Lục Hoàng Tử Vô Địch

Chương 218. Sơ Suất Mất Chiến Mã?

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đêm nay cũng không tính là quá khó khăn.

Có đống lửa, ít nhất sẽ không cảm thấy lạnh.

Bất quá, Vân Tranh vẫn gần như cả đêm không ngủ.

Đêm nay, hắn nghĩ rất nhiều chuyện, cũng một lần nữa chải vuốt lại kế hoạch của mình.

Hắn vẫn sẽ không lựa chọn cố thủ, vẫn sẽ chủ động xuất kích.

Bất quá, sẽ không đi nghĩ đến chuyện đại bộ đội chủ động xuất kích nữa.

Tất cả chủ động xuất kích đều lấy tập kích quấy rối và thu thập tình báo làm chủ, đồng thời lợi dụng sự hận thù của Ban Bố đối với mình, dụ dỗ Bắc Hoàn chủ động tấn công!

Không đánh với Bắc Hoàn vài trận, căn bản không thể thành lập uy tín trong quân.

Hiện tại dựa vào rải tiền để thành lập uy tín, bất cứ lúc nào cũng có thể tan thành mây khói!

Chỉ có đánh với Bắc Hoàn vài trận, để Bắc Phủ Quân nhìn thấy năng lực của mình, tương lai mới có thể đi theo mình.

Nếu không, ai dám đi theo một người bất cứ lúc nào cũng có thể bị triều đình tiêu diệt?

"Ngươi tối qua cả đêm không ngủ?"

Diệu Âm vừa tỉnh dậy liền chú ý tới đôi mắt đầy tơ máu của Vân Tranh.

"Ngủ rồi, chỉ là tối qua lén lút khóc thật lâu."

Vân Tranh hít hít mũi, thở ngắn than dài nói: "Trong lòng ta lạnh lẽo thấu xương, nàng lại không cho ta ấm áp, ta chỉ có thể trốn đi lén lút khóc..."

"Ngươi đi chết đi!"

Diệu Âm xấu hổ giận dữ không thôi trừng Vân Tranh một cái.

Cái tên khốn kiếp này!

Còn không biết xấu hổ nói với mình chuyện sưởi ấm?

Bất quá, Vân Tranh còn có tâm tư đùa giỡn mình, nói rõ tâm thái của hắn cũng không chịu ảnh hưởng quá lớn.

Không thể không nói, tâm thái tên khốn này thật sự tốt!

Đổi lại là người khác, chỉ sợ trong lòng thật sự là một mảnh bi lương rồi.

Đơn giản ăn chút lương khô xong, đám người lần nữa xuất phát.

Lần này, Vân Tranh trực tiếp đi tới cửa thung lũng chết.

Hôm nay thời tiết cũng không tệ lắm, mặc dù vẫn rất lạnh, nhưng lại là trời quang mây tạnh.

Trong thung lũng mặc dù vẫn có gió lạnh khô khốc thổi tới, nhưng so với hôm qua thì tốt hơn nhiều.

Đại khái là vì trong thung lũng thường xuyên gió lạnh thấu xương, tuyết đọng trong thung lũng không tính là quá sâu.

Ngước mắt nhìn lại, lờ mờ có thể nhìn thấy vách núi đen sì.

Xem ra, nơi này xác thực không ít lần bị sét đánh.

Vân Tranh vừa định tiến vào thung lũng xem một chút, Cao Hạp và Châu Mật liền đồng thời giữ chặt hắn.

"Điện hạ, không thể!"

Hai người khẩn trương không thôi, sợ Vân Tranh trực tiếp xông vào.

"Điện hạ, ngài đã nói chỉ tới cửa thung lũng xem một chút thôi mà."

Du Thế Trung cũng tranh thủ thời gian đi vào bên cạnh Vân Tranh khuyên bảo: "Nếu Điện hạ xảy ra chuyện gì, những người ở đây chúng ta một người cũng không sống được! Còn xin Điện hạ đừng làm khó các huynh đệ..."

"Ta..."

Vân Tranh một trận im lặng.

Đâu có nguy hiểm như bọn họ nghĩ!

Cái rắm vùng đất bị nguyền rủa.

Mười phần thì có chín phần chính là do từ trường dị thường tạo thành.

"Được rồi, được rồi! Ta không vào là được chứ gì?"

Vân Tranh bất đắc dĩ nhìn bọn họ một cái, lại phân phó nói: "Mau tìm cho ta một sợi dây sắt nhỏ tới đây!"

"A?"

Du Thế Trung khó hiểu: "Điện hạ muốn dây sắt làm gì?"

"Ngươi lát nữa sẽ biết! Mau đi tìm!"

Vân Tranh thúc giục nói.

Du Thế Trung không tiện hỏi nhiều, vội vàng đi tìm dây sắt.

Rất nhanh, Du Thế Trung từ trên yên ngựa tìm được một đoạn dây sắt nhỏ: "Điện hạ, thế này đủ chưa?"

"Đủ rồi!"

Vân Tranh gật gật đầu, dùng một đoạn chỉ buộc vào giữa dây sắt, sau đó đem dây sắt mài dọc theo một hướng.

Đơn giản từ hóa dây sắt xong, Vân Tranh liền cầm đầu sợi chỉ treo dây sắt lên.

Trong ánh mắt nghi hoặc của mọi người, dây sắt không ngừng xoay tới xoay lui, cứ như ruồi nhặng không đầu.

Quả nhiên là từ trường dị thường!

Trong lòng Vân Tranh đã có tính toán.

"Đây là có chuyện gì?"

Đám người tràn đầy hiếu kỳ nhìn dây sắt trong tay Vân Tranh.

"Giải thích với các ngươi không rõ ràng."

Vân Tranh lắc đầu cười nói: "Dù sao các ngươi nhớ kỹ, nơi này vào mùa đông không nguy hiểm như các ngươi nghĩ, nhưng mùa hè thì đừng tới đánh cược vận may!"

"A?"

Đám người vẻ mặt mộng bức.

Chỉ một sợi dây sắt như thế là có thể nhìn ra nơi này nguy hiểm hay không?

"Sao ngươi biết nơi này mùa đông không nguy hiểm?"

Diệu Âm bĩu môi nói: "Nếu thật sự không nguy hiểm, người Bắc Hoàn và Đại Càn không biết phái binh từ nơi này vòng ra phía sau quân địch tiến hành đánh lén sao?"

Mặc dù Diệu Âm có hiềm nghi "cà khịa", nhưng lời của nàng vẫn nhận được sự tán đồng của đa số mọi người.

Thung lũng chết này ở Sóc Bắc gần như có thể nói là tồn tại như cấm địa.

Biết bao nhiêu người không tin tà muốn đích thân kiểm chứng một chút, cuối cùng đều bỏ mạng trong đó.

Ai biết có người nào vào mùa đông tới kiểm chứng qua chưa chứ?

"Trên thế giới này, chuyện người ta nói sao mình nghe vậy nhiều lắm."

Vân Tranh lắc đầu cười nói: "Không tin, ta kiểm chứng cho các ngươi xem!"

"Điện hạ không thể!"

Du Thế Trung tranh thủ thời gian ngăn cản: "Chúng ta tin, đều tin!"

"Đúng đúng, chúng ta đều tin!"

Cao Hạp bọn người cũng nhao nhao đi theo gật đầu.

Bọn họ ngược lại là muốn nói không tin.

Nhưng bọn họ sợ Vân Tranh hiếu thắng, thật sự chạy vào kiểm chứng.

Nếu Vân Tranh có cái gì bất trắc, những người này bọn họ đều phải rơi đầu.

"Ta..."

Vân Tranh đen mặt nhìn đám người: "Ta có nói muốn đích thân kiểm chứng sao? Không biết phái một con ngựa đi kiểm chứng à?"

Phái một con ngựa đi kiểm chứng?

Đám người trong nháy mắt sửng sốt.

"Đúng đúng, có thể phái một con ngựa đi kiểm chứng!"

Đợi lấy lại tinh thần, Du Thế Trung vội vàng ra lệnh cho một sĩ tốt dắt ngựa đến cửa thung lũng.

Sĩ tốt vỗ mông ngựa một cái, con ngựa lập tức xông vào trong thung lũng.

Mãi cho đến khi con ngựa biến mất trong tầm mắt bọn họ, vẫn không có sấm sét đánh xuống như trong tưởng tượng.

"Hình như thật sự không có việc gì!"

"Đúng đấy, một chút tiếng sấm cũng không có."

"Vẫn là Điện hạ lợi hại, lập tức liền nhìn ra manh mối..."

Đám người ngươi một lời ta một câu nói.

Mặc dù bọn họ cảm thấy có chút khó tin, nhưng sự thật bày ở trước mắt, không tới phiên bọn họ không tin.

"Được rồi, mau gọi ngựa trở về!"

Vân Tranh lắc đầu nhìn đám người không hiểu khoa học này.

Nghe được Vân Tranh nói, sĩ tốt tranh thủ thời gian thổi lên tiếng còi.

Thế nhưng, bên trong thung lũng, lại không có bất kỳ sự đáp lại nào.

Mặt Vân Tranh tối sầm, trong lòng thầm buồn bực.

Mẹ nó!

Con ngựa này sẽ không phải cứ thế chạy mất chứ?

Tên sĩ tốt kia cũng ý thức được không đúng, tranh thủ thời gian lại dùng sức thổi còi.

Thế nhưng, sĩ tốt thổi còi thổi đến sắp tắt thở, bên trong thung lũng đều không có bất kỳ sự đáp lại nào.

Nhìn thung lũng trống rỗng, Vân Tranh không khỏi lắc đầu cười khổ.

Được!

Cái này mẹ nó thật đúng là thành ngựa hoang mất cương rồi!

"Được rồi, đừng thổi nữa!"

Vân Tranh ngăn lại sĩ tốt đang lo lắng không thôi, lại phân phó đám người: "Trước tiên chờ ở đây một chút đi! Xem con ngựa kia có tự mình chạy về hay không! Nếu thật sự không về được, vậy thì ở đây nghe ngóng động tĩnh nhiều hơn chút đi!"

Mẹ nó!

Sơ suất rồi a!

Vốn dĩ đã cực thiếu chiến mã, còn làm mất không một con chiến mã!

Nghe Vân Tranh nói, đám người cũng chỉ có thể bất đắc dĩ cười khổ.

Hiện tại cũng chỉ có nghe ngóng động tĩnh ở đây nhiều hơn chút thôi.

Nếu trong thung lũng này vẫn luôn không có tiếng sấm vang lên, cơ bản cũng có thể kiểm chứng phán đoán của Vân Tranh rồi.

Bất tri bất giác, nửa canh giờ trôi qua.

Bên trong thung lũng vẫn không có bất kỳ động tĩnh gì.

Lần này, cơ bản có thể xác định con ngựa này sẽ không trở về!

"Đi thôi! Tranh thủ trước khi trời tối chạy về Sóc Phương."

Vân Tranh lười chờ đợi, nói với sĩ tốt làm mất chiến mã: "Ngươi cứ cưỡi ngựa của ta đi!"

"Điện hạ, không được!"

Sĩ tốt liên tục lắc đầu.

"Bảo ngươi cưỡi thì cưỡi!"

Vân Tranh kiên trì nói.

"Vậy... vậy Điện hạ làm sao bây giờ?"

Sĩ tốt cẩn thận từng li từng tí hỏi.

Vân Tranh chỉ chỉ Diệu Âm: "Ta cùng nàng ấy cưỡi chung là được rồi."

"Ai muốn cùng ngươi cưỡi chung?"

Diệu Âm lập tức giống như con mèo bị giẫm phải đuôi nhảy dựng lên.

"Nói nhảm, nếu không phải nàng châm ngòi, ta đến mức phái một con chiến mã đi vào kiểm chứng sao?"

Vân Tranh đương nhiên nhìn về phía Diệu Âm: "Nàng không cùng ta cưỡi chung, ai cùng ta cưỡi chung?"