Dịch: Dưa Hấu

Thạch Trường Sinh nhìn ba con lợn rừng trước mặt, hài lòng cười một tiếng rồi bắt đầu xử lý chiến lợi phẩm.

Hắn lặng lẽ kéo cả ba con lợn rừng về tiểu viện nhà mình, gọi Tiểu Hoa, Tam Oa và Tiểu Thảo ra.

“Nhị ca, ngươi đây là…”

Tiểu Hoa có chút không dám tin nhìn ba con lợn rừng trước mặt.

Con lớn nhất nặng khoảng hơn hai trăm cân, hai con lợn rừng choai choai cũng đều hơn một trăm cân.

Ngay cả Tam Oa và Tiểu Thảo cũng kinh ngạc che miệng.

“Ha ha ha ha! Chẳng phải người trong thôn nhờ ta giúp bọn họ đuổi lợn rừng sao?”

“Dù sao ta vốn cũng phải đi săn, đuổi làm gì? Trực tiếp đánh về ăn chẳng phải tốt hơn sao?”

Tiểu Hoa đang ở giai đoạn quan trọng, sau khi bù lại phần thiếu hụt trước kia thì thân thể bắt đầu phát triển. Khoảng thời gian này nàng luyện võ đặc biệt khắc khổ, nhu cầu đối với thịt rõ ràng cũng tăng lên rất nhiều.

Thạch Trường Sinh đã là võ giả, càng cần lượng lớn huyết nhục để bồi bổ.

Ngay cả Tiểu Thảo và Tam Oa nhìn thấy mấy con lợn rừng lớn như vậy cũng bắt đầu chảy nước miếng.

Tiểu Thảo có chút kinh ngạc hỏi: “Nhị ca, ba con lợn rừng lớn như vậy, chúng ta mang hết đi bán sao?”

Tiểu Hoa cười giải thích: “Tiểu Thảo, ngươi nghĩ gì vậy? Nhà mình giữ lại con nhỏ nhất là được, hai con còn lại đem bán.”

Thạch Trường Sinh lại lắc đầu, “Ta định giữ con lớn nhất lại, hai con nhỏ hơn mang đi bán.”

“Mấy ngày ăn không hết thì dùng muối ướp lại. Đến lúc đó các đệ muội cũng phải chú ý giữ bí mật, cứ nói nhà mình chỉ giữ lại con lợn rừng nhỏ nhất!”

Thạch Tiểu Hoa lập tức hiểu Thạch Trường Sinh muốn che giấu thực lực.

Tiểu Thảo và Tam Oa tuy không hiểu rõ nguyên nhân, nhưng đủ nghe lời, đương nhiên cũng sẽ giữ kín.

Dù chuyện này có lộ ra ngoài, người khác rất có thể cũng chỉ đoán hắn là loại Chuẩn võ giả buồn cười kia!

Hai con lợn rừng nhỏ hơn còn lại, Thạch Trường Sinh nhân lúc trời tối dùng xe càng chở lên trấn.

Hắn không tới những sạp thịt bình thường, mà trực tiếp tìm đến quán ăn Trương Ký trên trấn.

Trước đây Thạch Đại Ngưu từng mời mấy vị sư huynh của hắn ăn uống ở chính nơi này.

Quán ăn này thường xuyên có người tập võ tới dùng cơm, nhu cầu đối với thịt tương đối lớn, huống chi còn là loại huyết thực khí huyết sung túc như lợn rừng!

Chưởng quỹ cẩn thận xem xét vết thương trên hai con lợn rừng, liên tục tấm tắc lấy làm lạ.

“Tuy không phải một kích mất mạng, nhưng rõ ràng cũng không tốn quá nhiều công phu, lượng máu mất đi không nhiều. Đây là do cao thủ ra tay.”

“Chỉ không biết mấy người cùng đi săn được chúng?”

Hắn ta ngẩng mắt nhìn Thạch Trường Sinh.

Nhưng Thạch Trường Sinh tuy còn trẻ, lại biết chưởng quỹ đang cố moi tin, nên hoàn toàn không tiếp lời.

Chưởng quỹ đành mỉm cười tiếp tục nói: “Trương Ký của ta từ trước tới nay coi trọng nhất khí huyết của nguyên liệu.”

“Lợn rừng là thứ đại bổ đối với người luyện võ, giá thị trường bình thường nhiều lắm cũng chỉ khoảng năm đến sáu lượng, nhưng hai con này khí huyết thất thoát không nhiều, lại đưa tới kịp thời.”

“Hôm nay ta trả mỗi con bảy lượng, tiểu ca thấy thế nào?”

Khóe miệng Thạch Trường Sinh khẽ nhếch.

Chưởng quỹ này ra giá quả thật thành thật, mà hai con lợn rừng cũng đều không tính là nhỏ.

“Chưởng quỹ biết nhìn hàng, giá đưa ra cũng thành thật, ta há có đạo lý từ chối.”

“Thống khoái!”

Chưởng quỹ vỗ tay cười lớn.

“Sau này tiểu ca còn có loại hàng tốt thế này thì cứ trực tiếp mang tới, khí huyết bảo tồn càng tốt, niên đại càng cao, giá cả càng cao!”

Ngoài miệng Thạch Trường Sinh đáp ứng, sau này săn được hàng tốt như vậy sẽ mang tới đây.

Nhưng trong lòng hắn lại nghĩ: Nếu không phải thời tiết nóng, ướp rồi cũng không giữ được quá lâu, lại còn đang thiếu bạc, giữ lại tự mình ăn chẳng phải càng tốt sao?

Bạc vào tay, Thạch Trường Sinh lại mua thêm ít muối trên trấn cùng một gói nhỏ kẹo mạch nha cho các đệ muội rồi lặng lẽ trở về.

Lần này thu được hơn mười ba lượng bạc, cộng với số bạc vốn có, đã đủ để bốn huynh muội bọn họ lên trấn sinh sống một khoảng thời gian.

Hắn còn chuẩn bị đưa Tiểu Hoa tới võ quán tập võ!

Vì sao không phải chính hắn đi? Đương nhiên bởi vì hắn còn có việc khác phải làm.

Hắn cũng không thể ở lì trong võ quán lâu như vậy, quá lãng phí thời gian, hơn nữa trong nhà cũng sẽ thiếu bạc!

Về đến nhà, điểm chú ý của Tiểu Thảo hoàn toàn khác với Tiểu Hoa và Tam Oa.

Nàng liếc mắt đã nhìn thấy gói kẹo mạch nha trong tay Thạch Trường Sinh.

“Nhị ca, ngươi mua kẹo mạch nha sao? Ta nghe nói loại đường này rất ngọt, thật không?”

Thạch Trường Sinh cười, xoa đầu Tiểu Thảo, trong lòng lại có chút chua xót.

Hắn quá say mê luyện võ, áp lực sinh tồn lại không nhỏ, đến mức gần như quên mất mua cho đệ đệ, muội muội chút đồ ăn vặt.

Người làm huynh trưởng như hắn quả thật có phần chưa tận chức.

“Đương nhiên là thật. Lại đây, Tiểu Thảo, ngươi nếm thử đi, bảo đảm rất ngọt.”

“Bây giờ nhà mình có bạc rồi. Sau này muốn ăn gì cứ nói với nhị ca, nhị ca mua cho.”

Nói xong, hắn đưa kẹo mạch nha cho Tiểu Thảo.

Tiểu Thảo cẩn thận nhận lấy, bẻ một đoạn nhỏ bỏ vào miệng.

Hai mắt nàng lập tức sáng lên, đây là lần đầu tiên nàng được ăn kẹo.

Trước giờ nàng chưa từng biết trên đời còn có thứ đồ ăn ngọt đến vậy.

“Nhị ca, ngọt quá!”

“Nhị tỷ, tam ca, hai người cũng tới nếm thử đi! Ngọt lắm, trước đây ta chưa từng ăn thứ gì ngọt như vậy.”

Tiểu Hoa và Tam Oa cũng ghé lại.

Thạch Trường Sinh liền chia cho mỗi người một ít.

Không chỉ Tiểu Thảo chưa từng được ăn kẹo mạch nha, ngay cả Tam Oa và Tiểu Hoa cũng giống như vậy!

“Rất ngọt, nhị ca, loại kẹo này thật sự rất ngọt.”

“Nhị ca, ngươi cũng ăn đi.”

Bốn huynh muội tạm thời quên đi những phiền muộn, cùng nhau thưởng thức vị ngọt của kẹo mạch nha, cũng là tận hưởng những ngày tháng tốt đẹp.

Mấy ngày sau đó, Thạch Trường Sinh chỉ gặp thêm một con lợn rừng hơn trăm cân, hắn vẫn mang nó tới bán cho quán ăn Trương Ký.

Trên đời không có bức tường nào kín gió.

Thạch Trường Sinh tuy hành sự kín đáo, nhưng liên tiếp mấy ngày không thấy lợn rừng xuống núi phá hoại lương thực, thôn dân đã bắt đầu cảm thấy kỳ lạ.

Sau đó nhớ lại lời Thạch Trường Sinh từng nói, lại nhìn thấy những vết mỡ rõ ràng trên y phục Tam Oa và Tiểu Thảo, mọi người mới chợt hiểu.

Hóa ra Thạch Trường Sinh đã âm thầm giải quyết xong mọi chuyện.

Hơn nữa xem ra hắn còn trực tiếp giết lợn rừng, làm tốt hơn rất nhiều so với chuyện bọn họ vốn chỉ mong có thể đuổi chúng đi!

Lòng kính sợ tự nhiên sinh ra, đó là sự kính sợ đối với cường giả.

Ngay cả người nhà Vương Lão Xuyên, mỗi lần nhìn thấy Thạch Trường Sinh từ xa cũng lập tức cúi đầu, bước nhanh tránh đi, hoàn toàn không dám nhìn thẳng.

Phản kháng cường giả? Chỉ cần chưa bị ép tới tuyệt lộ, chuyện đó căn bản không thể xảy ra!

Khoảng thời gian này, ngoài việc săn thú, Thạch Trường Sinh còn đốc thúc Tiểu Hoa luyện công.

Hắn đem những yếu quyết phát lực, cách phối hợp hô hấp và chuyển đổi bộ pháp trong Cơ Sở Quyền Pháp tách ra từng phần, giảng giải và làm mẫu thật kỹ.

Thiên tư của Tiểu Hoa vốn không kém, lại chịu được khổ, nên tiến bộ cực nhanh.

Một bộ Cơ Sở Quyền Pháp được nàng đánh đến hổ hổ sinh phong, kình lực quán thông, mơ hồ còn có tiếng xé gió.

Thạch Trường Sinh nhìn vào mắt, biết nàng chỉ còn cách cảnh giới đại thành, nơi chiêu thức thuần thục, kình lực thông suốt, một đường mỏng manh.

Quả nhiên vào những ngày bận rộn nhất của vụ thu hoạch mùa thu, lúc Tiểu Hoa luyện quyền vào sáng sớm, nàng tung một quyền đánh lên cây du già trong sân.

Lá cây rung rơi xào xạc, dấu quyền hiện rõ, kình lực ngưng tụ không tan.

Cơ Sở Quyền Pháp, đến đây đại thành.

Vụ thu hoạch mùa thu tuy bận rộn nhưng không hỗn loạn, bởi không có lợn rừng quấy phá, tổn thất lương thực năm nay cực kỳ ít.

Thôn dân tính toán một phen, phát hiện cho dù chia một phần ba số lương thực tăng thêm cho Thạch Trường Sinh, phần nhà mình nhận được vẫn nhiều hơn những năm trước không ít.

Quả nhiên đúng với lời Thạch Trường Sinh từng hứa: Phần bọn họ nhận được tuyệt đối sẽ không ít hơn phần của hắn.

Lý Lão Đầu dẫn theo mấy vị thôn lão, vô cùng cung kính mang số lương thực đã tính toán xong tới tiểu viện nhà Thạch Trường Sinh.

Thái độ của bọn họ còn khách khí hơn trước, thậm chí mang theo vài phần kính sợ.

Thạch Trường Sinh kiểm đếm không sai, thản nhiên nhận lấy, cũng không nói thêm gì.

Có số lương thực này, bốn huynh muội bọn họ đủ ăn tới tận sang năm mà không cần mua thêm lương thực.