Võ Đạo Trường Sinh: Bắt Đầu Từ Nông Gia Tử Có Bảng Thuộc Tính (Dịch)
Chương 28. Người Già Gian, Ngựa Già Lọc Lõi
Dịch: Dưa Hấu
Lý Lão Đầu đứng trong đám người khẽ rụt cổ, thầm nghĩ: Trường Sinh đứa nhỏ này sau khi tập võ, lá gan quả thật lớn hơn hẳn. Nhưng cũng quá ngang rồi, đây là quan lại tới thu thuế, từ xưa dân không đấu với quan, làm căng như vậy khó tránh khỏi chịu thiệt.
Tên thuế lại thấp béo bị chất vấn ngay trước mặt mọi người, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, nhất thời hơi sững sờ.
Ngày thường gã ỷ vào thân phận, ở trong thôn làm mưa làm gió đã quen, nào từng bị người ta cãi lại như vậy, huống chi đối phương còn chỉ là một thiếu niên chưa trưởng thành.
Gã thẹn quá hóa giận, ưỡn bụng, cao giọng quát: “Ngươi có thái độ gì vậy! Ta nói thu thế nào thì thu thế ấy! Ở đâu ra nhiều lời vô nghĩa như vậy? Ngươi có phải không muốn nộp hay không? Chẳng lẽ còn muốn kháng thuế?”
Nói xong, tay gã liền sờ về phía xích sắt bên hông.
Bầu không khí lập tức căng thẳng.
Thạch Trường Sinh nheo mắt, sau đó lại nở một nụ cười.
Chính nụ cười ấy lại khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
“Kháng thuế, ta nào dám. Ta lập tức…”
Vừa nói, hắn vừa lấy bạc ra.
Ngay lúc Thạch Trường Sinh lấy bạc, lão thuế lại vẫn luôn im lặng quan sát chợt cảm thấy có gì đó không đúng.
Phản ứng của Thạch Trường Sinh quá bình tĩnh.
Chẳng lẽ, hắn ta đột nhiên như nghĩ tới chuyện gì đáng sợ, lập tức bước lên một bước, chắn trước mặt tên thuế lại thấp béo, cố nặn ra một nụ cười khô khốc với Thạch Trường Sinh rồi chắp tay nói: “Tiểu huynh đệ chớ giận, chớ giận.”
Sau đó lão thuế quay đầu, quát tên thuế lại thấp béo: “Tiểu Ngũ! Sao ngươi lại hấp tấp như vậy! Nhất định là rượu hôm qua còn chưa tỉnh, nhìn nhầm sổ rồi!”
“Ngươi xem bình thường ta dạy ngươi thế nào, bảo ngươi nghiêm túc học hành thì ngươi lại không chịu. Đến một quyển sổ cũng có thể nhìn sai!”
Lão thuế tự tay cầm lấy quyển sổ, giả vờ xem xét một lượt, giọng điệu nhanh chóng trở nên hòa ái, nói với Thạch Trường Sinh: “Thạch Trường Sinh tiểu huynh đệ, tình hình nhà ngươi đặc biệt, lão phu cũng không biết rõ chi tiết.”
“Ngươi và Thạch Lão Thực tuy trên thực tế đã tách ra, nhưng vẫn chưa chính thức phân gia, cũng chưa lập văn thư phân gia, vậy vẫn có thể xem như một nhà. Khoản thuế theo hộ chỉ cần thu một lần.”
“Còn vị tiểu cô nương này…”
Lão thuế liếc nhìn Tiểu Hoa đang sợ đến sắc mặt trắng bệch.
“Bất kể vóc dáng thế nào, nếu chưa đủ mười bốn tuổi thì không cần nộp thuế đầu người. Ngươi chỉ cần nộp năm trăm văn thuế đầu người của chính ngươi, cộng thêm các khoản phụ thu cùng tạp phái là được.”
Trong lòng lão thuế lại lại đang thầm suy tính: Ánh mắt của Thạch Trường Sinh này quá ổn, cũng quá hung. Tuyệt đối không giống hài tử nhà nông bình thường. Trong tay e rằng thật sự đã từng dính máu, chỉ không biết có phải máu người hay không.
Nghe nói hắn còn biết đao pháp, hơn nữa đã có chút hỏa hầu, là kẻ dám cầm đao ra liều với người khác.
Ba người bọn họ tuy cũng biết chút quyền cước, đối phó với nông hộ bình thường thì còn được.
Nhưng nếu thật sự chọc tới loại thiếu niên đã tập võ, lại dám một mình vào núi như thế này…
Nếu ép hắn đến mức bí quá hóa liều, ban đêm lén mò tới nhà bọn họ giết người, thậm chí liên lụy cả người nhà, vậy phải làm sao?
Người trẻ mười mấy tuổi là lúc huyết khí phương cương, dễ xúc động nhất.
Không phải không làm ra được loại chuyện này!
Hiệu suất làm việc của nha môn lại thấp đến mức quá đáng, cho dù bọn họ chết rồi có thể sẽ xử lý nhanh hơn đôi chút, nhưng mấy tiểu lại không có quan hệ như bọn họ cũng chẳng khiến nha môn nhanh hơn được bao nhiêu.
Có tra ra hung thủ hay không còn rất khó nói.
Cho dù tra ra thì đã sao?
Chẳng lẽ chết rồi còn có thể sống lại?
Chỉ vì một chút lợi ích người khác hiếu kính mà đem cả mạng mình vào, không đáng!
Phía Vương địa chủ, quay đầu nghĩ cách qua loa cho xong là được.
Vương địa chủ muốn chỉnh Thạch Lão Thực một nhà, muốn ép hắn bán ruộng bán đất.
Chỉ cần lấy cớ Thạch Trường Sinh và Thạch Lão Thực trên thực tế đã phân ra, không còn tính chung một nhà là được.
Thạch Trường Sinh nhìn sâu lão thuế lại một cái, đây chính là khác biệt giữa kẻ già đời và người trẻ tuổi.
Đến lúc nên nhận yếu thì lập tức nhận yếu, chẳng sợ mất mặt!
Hắn cũng không tiếp tục truy hỏi rốt cuộc là ai đứng sau chỉ điểm, loại kẻ già đời như thế này rất khó chịu nói thật.
Hắn chỉ khẽ gật đầu, giọng điệu bình thản: “Nếu vậy, làm phiền sai gia cứ theo quy củ mà tính. Nên nộp bao nhiêu thì nộp bấy nhiêu, ta cũng không dám kháng thuế.”
Trong lòng hắn hiểu rõ.
Người càng lớn tuổi, lá gan thường càng nhỏ.
Người trẻ dễ xúc động, người lớn tuổi càng thêm trầm ổn, cũng càng sợ chết!
Lão thuế lại vội vàng tính lại một lượt, cuối cùng nói: “Thạch Trường Sinh, ngươi mang theo đệ đệ, muội muội, tổng cộng bốn người. Trong đó Thạch Trường Sinh đã đủ mười bốn tuổi, cần nộp thuế đầu người. Cộng thêm các khoản phụ thu khác, tổng cộng cần nộp một lượng một tiền bạc.”
“Tiểu huynh đệ cứ yên tâm, lần này tuyệt đối không tính sai. Đây đã chỉ tính theo những khoản sưu thuế cơ bản, ít hơn nữa thì chúng ta cũng không thể giao nộp.”
“Vậy đa tạ vị sai gia này.” Thạch Trường Sinh nói một tiếng cảm tạ rồi không nói thêm.
Hắn lấy số bạc vụn đã chuẩn bị sẵn trong ngực ra, cân đủ ngay tại chỗ rồi giao nộp.
Thu bạc xong, lão thuế lại không ở lại thêm, lập tức dẫn hai người còn lại vội vàng rời khỏi Hoàng Khê Thôn.
Đi ra khỏi cửa thôn một đoạn khá xa, tên thuế lại thấp béo Vương Ngũ mới không cam lòng lẩm bẩm: “Triệu đầu nhi, sao ngươi lại sợ tiểu tử kia? Chẳng qua chỉ là một tên nhà quê. Bên Vương lão gia chúng ta phải ăn nói thế nào?”
“Câm miệng!” Lão thuế lại Triệu đầu quay phắt lại, hung hăng trừng gã một cái, hạ giọng, trong giọng vẫn còn mang theo chút sợ hãi.
“Ngươi biết cái gì! Nhà quê? Ngươi từng thấy tên nhà quê nào có ánh mắt sắc như vậy, gặp chúng ta mà chẳng hề hoảng hốt chưa?”
“Ngươi không nhìn thấy lúc ngươi sờ xích sắt, biểu cảm của hắn khi lấy bạc ra.”
“Người một nhà Vương Lão Xuyên trong thôn này vì sao phải co vòi lại, chẳng lẽ ngươi không biết?”
“Loại người trẻ tuổi này huyết khí phương cương, làm việc dễ xúc động, lại còn có bản lĩnh trong người. Ép hắn quá mức, hắn giết ngươi giết ta, cướp bạc rồi trốn thẳng lên núi, đến lúc đó ngươi biết tìm ai kêu oan?”
“Đó còn chưa phải điều đáng sợ nhất, đáng sợ nhất là hắn lặng lẽ mò tới nhà chúng ta, thừa lúc chúng ta ngủ say, giết cả chúng ta lẫn người nhà.”
“Chỉ cần hắn làm đủ sạch sẽ, huyện nha sẽ vì mấy tiểu lại như chúng ta mà làm lớn chuyện sao?”
“Đến lúc ấy, cho dù thật sự phát hiện là hắn làm, bắt được hắn rồi xử thế nào thì có ích gì? Chúng ta đã chết cả rồi, chẳng lẽ còn có thể sống lại?”
“Chút lợi ích Vương địa chủ hứa cho kia, có mạng mà cầm, ngươi có mạng mà hưởng không?”
Vương Ngũ bị mắng đến rụt cổ.
Nhớ tới lời đồn Thạch Trường Sinh từng vung đao chém bị thương người một nhà Vương Lão Xuyên, lúc này gã mới cảm thấy sợ hãi, mồ hôi lạnh thấm ướt sau lưng.
“Vậy chúng ta phải ăn nói với Vương địa chủ thế nào?”
Lão thuế lại Triệu đầu có chút hận sắt không thành thép nhìn gã.
“Chúng ta còn sống mới cần ăn nói. Chúng ta chết rồi thì còn ăn nói với ai?”
“Còn phía Vương địa chủ thì có gì khó bàn giao? Cứ nói Thạch Trường Sinh và Thạch Lão Thực trên thực tế đã tách ra, chuyện bán ruộng không liên quan đến Thạch Trường Sinh. Cùng lắm bị Vương địa chủ mắng vài câu, cũng chẳng mất miếng thịt nào.”
Ở phía bên kia, Thạch Trường Sinh nhìn đám thuế lại đi xa.
Thôn dân cũng dần tản đi.
Hắn quay người nói với các đệ muội: “Không sao rồi, về nhà.”
Tiểu Hoa vẫn nắm chặt góc áo hắn.
Tam Oa và Tiểu Thảo cũng nhẹ nhàng thở phào, ánh mắt nhìn nhị ca tràn đầy vẻ sùng bái.
Nhưng trong lòng Thạch Trường Sinh lại chẳng nhẹ nhõm bao nhiêu, chuyện hôm nay tuy tạm thời được hóa giải, nhưng hắn thậm chí còn chưa biết kẻ địch là ai.
Có điều vấn đề không lớn, chỉ cần hắn đủ mạnh, tất cả đều có thể dùng sức mạnh phá tan!
Khi hắn thể hiện ra tu vi võ giả Luyện Nhục, muốn lấy được tin tức từ miệng thuế lại sẽ dễ dàng hơn nhiều!
Thực lực mới là căn bản để ứng phó với mọi phong ba.