Vạn Sinh Si Ma

Chương 47. Hoa Hoa Thế Giới 2

Lâm Thiếu Thông cũng có lòng tin với phòng bán vé này: “Căn phòng này là do cha tôi đích thân tìm người...”

Rầm!

Cửa phòng ngoài bị đạp vỡ, nhân viên bán vé khóc lóc thảm thiết, bị người ta lôi ra ngoài.

Trương Lai Phúc cầm một cục đất sét, đưa cho Lâm Thiếu Thông, lại lắc lắc con dao trong tay, đây là đang bảo Lâm Thiếu Thông, nặn thêm vài con dao đất sét, còn hơn là nặn ổ khóa.

Lâm Thiếu Thông vội vàng nặn dao, cấu trúc của phòng bán vé này quả thực đặc biệt, đám lính phỉ đứng ở phòng ngoài nhìn, đều không nhìn ra còn có một phòng trong.

Tìm nửa ngày, không phát hiện ra tung tích của Lâm Thiếu Thông, Tống Vĩnh Xương quát lớn với đám đông: “Hôm nay chúng tôi đặc biệt đến tìm cậu ba nhà các người, chuyện này không liên quan đến người khác.

Ai biết Lâm Thiếu Thông ở đâu, phiền nói cho tôi một tiếng, chỉ cần tìm được cậu ta, các vị muốn đi đâu thì đi, chúng tôi tuyệt đối không lạm sát người vô tội.”

Trương Lai Phúc trừng mắt nhìn Lâm Thiếu Thông: “Bọn chúng đến tìm cậu, là cậu hại tôi rồi! Cậu chạy đến đây làm gì? Cũng muốn đi thuyền bỏ trốn sao?”

“Đây là bến tàu nhà tôi, tôi đến xem sổ sách.” Lâm Thiếu Thông làm xong hai con dao ngắn bằng đất sét, đưa cho Trương Lai Phúc.

Trương Lai Phúc yên tâm rồi: “Đã là bến tàu nhà cậu, chắc chắn có thể bảo vệ được cậu.”

Lâm Thiếu Thông mím môi, không nói gì.

Trương Lai Phúc lại không yên tâm như vậy nữa: “Cậu là cậu ba của bọn họ, bọn họ sẽ không bán đứng cậu chứ?”

“Chuyện ngoài mặt, chắc là sẽ làm một chút, chuyện bên trong, thì không dễ nói...” Lâm Thiếu Thông nói là sự thật, thổ phỉ đến rồi, tạm thời không có ai nói ra cậu ta ở đâu.

Nhưng cũng không có ai đến bảo vệ cậu ta, thậm chí không có ai đến thông báo cho cậu ta một tiếng.

Không đến thông báo cũng tốt, cho đến nay, thổ phỉ vẫn chưa phát hiện ra phòng bán vé còn có một phòng trong.

Quản sự họ Hồ của bến tàu và những công nhân khác đều không lên tiếng, bọn họ sẽ không chủ động giao nộp cậu ba, nhưng bản thân cậu ba bị tìm thấy, chuyện này cũng không thể trách bọn họ.

Đám lính phỉ kiểm tra một vòng, không tìm thấy Lâm Thiếu Thông.

Viên Khôi Phượng nhận được tin tức chính xác, Lâm Thiếu Thông đang ở bến cá Ngư Cân, đã tra đến đây rồi, cô ta sao chịu bỏ qua.

Cô ta gọi quản sự họ Hồ tới, hỏi thăm tung tích của Lâm Thiếu Thông.

Quản sự họ Hồ lại lặp lại một lần nữa: “Cậu chủ nhà chúng tôi không có ở bến tàu, cậu ấy về phủ rồi.”

Viên Khôi Phượng cười với quản sự họ Hồ: “Lão già, tôi đàng hoàng hỏi chuyện ông, ông nghe không hiểu đúng không?”

“Cậu chủ nhà chúng tôi thật, thật sự không có ở...” Ánh mắt quản sự họ Hồ đảo loạn, ánh mắt bất cứ lúc nào cũng có thể liếc về phía phòng bán vé.

Lâm Thiếu Thông cầm lấy mấy chục mũi phi tiêu nặn bằng đất sét, nhắm thẳng vào cánh cửa thông ra phòng ngoài.

Trương Lai Phúc cầm dao ngắn đất sét, canh giữ ở cửa sau.

Hai người nín thở, chỉ chờ liều mạng, chợt nghe bên ngoài truyền đến giọng nói của một người đàn ông: “Bãi cạn này là của Lâm gia, nước không sâu, cũng không cạn.

Cô cả muốn lội nước, trước tiên phải cân nhắc xem đá bên dưới có trơn hay không, lỡ như bước hụt một cước, ngã xuống sông, làm ướt quần áo, vậy thì khó coi lắm.”

Trương Lai Phúc nhìn sang Lâm Thiếu Thông: “Người này là ai?”

“Người nhà!” Lâm Thiếu Thông lau mồ hôi, thở phào nhẹ nhõm: “Hộ viện lớn của Lâm gia, Diệu Cục Hành Gia cấp bốn!”

Hộ viện Lâm gia Hà Thắng Quân, dẫn theo mười mấy thủ hạ, đẩy đám lính phỉ ra, từ từ đi đến trước mặt Viên Khôi Phượng.

Viên Khôi Phượng hỏi Hà Thắng Quân: “Anh vừa nói cái gì ướt?”

Hà Thắng Quân nét mặt tươi cười: “Cô cả, tôi nói bến tàu này nước sâu, sợ cô lúc lội nước ngã xuống sông làm ướt người.”

Viên Khôi Phượng cười: “Ướt một chút không sợ, dù sao bà đây cũng phải nhìn thấy bọt nước, chuyến này hôm nay, không vớt được chút đồ lên bờ, trở về cũng khó ăn nói.”

Hà Thắng Quân ra lệnh cho thủ hạ rút vũ khí: “Bọt nước nếu thật sự làm lớn chuyện, trên sông sẽ khó đi, thuyền của ai, người nấy chống sào, chúng ta đường ai nấy đi không được sao? Cứ phải đến đây tìm rắc rối?”

Mũi chân phải Viên Khôi Phượng chạm đất, cử động mắt cá chân một chút: “Không tìm rắc rối, đến tìm người!”

“Đây là địa bàn của Lâm gia, cô cứ thế đến tìm người, có phải cảm thấy nơi này không có người trông cửa không?” Hà Thắng Quân nhìn sang trái phải, bên cạnh có một người bán mì vẫn đang đỏ lửa, nước súp trong nồi đã sôi sùng sục, chủ sạp đang ngồi xổm dưới thớt, không dám nhúc nhích.

“Chó trông cửa của Lâm gia không ít, không biết răng cỏ của anh có cứng hay không?” Mũi chân phải Viên Khôi Phượng chạm đất, cơ thể bay lên không trung, xoay tròn giữa không trung giống như một cơn lốc, mũi chân hướng về phía Hà Thắng Quân đá tới.

Cú đá này nếu để cô ta đá trúng, trên người Hà Thắng Quân sẽ có thêm một cái lỗ, nếu Viên Khôi Phượng ra tay tàn độc, cái lỗ trên người Hà Thắng Quân có thể to bằng cơ thể cô ta.

Nhưng Hà Thắng Quân không để cô ta đá trúng.

Anh ta lấy một cái đĩa từ sạp mì bên cạnh, ném lên không trung, vừa vặn chặn được mũi chân của Viên Khôi Phượng.

Cái đĩa lúc thì xoay sang trái, lúc thì xoay sang phải, tốc độ liên tục thay đổi. Mũi chân Viên Khôi Phượng dán chặt vào cái đĩa, lúc thì xoay xuôi, lúc thì xoay ngược, xoay một lát, mất đi trọng tâm, lảo đảo ngã xuống đất.