vừa hay trong bầu còn non nửa vò rượu, bèn đồng ý. Đến khi thấy hai mẹ con nghe vậy liền bắt đầu vô cảm cởi bỏ manh áo mỏng vá víu, lão già mới bị dọa cho một phen khiếp vía, biết rằng họ làm nghề thuyền kỹ, vội vàng ngăn lại. Sau khi cập bến, ngoài tiền lẻ ra, lão vứt lại một nén bạc lớn rồi lên bờ ba chân bốn cẳng chạy trốn.

Đừng thấy lão già trước đây cùng công tử du ngoạn, tình cờ gặp thôn phụ bạo dạn vạch ngực cho con bú, lão sẽ nhìn đến đăm đăm, chân như mọc rễ, phải để công tử kéo đi mới chịu. Chứ bảo làm chuyện thật sự, lão già quả thực không làm nổi. Huống hồ hai mẹ con kia mới bao nhiêu tuổi, đều đáng tuổi con cháu của lão, nhất là đứa bé gái mới chỉ mười ba mười bốn tuổi, lại thêm nhà nghèo không đủ ăn, trông chỉ như con gái nhà giàu độ mười một mười hai. Làm chuyện này há chẳng bị trời phạt à?