“Phù”

Một ngụm khói đặc phả ra, đập thẳng vào trang web tìm việc trên màn hình máy tính.

[Xin chào, mức độ phù hợp với vị trí không cao, tạm thời không xem xét, xin cảm ơn!]

Ánh mắt Tô Tẫn xẹt qua tia cáu kỉnh, hắn vô cảm tắt khung thông báo.

Đang chuẩn bị tiếp tục tìm công ty tiếp theo, điện thoại bên tay chợt rung lên, hắn quay sang cầm máy nghe.

“Alo? Tiểu Tô à?”

Nghe thấy giọng nói khàn khàn quen thuộc, trên khuôn mặt đờ đẫn của Tô Tẫn hiện lên nét trào phúng: “Lão Lý? Ông nhớ tôi rồi à, công ty thiếu tôi không chạy nổi KPI sao?”

“Mày thái độ kiểu gì đấy?! Bảo mày đi đàm phán với khách hàng, mày lại đánh luôn khách hàng, tao đuổi việc mày không đúng chắc?!” Giọng Lão Lý kìm nén cơn giận vang lên, “Vương tổng chẳng qua chỉ đùa giỡn với Tiểu Tĩnh một chút, Tiểu Tĩnh còn chẳng thấy đó là quấy rối tình dục, đến giờ mày vẫn tưởng mình đang hành hiệp trượng nghĩa cứu người chắc!”

“Hợp đồng này công ty theo đuổi nửa năm, lợi nhuận mấy triệu tệ bị mày phá hỏng hết rồi!”

“Hợp đồng này không phải do tôi kéo về? Không phải do tôi đàm phán à?”

“Cái gì gọi là mày đàm phán, không có nền tảng công ty thì mày đàm phán cái rắm? Công ty đổ vỏ cho mày còn chưa đủ sao, chỉ vì chuyện của mày mà tao chạy gãy cả chân, ngủ cũng không được ngủ, uống rượu tiếp khách nôn mười mấy bận! Không tống mày vào đồn cảnh sát là may lắm rồi, mẹ kiếp tao làm thế vì ai hả!”

Nói xong, Lão Lý trong điện thoại hít sâu một hơi.

“Tối nay tao khó khăn lắm mới hẹn được Vương tổng ra ngoài, bây giờ ông ấy chỉ đích danh mày phải đến xin lỗi, chỉ cần mày xin lỗi thì mọi chuyện sau này dễ nói, tao cũng có thể cho mày thêm một cơ hội. Mày phải biết, tao luôn đánh giá cao mày nhất...”

Tách!

Bóng đèn trên đỉnh đầu đột ngột chớp nháy, Tô Tẫn nheo mắt ngẩng lên nhìn.

Lúc cúi đầu xuống, trên màn hình máy tính đã xuất hiện một khung thông báo chướng mắt.

[Hệ thống đề xuất: Qua sàng lọc, ngài rất phù hợp với vị trí “Quản lý rủi ro đặc chủng” của công ty chúng tôi, có muốn gửi ngay sơ yếu lý lịch chi tiết không? Có/Không]

Tưởng là quảng cáo rác, Tô Tẫn theo bản năng định nhấn X tắt đi, nhưng nghe Lão Lý lải nhải bên tai, tay hắn khựng lại, bật cười nhạo báng.

“Lão Lý, công ty mời tôi nhiều lắm, ông tưởng tôi thiếu công việc của ông chắc?” Nói xong, hắn nhấn chuột, tiện tay chọn “Có”.

“Tao biết mày cứng đầu, nhưng cũng đừng cứng miệng. Mày làm ở công ty bao năm thu nhập không thấp, bây giờ môi trường bên ngoài thế nào mày tự rõ, kinh tế khó khăn ai cũng tranh nhau việc làm, sinh viên mới ra trường còn rẻ hơn cả lợn, tao nghĩ.... mày cũng không muốn mất công việc này đâu nhỉ?”

Tô Tẫn nhả khói, im lặng một lát rồi nói: “Các người đang ở cùng nhau đúng không... Bảo Tiểu Tĩnh nghe điện thoại, tôi nói với cô ta vài câu.”

Không lâu sau, trong điện thoại truyền đến giọng nữ nhẹ nhàng xen lẫn rụt rè: “Tô Tẫn, là tôi.”

“Đêm đó cô khóc lóc cầu xin tôi cứu cô... Bây giờ cô lại hòa giải với thằng họ Vương kia rồi? Hắn cho cô bao nhiêu tiền?”

“Tô Tẫn, anh hiểu lầm rồi. Lúc đó tôi chỉ nhất thời luống cuống, ai ngờ anh lại nhanh tay...”

“Đệt mợ mày, mày còn dám mở miệng nói bừa à!” Tô Tẫn chửi ầm lên.

Nhưng quay đầu lại xì hơi, “Hừ, lần này ông đây nhận xui, Vương tổng đang ở cạnh các người đúng không? Tôi xin lỗi cũng được, nhưng chúng ta nói trước, tôi cúi đầu nhận lỗi, ngày mai phải cho tôi về công ty, đãi ngộ giữ nguyên.”

“Bây giờ tao gọi Vương tổng đến ngay, chỉ cần mày xoa dịu ông ấy hài lòng, tao lập tức cho mày về công ty, sau này mày phải tìm ông ấy xin lỗi trực tiếp thêm lần nữa, gặp nhau cười một cái xóa bỏ ân oán mà, biết đâu hợp đồng này lại giao cho mày phụ trách.” Giọng Lão Lý vội vã vang lên bên tai Tô Tẫn cùng với tiếng bước chân.

Nghe âm thanh là biết rõ bên kia đang bật loa ngoài.

Đợi một lát, một giọng nam khác loáng thoáng truyền ra từ điện thoại.

“Alo..?”

“Alo mả mẹ mày! Thằng họ Vương kia, mày tưởng mua chuộc được con khốn đó là có thể chơi tao à? Ông đây đang giữ video của hai đứa cẩu nam nữ tụi mày, mày dám chọc tao nữa thì chờ lên hot search đi! Tao xin lỗi mả cha mày ấy, một lũ đê tiện!!!”

Chửi xong một tràng, Tô Tẫn cúp thẳng điện thoại, hung hăng dập tắt điếu thuốc.

Thở dài một tiếng, hắn chìm vào chán nản.

Hành hiệp trượng nghĩa, lại bị cắn ngược một miếng, cuối cùng mất luôn việc... Vướng vào loại chuyện này đúng là tởm lợm.

Nhưng hắn cũng chẳng hối hận.

Dù sao lúc đó quần áo của nữ đồng nghiệp đã bị xé rách bươm, la hét như lợn bị chọc tiết.

Nếu tình huống đó mà không ra tay, hắn nên tự thiến mình đi, mua vé máy bay sang Nhật ứng tuyển vai “người chồng vô dụng” cho rồi.

Đáng tiếc đêm đó lão dê cụ kia ra tay quá nhanh, nếu lúc đó cẩn thận chút quay lại video thì tốt rồi.

Chương sau