Võ Đạo Trường Sinh: Bắt Đầu Từ Nông Gia Tử Có Bảng Thuộc Tính (Dịch)
Chương 32. Tam Oa, Tiểu Thảo Đi Học Đường
Dịch: Dưa Hấu
Lúc trở về thôn đã là buổi chiều.
Thạch Trường Sinh vừa bước vào cửa viện đã thấy Tam Oa và Tiểu Thảo đang phơi quần áo.
Tiểu Hoa thì luyện quyền trong sân, quyền pháp của nàng lưu loát như nước chảy mây trôi, rất có vài phần phong phạm nữ hiệp. Cơ Sở Quyền Pháp sau khi đạt đại thành đã mang lại cho nàng sự tăng trưởng không nhỏ. Nam tử trưởng thành bình thường nàng cũng có thể dễ dàng đánh bại, còn loại như Thạch Đại Ngưu thì có thể đánh mấy người.
Tiểu Thảo mắt tinh, là người đầu tiên nhìn thấy hắn. Nàng lập tức buông quần áo trong tay xuống, vui vẻ chạy tới.
“Nhị ca về rồi!”
Tiểu Hoa nghe thấy nhị ca trở về liền lập tức thu quyền, thổ tức rồi cũng đi tới, “Nhị ca, thuê được nhà chưa?”
Thạch Trường Sinh cười gật đầu, lấy khế ước cùng chìa khóa từ trong ngực ra.
“Thuê được rồi. Ở trong một con hẻm gần võ quán, viện tử cũng không tệ. Chúng ta thu dọn một chút, ba ngày sau là có thể chuyển qua.”
“Thật sao?” Tam Oa hưng phấn nhảy dựng lên, đến giờ vẫn có chút không dám tin, “Chúng ta thật sự sắp chuyển lên trấn ở?”
“Thật.” Thạch Trường Sinh đáp vô cùng chắc chắn, “Viện tử trên trấn có sáu gian phòng, rộng rãi hơn chỗ này. Còn có giếng nước, sau này múc nước cũng tiện hơn.”
Tiểu Thảo nhỏ tuổi nhất, không nghĩ được nhiều như vậy, nàng chỉ biết nhị ca rất có bản lĩnh, không những có thể săn lợn rừng mà còn kiếm được rất nhiều lương thực, đôi mắt lập tức sáng long lanh.
“Nhị ca, trên trấn có phải có rất nhiều cửa hàng bán đường không? Ta còn nghe nói trên trấn có bán bánh ngọt, nghe bảo thơm lắm!”
“Có, trên trấn cái gì cũng có.” Thạch Trường Sinh cười, xoa đầu Tiểu Thảo.
“Đợi chúng ta thu xếp ổn thỏa, nhị ca dẫn các đệ muội ra phố dạo chơi, mua quần áo mới, lại mua chút bánh ngọt nếm thử.”
Nghe nói có đường ăn, có bánh ngọt ăn, còn có rất nhiều đồ ngon, Tiểu Thảo lập tức vỗ tay reo hò, trong lòng đã tràn đầy mong chờ đối với cuộc sống sau này.
“Quá tốt rồi!” Tiểu Hoa tuy cũng vui, nhưng trong mắt vẫn còn một tia lo lắng.
Nàng kéo tay áo Thạch Trường Sinh, dẫn hắn sang một bên rồi thấp giọng hỏi: “Nhị ca, chuyển lên trấn chắc chắn sẽ tốn kém hơn. Bạc nhà mình đủ không?”
“Đừng lo.” Thạch Trường Sinh biết nàng đang lo điều gì.
“Nhị ca tự có tính toán. Trên trấn có nhiều cơ hội hơn, ta có thể tìm thêm cách kiếm tiền. Ngươi chỉ cần chuyên tâm tập võ là được, chuyện trong nhà đã có nhị ca. Sau này nhà mình tuyệt đối sẽ không còn phải chịu đói nữa, nhị ca bảo đảm bữa nào ngươi cũng có thịt ăn.”
Thạch Tiểu Hoa muốn nói lại thôi.
Thạch Trường Sinh vỗ vai nàng, “Nhị ca còn chờ ngươi sớm ngày trở thành võ giả, giúp ta chia sẻ, chia sẻ.”
Một câu này của Thạch Trường Sinh lập tức chặn hết những lời Tiểu Hoa muốn nói trong cổ họng.
Nàng chỉ có thể gật đầu.
Tam Oa thấy hai người đã nói chuyện riêng xong liền ghé tới hỏi: “Nhị ca, vậy sau khi chúng ta chuyển lên trấn, ngươi còn đi săn không?”
Thạch Trường Sinh gật đầu, “Vẫn săn, nhưng sẽ không thường xuyên như bây giờ. Săn đủ cho mấy huynh muội chúng ta ăn là được.”
“Những bang phái trên trấn có lẽ cần người biết chút võ kỹ gia nhập. Hồi Xuân Đường cũng có đội hái thuốc riêng, chắc chắn cần hộ vệ.”
“Cũng không biết nha môn còn cần người hay không, nếu nha môn tuyển người, ta sẽ vào đó làm việc. Có triều đình làm chỗ dựa, chỉ cần chúng ta không gây chuyện, bình thường căn bản sẽ không có ai tới chọc chúng ta.”
Nghe nhị ca nhắc tới những nơi ấy, Tam Oa đầy vẻ sùng bái.
“Nhị ca thật lợi hại!”
Bất kể là bang phái trên trấn, Hồi Xuân Đường, hay vào nha môn làm việc dựa lưng triều đình, đều là những công việc khiến người khác phải hâm mộ.
Ngay cả muốn gia nhập một bang phái cũng không dễ dàng.
Thạch Đại Ngưu chẳng phải đang đi làm chân sai vặt cho người khác, mục đích chính là kiếm một công việc trong bang phái sao?
Trong thế giới võ đạo này, không ít người đều cho rằng bang phái thu phần lợi, nha môn thu thuế, thổ phỉ thu cống nạp là chuyện đương nhiên.
Bọn họ đã quen rồi.
Lúc này Tiểu Hoa mới hoàn toàn yên tâm, trên mặt hiện lên nụ cười.
“Vậy khi nào chúng ta bắt đầu thu dọn đồ đạc?”
Thạch Trường Sinh đảo mắt nhìn tiểu viện mà bọn họ đã ở nhiều năm, “Ngày mai bắt đầu. Phần lớn đồ đạc có thể lên trấn mua mới, chủ yếu là mang lương thực cùng thịt lợn rừng đi.”
Đêm hôm ấy, tiểu viện Thạch gia đèn đuốc sáng trưng.
Bốn người ngồi quây quần trong nhà chính, vừa thu dọn quần áo cùng đồ đạc lặt vặt, vừa hưng phấn bàn luận về cuộc sống trên trấn.
Tiểu Thảo có chút lo lắng hỏi: “Nhị ca, người trên trấn có xem thường chúng ta là người nhà quê không?”
Thạch Trường Sinh cười nói: “Trước đây ở trong thôn, chẳng phải chúng ta cũng từng bị người ta xem thường sao?”
“Nhưng chuyện đó có ảnh hưởng gì tới việc chúng ta lặng lẽ ăn no, lặng lẽ ăn cá, lặng lẽ ăn thịt không?”
“Nhớ kỹ, chúng ta chuyển lên trấn là để sống tốt hơn, không phải để lấy lòng ai, cũng không phải để người khác coi trọng chúng ta.”
“Chúng ta không cần ganh đua với người khác, chỉ cần giữ kín tiếng.”
Tiểu Thảo nghe xong lời nhị ca, đôi mắt sáng lên, dùng sức gật đầu, “Phải! Chúng ta mặc kệ người khác nghĩ thế nào!”
“Chúng ta chỉ cần lặng lẽ sống ngày tháng tốt là được, chờ sau này nhị ca trở thành võ giả, còn ai dám xem thường chúng ta nữa?”
Tam Oa ở bên cạnh chen vào: “Nhị ca, vậy ta với Tiểu Thảo lên trấn rồi không cần làm việc ngoài ruộng nữa, nhị tỷ lại có thể tập võ. Hai chúng ta hình như chẳng có việc gì làm, vậy phải làm gì?”
Thạch Trường Sinh đã sớm suy nghĩ vấn đề này.
Ở thế giới này, tập võ đương nhiên là việc quan trọng hàng đầu, nhưng cũng không thể bắt đầu tập võ quá sớm!
Trước khi chính thức tập võ, điều quan trọng nhất là đặt nền móng cho việc tập võ sau này.
Mà đặt nền móng cũng có cấp độ khác nhau, mức cơ bản nhất chỉ là được ăn no, dưỡng thân thể cho tốt, nếu có thể ăn thêm chút thịt thì càng tốt.
Tốt hơn một chút chính là vào học đường học chữ, học tri thức.
Có thể học tập tri thức một cách hệ thống, đương nhiên sẽ thuận lợi hơn nhiều so với một người mù chữ khi tập võ.
Còn cao hơn nữa chính là dược dục!
Nhưng dược dục hiện giờ vẫn vượt quá điều kiện của Thạch Trường Sinh.
Trước mắt chỉ có thể học chữ!
Biết chữ là căn bản, càng là nền tảng để sau này học võ kỹ, lý giải công pháp, thậm chí tìm được một con đường tốt hơn.
Trong thôn không có điều kiện này, nhưng trên trấn lại có học đường vỡ lòng.
Thạch Trường Sinh khẳng định nói: “Ta đã hỏi thăm rồi. Trên trấn có học đường vỡ lòng, tiên sinh là một lão Đồng sinh. Tiền học không tính quá đắt.”
“Đợi chúng ta ổn định xong, ta sẽ đưa Tam Oa và Tiểu Thảo tới học chữ.”
Tiểu Thảo kinh ngạc nắm lấy cánh tay Thạch Trường Sinh.
“Nhị ca, thật sao? Ta cũng có thể đi học sao?”
Nàng tuy còn nhỏ, nhưng cũng mơ hồ biết rằng ở tuổi của mình, có thể được học chữ là một chuyện vô cùng khó có được.
Chuyện này cần không ít bạc, tuy không tốn kém bằng tập võ, nhưng nếu học lâu dài thì cũng không chỉ tốn mười lượng bạc!
“Thật. Tiểu Thảo nhà ta thông minh như vậy, chắc chắn sẽ học rất nhanh.” Thạch Trường Sinh cười khích lệ.
“Không chỉ phải học chữ. Đợi hai ngươi lớn thêm một chút, thân thể phát triển hơn, nhị ca còn định để các đệ muội giống nhị tỷ Tiểu Hoa, bắt đầu tập võ.”
Tam Oa hưng phấn nhảy dựng lên, vung vung nắm tay.
“Tập võ tốt! Đệ phải lợi hại giống nhị ca, sau này sẽ không còn ai dám bắt nạt chúng ta nữa!”
Tiểu Hoa cũng tán thành gật đầu.
“Biết chữ rất quan trọng, không biết chữ thì những chú giải công pháp sâu hơn cũng không đọc hiểu được, lúc bắt đầu luyện sẽ làm nhiều công ít.”
“Nếu có thể biết chữ từ sớm, sau này bất kể học thứ gì cũng sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.”
Nàng không nhắc tới chuyện mình cũng đi học chữ, bởi đối với nàng, tập võ vẫn quan trọng hơn biết chữ.
Bất cứ chuyện gì cũng không thể làm chậm trễ việc nàng tập võ.
Nàng cũng muốn sớm ngày giống nhị ca, trở thành võ giả!
“Có điều, đi học đường thì phải tuân thủ quy củ, nghiêm túc nghe tiên sinh giảng bài, không được nghịch ngợm.” Thạch Trường Sinh cố ý nghiêm mặt, dặn dò hai bọn họ.
“Tiền học là nhị ca dùng lợn rừng cùng lương thực đổi lấy, phải biết trân trọng. Nếu không biết trân trọng, nhị ca cũng không dễ nói chuyện như vậy đâu.”
Tam Oa và Tiểu Thảo lập tức ưỡn thẳng lưng, ra dáng bảo đảm: “Chúng ta nhất định sẽ học thật tốt!”
Tiểu Thảo còn bổ sung: “Ta học giỏi rồi, về nhà sẽ dạy nhị ca với nhị tỷ!”
Lời trẻ con ngây thơ khiến tất cả đều bật cười, trong căn nhà chính nhỏ bé tràn đầy ấm áp cùng hy vọng.