Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Hừ.
Lâm khinh thường hừ lạnh một tiếng:
- Lâm ta đây từ khi nào cần chạy trốn để bảo vệ mạng sống? Huống chi những người này xâm nhập vào cấm địa của ta, sao có thể bỏ qua?
Lúc này Trác và Xán lui vào.
Đám người Lỗ Thông Tử vào theo, đứng ở cửa đại điện, cách quả cầu ánh sáng vàng trăm trượng,, lạnh lùng giằng co.
Nam nhân thủ lĩnh giương mắt nhìn đại điện, nhếch mép cười lạnh:
- Lâm, ngươi đâu?
Trong quả cầu ánh sáng vàng phát ra giọng Lâm:
- Ngươi là ai?
Nam nhân ngạc nhiên, con ngươi co rít nhìn quả cầu ánh sáng vàng chằm chằm.
Nam nhân cười gằn:
- Ha ha ha! Ngươi đã yếu ớt đến mức khó thể giữ được thân thể sao?
Đám người Lỗ Thông Tử giật nảy mình nhìn quả cầu ánh sáng vàng, thật khó tin cường giả giới vương cảnh trong truyền thuyết đã suy yếu đến mức này.
Lâm nói:
- Lý Vân Tiêu, các ngươi đến đằng sau ta đi.
Đám người Lý Vân Tiêu không đáp, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
Nam nhân thủ lĩnh cười khẩy nói:
- Bộ dạng của ngươi đã thế này rồi còn muốn bảo vệ bọn họ?
Trác rít gào:
- Lâm đại nhân, hãy để ta xé xác bọn họ ra! Tay và lão Xán cho tới bây giờ còn không sợ chết!
Lâm cười nhạt một tiếng, nói:
- Đồ ngốc, ta đã bao giờ nói các ngươi sợ chết? Nhưng không cần hy sinh vô ích, mau tới đằng sau ta.
Xán dự cảm được điều gì, đứng im không nhúc nhích.
Xán trầm giọng nói:
- Đại nhân, xin hãy cho ta biết tiếp theo là gì? Chúng ta đứng sau lưng đại nhân rồi làm gì tiếp?
Quả cầu ánh sáng vàng xoay tít, ánh sáng trở nên nhu hòa.
Lâm chậm rãi nói:
- Tiếp theo thì . . . Các ngươi không cần quan tâm.
Nam nhân thủ lĩnh dẫn đám người từng bước tiếng lên nghe vậy khựng lại, kinh ngạc hỏi:
- A? Chẳng lẽ ngươi còn có thủ đoạn gì nữa?
Biểu tình của Xán trầm trọng lắc đầu nói:
- Ta sẽ không đi qua. Theo đại nhân không biết đã bao nhiêu năm tháng, bản thân cũng quên. Thiên Vũ giới bây giờ đã không phải là thời đại chúng ta từng ở, ta không có chút hứng thú.
Trác trầm giọng nói:
- Ta cũng không hứng thú chút nào.
Quả cầu ánh sáng vàng xoay nhanh, đại điện tĩnh lặng.
Lý Vân Tiêu chợt người quay người đối mặt đám Lỗ Thông Tử, tiến lên trước mấy bước:
- Đại nhân hãy chết tâm đi, dựa vào hy sinh mạng sống nữ nhân chạy trốn thì tương lai chúng ta làm sao trực diện lòng mình?
Lý Vân Tiêu nhớ đến khuôn mặt hoàn mỹ của Lâm, cần nàng hy sinh bản thân bảo vệ bọn họ, hắn rất tức giận, máu đốt cháy.
Nam nhân dẫn đầu thở phào nhẹ nhõm, khẽ thở dài:
- A, định liều mạng sao?
Lúc này Lý Vân Tiêu bị thương rát nặng, hắn lấy một hộp ngọc ra, nhẹ nhàng mở nắp. Một vầng sáng vàng mông lung dâng lên từ bên trong.
Tim Phi Nghê đập nhanh, nàng cảm ứng được bên trong chính là một cọng lông Thiên Phượng.
Năm ngón tay Lý Vân Tiêu chộp, cọng Phượng Vũ rơi vào lòng bàn tay rực lửa, từ từ đốt cháy.
Đây là Lâm cho Lý Vân Tiêu để hắn luyện hóa hấp thu chân lực Thiên Phượng bên trong đột phá chưởng thiên cảnh, nhưng bây giờ hắn trực tiếp dùng để chữa thương.
Phượng Vũ bốc cháy ngọn lửa tỏa ra từng vòng Thiên Phượng chân quang, bị Lý Vân Tiêu thi triển tạo hóa nhất khí quyết chớp mắt hút vào người.
Con ngươi Diêu Kim Lương co rút, mặt vặn vẹo rống to xông lên:
- Lông Thiên Phượng! Lông Thiên Phượng của ta!
Vi Thanh giật mình kêu lên:
- Diêu Kim Lương!
Vi Thanh hấp tấp quát nạt!
- Mau trở lại!
Nhưng làm sao kêu Diêu Kim Lương về được? Diêu Kim Lương khát vọng đột phá chưởng thiên cảnh, cộng thêm Lý Vân Tiêu, La Thanh Vân liên tiếp đột phá trước mắt gã, các đường cường giả không ngừng xuất hiện, thực lực đều trên gã, Diêu Kim Lương bị kích thích mất lý trí.
Giờ phút này vừa thấy lông Thiên Phượng là Diêu Kim Lương không nhịn nổi, mắt đỏ ngầu lao tới. Trên không trung Quỷ Lăng Giảo cởi bỏ niêm phong.
Táng Vân Thú cũng gầm rống xông lên song song với Diêu Kim Lương.
Một người một thú khí thế dung hợp hoàn mỹ biến thành công kích xoắn ốc, bên trên hiện ra chữ ‘đấu’ ánh vàng.
- Đấu Chiến thánh quyết!
Mặt đất bị lực lượng này xới tung tàn phá, không gian lung lay.
Khúc Hồng Nhan kinh sợ, nàng sợ Lý Vân Tiêu lại bị thương, cầm kiếm tiến lên nhưng hắn ngăn lại.
Lý Vân Tiêu nói:
- Cứ để ta đánh.
Quang minh lưu ly thân của Lý Vân Tiêu không ngừng chữa trị nội thương giờ hút vào nhiều Thiên Phượng chân lực, lực lượng đã phục hồi khá nhiều.
- Giữa ta và ngươi đúng là nên chấm dứt. Vốn còn rất nhiều chuyện nên không rảnh quan tâm ngươi, nếu ngươi đã lao ra rồi thì giải quyết chuyện ngươi và ta trước, cho ngươi sớm kéo màn.
Diêu Kim Lương nghe vậy giận dữ, hai người vốn nổi tiếng hiện tại đã là khác nhau một trời một vực. Diêu Kim Lương ở trong mắt đối phương chẳng đáng một đồng.
Lòng xấu hổ và tức giận nổi lên, Diêu Kim Lương mạng dồn hết lực lượng vào huyền khí. Đấu Chiến thánh quyết lại tăng uy thế thêm mấy phần.
Lý Vân Tiêu sắc mặt bình tĩnh, toàn thân hóa thành ánh sáng vàng lấp lánh. Pháp tướng ba đầu sáu tay hiện ra, tự bắt ấn.
- Tam Ấn Hợp Nhất!
Đại thủ ấn ngưng tụ trên cao chớp mắt biến thành rồng vàng gầm rống xông lên.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Quỷ Lăng Giảo chém vào rồng vàng, đẩy rồng vàng liên tục thụt lùi, tan vỡ thế của nó.
Mắt Lý Vân Tiêu lấp lánh tia sáng vàng, ba mặt pháp tướng đều lộ vẻ lạnh lùng cùng nói:
- Không tệ, tiếc rằng ngươi vẫn phải kéo màn trước tiên.
Pháp tướng trước mặt một tay bắt ấn, tay khác giơ lên cao. Lôi vân mấy trăm loại màu sắc hiện ra, cuồn cuộn trên bầu trời.
- Thiên Lôi Động, Điện Chỉ!
Hai ngón tay phải khép lại, tử lôi nhảy nhót đột nhiên gxo tới trước.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Đại điện tràn đầy tiếng sấm sét, một tử lôi thô cỡ cánh tay tràn ra. Khi rồng vàng bị nổ tung thì đánh vào Quỷ Lăng Giảo.
Bùm!
Trong Quỷ Lăng Giảo không ngừng phát ra thanh âm tan vỡ, sau đó tử lôi xuyên thấu qua mãnh liệt bắn vào cơ thể Diêu Kim Lương cùng Táng Vân Thú.
Lôi vân nhiều màu trên bầu trời lao nhanh xuống, ầm vang nổ tung giữa một người một thú.
Táng Vân Thú kêu thảm một tiếng, bầu trời đẫm máu, không biết là máu thú hay máu người, đều bya đi.
Bùm!
Bùm!
Hai thanh âm bị đánh bay đập vào vách tường cung điện, trượt xuống.
Cơ thể Táng Vân Thú, Diêu Kim Lương khét đen mảng lớn, không ngừng bốc khói dường như bị điện chín. Quỷ Lăng Giảo rơi một bên, bị tử lôi đánh méo.
Miệng Táng Vân Thú phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp, không ngừng dùng chân trước đụng vào Diêu Kim Lương, rên rỉ.
Một lúc sau Diêu Kim Lương phun ra bãi máu:
- Phụt!
Diêu Kim Lương vùng vẫy bò dậy nhưng đôi chân run bần bật.
Tất cả mọi người lẳng lặng nhìn Diêu Kim Lương. Lý Vân Tiêu thu ba đầu sáu tay, c hỉ nhìn. Một kích vừa rồi động vết thương trong người Lý Vân Tiêu, nhưng lực lượng lông Thiên Vũ không ngừng bị hấp thu.
- Ha ha ha! Ha ha ha ha ha ha!
Diêu Kim Lương đột nhiên cười phá lên, cười đến gương mặt vặn vẹo.
Diêu Kim Lương nghiến răng:
- Cổ Phi Dương, ngươi muốn giết ta sao? Năm đó ngươi không được, hiện tại vẫn như cũ không được!
Diêu Kim Lương mãnh liệt chuyển động công lực, thoáng chốc đánh gãy tâm mạch của mình.
Máu chảy từ khóe môi Diêu Kim Lương như bức rèm che nhỏ xuống đất.
Chương 3234-1: Hỗn chiến (1)Diêu Kim Lương tự biết khó tránh một kiếp, gã thà chết vì tự sát, giữ lại chút tôn nghiêm Vũ Đế chứ không muốn đáng thương chết trong tay Lý Vân Tiêu.
- Grao grao!
Táng Vân Thú đột nhiên trầm thấp rên rỉ, mắt nhỏ xuống từng giọt lệ.
Táng Vân Thú rên rỉ vài tiếng bi thương rồi ngừng, nằm dưới chân Diêu Kim Lương không nhúc nhích, đã tắt thở.
Một người một thú lặng yên trong góc đại điện, tựa như pho tượng nặng nề.
Lý Vân Tiêu thở dài thườn thượt. Nhớ ngày xưa trong Thánh vực tranh giành phong hào danh tiếng thì khoái ý hào hùng, Lý Vân Tiêu bỗng có cảm xúc thỏ chết cáo buồn.
Nam nhân dẫn đầu đột nhiên cười nói, nghiền ngẫm khen ngợi:
- Chậc chậc, đây là thực lực của chủ Giới Thần Bi sao? Bị thương như thế mà có thể thi triển ra một kích cường đại đến vậy, quả nhiên có chỗ hơn người.
Lý Vân Tiêu trợn mắt nhìn, vươn tay ra chỉ vào hắn, lạnh giọng nói:
- Bản thiếu gia có nhiều loại công kích cường đại, tiếp theo sẽ lần lượt dùng trên người của ngươi!
Nam nhân dẫn đầu vỗ tay cười nói:
- Hoan nghênh hoan nghênh, đã lâu không đánh nhau, ta đang ngứa da chờ ngươi gãi đây.
Diêu Kim Lương chết làm tâm tình Lý Vân Tiêu khá tệ, sát khí nặng nề trong đại điện. Khí thế mọi người quyết liệt bắn ra hỏa hao trong không trung.
Nếu ra tay thì sẽ là kinh thiên động địa, nhưng không người dám hành động trước.
Nam nhân dẫn đầu trầm giọng nói:
- Lý Vân Tiêu đang kéo dài thời gian phục hồi vết thương, cần ra tay sớm không nên chậm trể.
Lỗ Thông Tử nói:
- Hết thảy nghe các hạ sai khiến.
Những người còn lại cũng gật đầu lia.
Nam nhân dẫn đầu khinh thường hừ mũi:
- Ta ra tay đương nhiên không thành vấn đề, chỉ sợ giống Diêu Kim Lương kia xông lên rồi không có hậu viện, uổng công chết thảm.
Lỗ Thông Tử nói:
- Cái này không giống nhau. Diêu Kim Lương hành động một mình, ai ngờ hắn ra tay đột ngột vậy? Không thể vì một mình hắn mà rối loạn tổng thể. Chỉ cần các hạ dẫn đầu, chúng ta nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Vi Thanh cũng nói:
- Cứ yên tâm đi, chúng ta nhất định chung sức đồng lòng, tuyệt đối không hai lòng.
Khi có đông cường giả thì suy nghĩ của Vi Thanh rất đơn giản. Cướp được Thiên Phượng Chân Vĩ Linh là tốt, không giành được cũng chẳng sao. Nhất định phải ức chế Lý Vân Tiêu phát triển, nếu mặc kệ hắn phát triển tiếp thì thật là đáng sợ.
Nếu có thể giết Lý Vân Tiêu vào lúc này, chuyến đu Vĩnh Sinh chi giới không uổng phí.
Phong Yếu Ly cùng có ý tưởng này. Thiên Phượng Chân Vĩ Linh là thứ yếu, then chốt là tàn hồn Họa Đấu trên người Lý Vân Tiêu.
Vào lúc này đám người chung ý kiến đến lạ, có loại cùng chung mối thù.
Nam nhân dẫn đầu dường như nhận ra bầu không khí vi diệu này, hơi lộ vẻ ngạc nhiên.
Nam nhân dẫn đầu cười nói:
- Tốt, vậy thì chung sức đồng lòng.
Nam nhân dẫn đầu không dây dưa, quả nhiên xông lên phía trước, vung tay phất một mảnh kiếm quang trắng xóa.
Nam nhân dẫn đầu nói:
- Để ta đối phó Lý Vân Tiêu, cho ta kiến thức xem sự lợi hại của chủ Giới Thần Bi có điểm nào hơn người mà được thiên đạo xem trọng.
Đám người Lỗ Thông Tử cũng giữ lời, nghiêm túc theo sau.
Thấy nam nhân dẫn đầu chọn Lý Vân Tiêu thì cả đám nhíu mày, ngẫm nghĩ, chân mày lại giãn ra, tự tìm đối thủ lao lên.
Tuy Lý Vân Tiêu bị thương, thực lực giảm bớt nhiều nhưng hắn là nhân vật quan trọng nhất, khó thể đối phó. Bọn họ vui vẻ để nam nhân dẫn đầu đi lên trước.
Lý Vân Tiêu cầm kiếm nghênh đón, lòng thầm bực bội. Danh hiệu chủ Giới Thần Bi đem lại rắc rối cho hắn, toàn lão quái vật kéo đến.
Đối phương không dốc sức liều mạng công kích, chỉ đánh thăm dò. Hai người đánh qua lại hơn mười chiêu, đối phương ung dung như thể luận bàn với Lý Vân Tiêu.
Cách đó không xa truyền đến tiếng hét tức giận của Vi Thanh:
- La Thanh Vân, ngươi làm cái gì?!
Mặt Vi Thanh xanh mét, tức điên lên.
La Thanh Vân tiến lên một bước chặn đường Vi Thanh, giơ thương nói:
- Xin lỗi, Vi Thanh đại nhân. Ta nhận ân huệ của Lâm đại nhân, không thể khoanh tay nhìn.
Vi Thanh lạnh lùng nói:
- Vậy còn ơn huệ ngươi nhận từ ta thì sao? Nếu không có ta thì ngươi có thể thành tựu thập giai thần huyết, có tư cách đứng ở nơi này nói với ta sao?
La Thanh Vân nói:
- Ta làm việc giúp đại nhân mấy lần đã xem như huề nhau.
- Huề nhau? Đồ phong ân phụ nghĩa!
Vi Thanh nổi giận:
- Ta có thể một tay đem dẫn ngươi lên thì có thể một tay đè ngươi xuống.
Vi Thanh tức giận, lòng bàn tay dâng lên ánh sáng vàng đẩy mạnh ra..
La Thanh Vân không lên tiếng, chiến thương ngang trước người mặc cho Vi Thanh công kích kêu bùm bùm, từng dải sáng khuếch tán.
La Thanh Vân chỉ thủ chứ không tấn công, Vi Thanh càng đánh càng giận nhưng cũng bó tay, chỉ có thể công kích điên cuồng trút giận.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Toàn đại điện không chịu nổi mọi người hỗn chiến dao động lực lượng, đại điện bỗng nhiên sụp xuống hóa thành vô số đá vụn bay đi bốn phía.
Ba nữ nhân Khúc Hồng Nhan và sư huynh đệ Lỗ Thông Tử đánh túi bụi.
Mạch đấu với Vi Vô Nhai, Xán và Trác hợp sức liên tục đánh lùi Phong Yếu Ly.
Bàng Vân chiến đấu với Linh Mục Địch. Thực lực Nam Phong Tuyền yếu kém bị bị Bắc Quyến Nam mang theo Tuần Thiên Đấu Ngưu ngăn lại. Ba người Bố Tử cũng lao qua, chiến đấu với những cao thủ dưới thần cảnh.
Không trung bị đánh tan vỡ, khấp nơi là thần thông tuyệt kỹ, cực kỳ nguy hiểm.
Lý Vân Tiêu thầm lo âu, tuy bọn họ hơi chiếm ưu thế nhưng đối thủ của hắn cực kỳ quái dị,
sâu không thấy đáy. Mặc kệ Lý Vân Tiêu ra chiêu thế nào thì nam nhân dẫn đầu đều bám đuổi quyết liệt.
Mạnh liền mạnh, yếu thì đối phương cũng yếu theo, dính như sam.
Lý Vân Tiêu trầm giọng quát:
- Rốt cuộc ngươi là ai?
Khóe môi nam nhân dẫn đầu cong lên:
- Ha ha ha, là ai đều không quan trọng, bản công tử chỉ muốn Giới Thần Bi của ngươi. Nếu chịu cho thì bản công tử xoay người đi ngay. A không, ta xoay người liền phản chiến đối phó bọn họ giúp ngươi, chịu không?
Nam nhân dẫn đầu vung kiếm cực kỳ tiêu sái, từ đầu đến cuối chỉ dùng đâm, chém, chặt, tước, các chiêu thức cực kỳ đơn giản, không kết cấu gì.
Lý Vân Tiêu biết rõ đây là lĩnh ngộ kiếm đạo cực cao mới làm được tùy ý thích, thoải mái thi triển như nước chảy mây trôi.
Lý Vân Tiêu dò hỏi:
- Bản thiếu gia bị thương nặng, nếu ngươi đánh hết sức đã sớm giải quyết được ta, không cần làm bộ làm tịch. Trong lòng ngươi có điều kiêng dè phải không?
Nam nhân dẫn đầu cười khẩy nói:
- Ha ha ha! Kiêng dè? Ta sợ cái gì?
Nhưng nụ cười hơi miễn cưỡng.
Lý Vân Tiêu xác định được ngay suy nghĩ trong lòng:
- Ta cũng rất muốn biết ngươi kiêng kị cái gì, càng muốn biết ngươi rốt cuộc là ai.
Nam nhân dẫn đầu lạnh lùng cười:
- Biết những thứ này không có chỗ tốt nào cho ngươi.
Lý Vân Tiêu buồn cười nói:
- Ngươi muốn cướp Giới Thần Bi của ta rồi, ta còn trông chờ vào chỗ tốt gì?
Mặt nam nhân dẫn đầu xanh mét, kiếm thế mất sự trầm ổn, tuy vẫn múa kín không kẽ hở nhưng hơi sắc bén ác liệt, vội vàng xao động.
Lý Vân Tiêu nét mặt sa sầm nói:
0ngươi không chịu thi triển thần thông vì sợ bị người nhận ra sao? Xem ra ngươi là người có lai lịch lớn, để ta ta bức ra thân phận của ngươi!
Chương 3234-2: Hỗn chiến (2)Lý Vân Tiêu thầm mở ra Thái Cổ Thiên Mục, một kình phong khốc liệt bắn tới.
- Grao!
Kình phong chẳng những cực kỳ sắc bén mà còn phát ra tiếng cá sấu gầm rống.
Mặt nam nhân dẫn đầu sa sầm, tay trái lăng không kết ấn vỗ tới.
Bùm!
Một kết giới mặt kính ngưng tụ trước mặt nam nhân dẫn đầu ngăn cản kình phong, cá sấu đụng vào nghiền nát hóa thành vòi rồng ập đến nhưng không lay động được kết giới kia chút nào.
Lý Vân Tiêu biến sắc mặt kinh kêu:
- Ngươi không phải chưởng thiên cảnh!
Với thực lực của cá sấu dù là cường giả chưởng thiên cảnh cũng không thể thoải mái đỡ một kích của nó, hoàn toàn là chênh lệch hai đẳng cấp.
Nam nhân dẫn đầu ung dung nói:
- Không vạch áo người ra làm gì, ta chỉ muốn Giới Thần Bi, ngươi cần chi bức ép hoài?
Lý Vân Tiêu nói:
- Ngươi có thể càng vô sỉ hơn không? Giới Thần Bi đang mang số mệnh Thiên Vũ giới, dù ta đưa cho ngươi thì ngươi dám cầm không?
Mắt nam nhân dẫn đầu bắn ra tia sáng, kích động nói:
- Có gì không dám?!
- Tốt, vậy ngươi cầm lấy!
Tay phải Lý Vân Tiêu giơ trước mặt, ánh sáng trắng hoa mỹ bay lên, Giới Thần Bi chậm rãi bay ra. Lý Vân Tiêu thu về tay phaải vỗ mạnh vào Giới Thần Bi đẩy ra ngoài.
Vù vù vù vù vù!
Giới Thần Bi biến thành luồn sáng lao hướng chân trời.
- Cái gì?
Nam nhân dẫn đầu vừa mừng vừa sợ. Nam nhân dẫn đầu phớt lờ Lý Vân Tiêu, quay người bay đi.
Lúc này trên bầu trời vang mấy tiếng kêu giật mình:
- Giới Thần Bi? Thật không vậy?
- Đó là thánh khí mạnh nhất trong Thiên Vũ giới, liên quan đến khí vận một giới sao?
- Không thể nào! Dễ dàng bị từ bỏ vậy sao? Theo ta thấy tiểu tử kia rất có thực lực.
- Chắc tiểu tử kia biết rõ không giữ được nên bỏ xe giữ tướng, dù hèn nhưng đủ thông minh.
Sau khi mấy thanh âm vang lên thì trống rỗng hiện ra hơn mười luồng sáng bay hướng Giới Thần Bi.
Lý Vân Tiêu kinh ngạc nhìn trời, không biết nên nói cái gì:
- Thăm dò trước khi hành động, một cái bao đỏ tạc đống lặn xuống nước tồi lên.
Đám người Lỗ Thông Tử con ngươi co rút, không rảnh kích đấu, đều bay hướng Giới Thần Bi.
Linh Mục Địch tức giận quát:
- Hồ đồ, sao ngươi có thể vứt thứ đó đi!
Lý Vân Tiêu bất đắc dĩ nhún vai, nói:
- Nếu không còn mạng sống thì giữ lại có ích gì?
Linh Mục Địch lặng im. Tuy Lý Vân Tiêu nói có lý nhưng Linh Mục Địch cứ thấy khó chịu.
Linh Mục Địch cũng giật mình vì tranh đấu kịch liệt thế này, không ngờ trên bầu trời còn giấu nhiều cao thủ. Nếu Giới Thần Bi không xuất hiện thì đám người này đều chờ hai bên lưỡng bại câu thương mới đi ra nhặt của rơi.
Nam nhân dẫn đầu cũng rất buồn bực, tuy đoán ra trong hư không sẽ giấu người nhưng không ngờ nhiều như vậy.
Nam nhân dẫn đầu tức giận quát:
- Cút hết cho ta!
Kiếm trong tay nam nhân dẫn đầu thay đổi, lực lượng mạnh hơn trước rất nhiều bắn thẳng lên trời chém rụng một vũ giả quy chân cảnh.
- Rác rưởi cũng muốn nhúng chàm Giới Thần Bi, các ngươi xem vật này là món đồ chơi sao? Chết hết cho bản công tử!
Trong nháy mắt nam nhân dẫn đầu chém ra trăm kiếm quang, nghênh ngang mà đi.
Bùm bùm!
Lại hai người thực lực yếu nổ xác mà chết.
Nam nhân dẫn đầu như sát thần giáng lâm, khí lạnh tràn ngập trên người thoáng chốc lam nhiều cường giả kinh sợ.
Chính Lỗ Thông Tử, Phong Yếu Ly cũng hết sức giật mình, mắt lóe tia e ngại.
Một lão nhân không phục, tức giận hừ một tiếng:
- Giới Thần Bi hiện thế, người có tài sẽ được, tại sao không thể cướp?
Lão nhân lại lao hướng chân trời.
Những người khác lấy lại tinh thần từ giật mình, nối đuôi nhau tranh cướp.
Nam nhân dẫn đầu hồi hộp không rảnh giết người, nhảy người mấy lần đuổi theo đám đông.
Giới Thần Bi không ngừng quẹo trong không trung, ánh sáng đủ màu lấp lánh, vô số kim phù tổi nổi trên bia.
Một nam nhân mừng rỡ lao tới như sói đói vồ thỏ, mắt sáng rực:
- Giới Thần Bi của ta!
Mấy chục người lao qua, sợ chậm một bước.
Nam nhân dẫn đầu vừa kinhvừa giận thuấn di đến trước Giới Thần Bi.
Nam nhân dẫn đầu kích động nói:
- Giới Thần Bi của ta!
Nam nhân dẫn đầu vươn tay chộp lấy, lòng bàn tay vừa chạm đến ánh sáng vàng thì lòng giật thót, dự cảm không may nổi lên trong lòng.
- Chuyện gì xảy ra, vì sao dự cảm không ổn? Chẳng lẽ Hạo Phong ta quân lâm thiên hạ, tư chất có một không hai nhưng không có được Giới Thần Bi sao? Vậy Lý Vân Tiêu kia có tư cách gì?
Trong lòng nam nhân dẫn đầu cực kỳ ghen ghét, bất mãn.
Chợt nam nhân dẫn đầu thầm la:
- Không đúng, không phải như vậy!
Chỉ thấy Giới Thần Bi toàn thân ngọc bích, dài đến trăm trượng thoáng chốc biến đổi hóa thành ngọn núi tỏa sáu màu sắc đụng vào người Hạo Phong.
Hạo Phong kinh sợ quát một tiếng:
- Không tốt, trúng kế!-
Nam nhân dẫn đầu nhảy người trở lại.
Nhưng thân núi biến to vài lần, ánh sáng màu lục như vòng xoáy chuyển động quanh thân thoáng chốc hút mọi người vào. Bọn họ bị đụng đầu óc choáng váng hộc bãi máu.
Hạo Phong hết hồn, cảm giác lực lượng đất đai xé xấc gã ra.
Keng!
Vào phút nguy cấp, một luồng đao quang chói mắt xé gió bay tới như tia bình minh đầu tiên trong bầu trời tăm tối chiếu rọi cả khung trời.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Ánh sáng sáu màu trên Đâu Suất Thiên Phong bị đao quang chém đứt.
- Cái gì?!
Tất cả mọi người chấn động, hoảng sợ nhìn lên trời.
Ánh sáng Đâu Suất Thiên Phong bị chém đứt, ngọn núi thoáng chốc mất màu sắc ầm ầm từ trên trời rơi xuống.
Những người bị ánh sáng lục sắc hút vào cũng bay ra, tránh được một kiếp.
Nhưng vài cường giả quy chân cảnh bị nghiền nát hộc máu, hầu như khó thể ngự không phi hành.
Hạo Phong sắc mặt âm trầm, lạnh giọng nói:
- Lý Vân Tiêu, ngươi dám gạt ta!
Sát khí trên người Hạo Phong lạnh thấu xương bộc phát ra. Mọi người lạnh lòng tràn ngập khó tin
- Ngươi là . . .
Đột nhiên một cường giả khó tin kinh kêu:
- Tứ vương!
Mắt Hạo Phong lạnh băng liếc sang người đó, đao quang xẹt qua.
Bùm!
Người kia không kịp hét tiếng nào đã trực tiếp bị chém thành hai khúc, nội tạng và thân thể cùng nhau rơi xuống.
- Ui!
Bầu trời tĩnh lặng, mọi người bị sự sắc bén ác liệt của Hạo Phong chấn nhiếp, sợ hãi không dám nói tiếng nào.
Lòng Lý Vân Tiêu thầm kinh sợ, hắn chỉ muốn bức ra thân phận của đối phương, không ngờ sẽ có lai lịch lớn như vậy.
Lý Vân Tiêu bình tĩnh nỗi lòng, cười cười vỗ tay khen:
- Ghê gớm, thật là ghê gớm. Đảo Huyền Ly cũng muốn cướp Giới Thần Bi sao? Tại hạ vừa mới bái kiến Lam Nham Chủ, Diệp Nam Thiên của quý đảo xong. Không biết tôn hiệu, tên của các hạ là gì? Nếu Diệp Kình Vũ đảo chủ muốn cướp Giới Thần Bi thì chắc chắn tại hạ không đánh lại, chỉ đành hai tay dâng lên.
Bàng Nguyên mới rồi bị ánh sáng lục sắc của Đâu Suất Thiên Phong hút vào, lòng còn sợ hãi, rất e sợ Lý Vân Tiêu âm hiểm.
Bàng Nguyên nói:
- Nếu ta không nhìn lầm thì hắn là Đao Chi Vương Hạo Phong.
Bàng Nguyên không cam lòng chắp tay nói:
- Nếu đảo Huyền Ly nhúng táy vào chuyện Giới Thần Bi thì tại hạ tự biết lượng sức, sẽ không giành Giới Thần Bi. Nhưng tại hạ vẫn muốn tranh khí vận về Thiên Phượng Chân Vĩ Linh, chắc đảo Huyền Ly sẽ không có khẩu vị lớn đến mức muốn ăn hết đi?