Võ Đạo Trường Sinh: Bắt Đầu Từ Nông Gia Tử Có Bảng Thuộc Tính (Dịch)

Chương 15. Con Đường Tập Võ Của Vương Nhị Cẩu Thất Bại Tại Hồi Xuân Đường

Dịch: Dưa Hấu

“Chuyện gì?” Vương Hữu Điền nhíu mày nhìn nhi tử.

Vương Nhị Cẩu ngẩng đầu, đôi mắt sáng đến kinh người, giọng nói vì kích động mà hơi run.

“Nếu… nếu dựa vào bán đám côn trùng này có thể kiếm về cho công quỹ hơn mười lượng bạc, vậy ta cầu gia gia, cha và các bá bá đồng ý đưa ta đi tập võ!”

Hai chữ tập võ mấy năm gần đây rất ít khi được nhắc tới trong Vương gia, bây giờ đột nhiên được Vương Nhị Cẩu nói ra, giống như một hòn đá ném xuống mặt nước, lập tức khuấy lên từng tầng gợn sóng.

Mấy người nữ tử đều dừng công việc trong tay, đám hài tử cũng yên tĩnh lại, mấy người nam tử nhìn nhau.

Vương Hữu Lương là người đầu tiên lắc đầu.

“Nhị Cẩu, tập võ không phải chuyện nhỏ, vừa tốn tiền vừa tốn sức. Đại ca ngươi năm đó cũng…”

Vương Nhị Cẩu không quan tâm nhiều như vậy, trực tiếp cắt ngang lời đối phương. Gã không thể để người trong nhà phản đối, giọng điệu khẩn thiết: “Ta biết năm đó đại ca đã tiêu không ít tiền của nhà, nhưng lần này không giống!”

“Khoản tiền này không cần trong nhà nhịn ăn nhịn mặc tiết kiệm ra, mà là do chính ta tìm được cách kiếm về!”

“Mười lượng bạc! Chỉ cần kiếm đủ 10 lượng, chứng minh con đường này có thể thực hiện, cũng chứng minh ta có lòng dạ và năng lực tìm cho trong nhà một con đường kiếm tiền.”

“Xin gia gia, đại bá, tam bá và phụ thân cho ta một cơ hội, cho ta một cơ hội chứng minh bản thân!”

“Mười lượng bạc, cho dù chỉ đủ để ta nhập môn học 3 tháng, ta cũng chấp nhận!”

“Nếu học không ra thành tựu, chứng minh ta không có thiên phú tập võ, ta tuyệt đối sẽ không giống Thạch Đại Ngưu, tiếp tục đưa ra yêu cầu. Đến thời hạn ta sẽ về nhà.”

“Sau này ta tuyệt đối không nhắc lại chuyện này nữa, sẽ an tâm trồng ruộng, đóng góp cho gia đình!”

Những lời này của Vương Nhị Cẩu nói ra chém đinh chặt sắt, lại mang theo sự chờ mong được ăn cả ngã về không.

Vương Nhị Cẩu hiểu rất rõ, chuyện Thạch Đại Ngưu khiến Thạch Lão Thực bán ruộng cho mình tập võ đã trở thành trò cười trong thôn. Muốn nhận được thêm sự ủng hộ từ gia đình, đó là chuyện tuyệt đối không thể.

Mười lượng bạc đối với một gia đình nông hộ không phải con số nhỏ, nhưng nếu thật sự có thể kiếm được mà không cần bỏ vốn, quả thực là một khoản tiền ngoài dự tính.

Dùng khoản tiền ngoài ý muốnvnày để thỏa mãn nguyện vọng tập võ của người đã phát hiện ra con đường kiếm tiền, cũng không phải hoàn toàn không thể cân nhắc.

Vương Hữu Điền nhìn ánh sáng trong mắt nhi tử, nhớ tới lúc còn trẻ mình cũng từng mơ hồ có ý niệm cầm kiếm đi khắp thiên hạ, trong lòng hơi mềm xuống, bèn nhìn về phía lão phụ thân.

Vương Lão Xuyên gõ tẩu thuốc, đảo mắt nhìn một vòng.

“Lão đại, lão tam, các ngươi thấy thế nào?”

Vương Hữu Lương thở dài: “Nhị Cẩu đứa nhỏ này đã nói đến mức ấy rồi, nếu thật sự có thể kiếm được 10 lượng, vậy chứng tỏ con đường này ổn định, trong nhà cũng có thêm một nguồn thu lâu dài.”

“Dùng số bạc này cho nó một cơ hội học võ, cũng coi như công bằng.”

Vương Hữu Mễ suy nghĩ một lúc rồi cũng gật đầu, “Nhị Cẩu đứa nhỏ này cũng là chúng ta nhìn nó lớn lên từ bé, từ nhỏ đã thông minh, cho nó đi thử cũng được.”

“Thành công thì trong nhà có thêm một phần thu nhập, nó cũng có thêm một mục tiêu để phấn đấu. Không thành cũng chẳng tổn thất gì, coi như để bọn trẻ thử một chuyến.”

Vương Lão Xuyên lại hút một hơi thuốc, suy nghĩ hồi lâu rồi mạnh mẽ gật đầu.

“Được! Nhị Cẩu, đây là lời do chính ngươi nói! Dẫn các huynh đệ, chất tử của ngươi đi bắt rết, bắt đỉa. Tiền bán được một đồng cũng không được thiếu, đều nộp vào công quỹ.”

“Nếu thật sự kiếm về được 10 lượng bạc trắng cho gia đình, gia gia làm chủ, đưa ngươi lên võ quán trên trấn bái sư!”

“Nhưng ngươi phải nhớ lời mình đã nói. Vương gia chúng ta tuyệt đối sẽ không làm chuyện bán ruộng!”

“Cuối cùng phải nhớ giữ bí mật, đừng để người trong thôn phát hiện. Người bán nhiều lên thì sẽ không bán được giá tốt nữa!”

“Cảm ơn gia gia! Cảm ơn cha! Cảm ơn đại bá, tam bá!”

Vương Nhị Cẩu vui mừng đến mức bật dậy, liên tiếp dập đầu mấy cái, sau đó đứng lên, hùng hùng hổ hổ gọi: “Đại Trụ, Tam Oa, Thiết Đản! Đi theo ta! Cầm đồ nghề lên, chúng ta đi phát tài!”

Mấy ngày tiếp theo, Vương Nhị Cẩu dẫn theo các huynh đệ và chất tử, mang kẹp than, kẹp tre, vò sành vỡ, chạy khắp núi đồi, ruộng nước và cống rãnh tìm kiếm.

Vương Nhị Cẩu vẫn tránh người khác, âm thầm tiến hành.

Mọi người chỉ biết Vương gia đang bận làm chuyện gì đó, nhưng người Vương gia kín miệng, căn bản không hỏi ra được bất kỳ tin tức gì.

Những người khác cũng không dám bắt nạt Vương gia, nhà họ đông người, thế lực lớn!

Ban đầu bọn họ còn có chút sợ hãi, từng bị rết đuổi, từng bị đỉa cắn.

Nhưng nghĩ tới mười lượng bạc và lời hứa được tập võ, Vương Nhị Cẩu lập tức tràn đầy sức lực, không ngừng hô hào chỉ huy, nghiễm nhiên đã trở thành một tiểu đầu lĩnh.

Bọn họ không giống Thạch Trường Sinh, không biết cách xử lý cẩn thận, chỉ cầu nhanh và nhiều.

Rết bắt được thì tùy tiện giẫm chết, đỉa thì dùng cọng cỏ xâu thành từng chuỗi. Phơi còn chưa khô hẳn, có con thậm chí vẫn dính bùn đất, đã vội vàng nhét hết vào bao tải.

Đến khi chất đầy hai bao tải lớn, ước chừng trọng lượng không hề ít, Vương Nhị Cẩu vui mừng khôn xiết, dường như đã nhìn thấy cánh cửa võ quán mở rộng trước mặt mình.

Hắn cố ý gọi phụ thân Vương Hữu Điền và đại bá Vương Hữu Lương đi cùng. Sáng sớm, ba người lặng lẽ dùng xe cút kít đẩy hàng lên trấn, đề phòng bị người cùng thôn phát hiện.

Đến Hồi Xuân Đường, Vương Nhị Cẩu học theo dáng vẻ của Thạch Trường Sinh, cố gắng giữ bình tĩnh nói rõ ý định tới đây.

Tiểu nhị gọi Ngô lão tiên sinh ra.

Ngô lão tiên sinh mở bao tải nhìn một cái, lông mày lập tức nhíu chặt.

Lão dùng miếng tre gẩy vài cái, nhấc lên một con rết có mùi lạ, hình dạng không hoàn chỉnh, sau đó lại cầm lên một chuỗi đỉa nhớp nháp, màu sắc tối sẫm, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Ngô lão tiên sinh ném mấy thứ đó trở lại bao tải, nghiêm giọng quát lớn: “Hồ nháo! Thứ các ngươi làm ra là dược liệu hay rác rưởi?”

“Rết phải giữ đầu đuôi đầy đủ, hong khô hoặc rang khô, màu sắc nâu nhạt!”

“Đỉa cần dùng nước sôi làm chết, sau đó phơi khô hoặc sấy khô ở nhiệt độ thấp, thân phải bằng phẳng, hoàn chỉnh!”

“Các ngươi tự nhìn xem, thứ này là cái gì? Nửa mục nát nửa chưa khô, bùn đất tạp chất đều còn nguyên. Dược tính chẳng còn bao nhiêu, thậm chí còn có thể sinh ra độc hại!”

“Loại hàng kém chất lượng thế này, Hồi Xuân Đường ta làm sao có thể thu? Chẳng phải sẽ làm ô uế thanh danh của ta sao! Mang về!”

Nụ cười trên mặt Vương Nhị Cẩu lập tức cứng lại, gã không ngờ bước đầu tiên trên con đường võ đạo đã gặp trở ngại, vội vàng tranh luận: “Lão tiên sinh, những thứ này đều là chúng ta vất vả bắt về, cũng đã phơi qua rồi, có thể dùng được! Ngươi nhìn xem, nhiều như vậy mà. Giá rẻ hơn một chút cũng được!”

Vương Hữu Điền cũng vội vàng cười làm lành, bước lên nói: “Lão tiên sinh xin thương tình. Bọn trẻ không hiểu, lần sau chúng ta nhất định xử lý cho tốt.”

Nhưng Ngô lão tiên sinh hoàn toàn không nhượng bộ, đưa tay chỉ tấm biển già trẻ không lừa, phẩm chất làm đầu ở cửa.

“Quy củ chính là quy củ! Dược liệu liên quan đến tính mạng con người, sao có thể coi như trò đùa của trẻ con?”

“Loại hàng này không đáng một đồng. Cho dù các ngươi có bù thêm tiền, ta cũng không thể thu về để hại người!”

“Mau mang đi! Đừng làm bẩn chỗ của ta, cản trở những người thật sự tới cầu y hỏi thuốc!”

Vương Nhị Cẩu nhất thời nhiệt huyết dâng lên.

Nghĩ tới cơ hội mình khó khăn lắm mới tranh thủ được sắp sửa tan thành bọt nước, mười lượng bạc cùng giấc mộng tập võ tưởng như sắp vỡ tan trước mắt, gã vừa gấp vừa giận, khí huyết dâng trào, lập tức không lựa lời mà nói: “Các ngươi chính là ỷ thế cửa hàng lớn bắt nạt khách! Rõ ràng là thấy chúng ta là nông dân nên dễ lừa!”

“Vài ngày trước Thạch Nhị Cẩu mang tới bán, sao các ngươi lại thu? Có phải hắn đã cho các ngươi lợi ích gì không?”

Lời này lập tức chọc đúng tổ ong vò vẽ.

Ngô lão tiên sinh ở trên trấn cũng là một nhân vật có danh tiếng, đồng thời còn là võ giả Luyện Bì.

Tuy lão dựa vào tắm thuốc để cưỡng ép bước vào Luyện Bì, chiến lực trong số các võ giả không tính là mạnh, nhưng đối phó với người chưa phải võ giả thì vẫn hoàn toàn là nghiền ép.

Sao lão có thể để người khác tùy ý vu khống mình?

Sắc mặt già nua của Ngô lão tiên sinh lập tức tối sầm.

Hai học đồ bốc thuốc đứng bên cạnh cũng không phải loại thư sinh tay trói gà không chặt.

Gần quan được ban lộc, bọn họ học việc trong hiệu thuốc, đương nhiên cũng được tiến hành tắm thuốc đơn giản. Qua thêm vài năm nữa, cả hai đều có hy vọng trở thành võ giả!