Võ Đạo Trường Sinh: Bắt Đầu Từ Nông Gia Tử Có Bảng Thuộc Tính (Dịch)
Chương 40. Lặng Lẽ Bại Lộ
Dịch: Dưa Hấu
Đối với chuyện Thạch Trường Sinh lại có bạc để đưa muội muội tới võ quán tập võ, Triệu Hổ vô cùng kinh ngạc.
Nhà Thạch Đại Ngưu có tình cảnh thế nào, chẳng lẽ gã còn không biết sao?
Nhưng chuyện này là thế nào?
Triệu Hổ phải đi hỏi thăm một phen, thật ra không chỉ có Triệu Hổ đang dò hỏi.
Những người khác cũng đang âm thầm nghe ngóng tình hình của mấy người Thạch Trường Sinh, muốn xem bọn họ có bối cảnh gì hay không.
Dù sao người có thể lấy ra không ít bạc, trực tiếp chuyển lên trấn ở, nếu hoàn toàn không điều tra mà cứ thế xông lên gây chuyện thì loại ngu xuẩn như vậy vẫn rất ít.
Đáng tiếc, bốn đứa trẻ bình thường vốn rất ít lên trấn.
Khoảng thời gian gần đây lại được ăn uống đầy đủ, ngoại hình thay đổi không nhỏ, hơn nữa chưa bị thôn dân Hoàng Khê Thôn nào nhìn thấy.
Muốn điều tra ra lai lịch của bọn họ chắc chắn không thể nhanh như vậy, huống hồ những người kia cũng không thể làm quá trắng trợn.
Lỡ đâu lại là người bọn họ không đắc tội nổi thì sao?
Còn Triệu Hổ lúc này gần như lập tức biết được gốc gác của cả bốn người, tuyệt đối là người nhanh nhất.
Sau khi rời võ quán, bốn huynh muội lại đi tới một nơi khác trên trấn, học đường vỡ lòng.
Học đường nằm trong một con hẻm tương đối yên tĩnh.
Đó là một tòa viện cũ được sửa sang khá chỉnh tề, phía trên cửa treo tấm biển đề ba chữ Minh Lý Trai.
So với sát khí của võ quán, nơi này lại nhiều thêm mấy phần thư hương.
Từ trong học đường truyền ra từng hồi tiếng đọc sách: “Thiên Địa Huyền Hoàng, Vũ Trụ Hồng Hoang…”
Bọn trẻ đang học Thiên Tự Văn.
Nghe âm điệu quen thuộc ấy, Thạch Trường Sinh bỗng có cảm giác như trở lại nhà trẻ ở kiếp trước.
Cũng là học Thiên Tự Văn!
Thạch Trường Sinh lắc đầu, đây dù sao cũng là một thế giới võ đạo.
Đọc sách cho dù học tốt đến đâu, kết quả cao nhất phần nhiều cũng chỉ là giúp người khác bày mưu tính kế. Cho dù có thể làm quan, giới hạn thành tựu cũng rất thấp.
Sở dĩ hắn đưa Tam Oa và Tiểu Thảo tới học đường vỡ lòng, chủ yếu vẫn là để đặt nền móng cho việc tập võ sau này.
Người tập võ có kiến thức nhất định sẽ học dễ dàng hơn, một số bí tịch cao thâm, nếu ngay cả chữ cũng không biết thì căn bản không đọc hiểu được.
Tam Oa chủ động bước lên gõ cửa.
Cửa mở ra, một vị tiên sinh nho nhã khoảng bốn mươi tuổi, mặc trường sam xanh đã giặt đến bạc màu, bước ra đón.
Gã chính là quán chủ kiêm tiên sinh của Minh Lý Trai, họ Lý.
Nghe nói Thạch Trường Sinh muốn đưa hai đệ muội tới nhập học, trên mặt Lý tiên sinh lập tức lộ rõ ý cười.
Trên trấn, những gia đình chịu đưa hài tử, đặc biệt là nữ nhi, tới học chữ vốn không nhiều.
Rất nhiều gia đình cho dù phải bớt ăn bớt mặc cũng vẫn sẽ lựa chọn đưa hài tử tới võ quán tập võ.
Bây giờ cùng lúc có thêm hai học sinh, tiền học tuy không nhiều, nhưng cũng chẳng phải ít.
Hai người một học kỳ chính là hai lượng bạc, hơn nữa còn là một khoản thu nhập ổn định.
Lý tiên sinh chính là dựa vào tiền học của tám, chín đứa trẻ trong Minh Lý Trai để duy trì sinh kế cho cả nhà.
Những lúc học sinh ít, thê tử của gã thậm chí còn phải ra ngoài làm chút việc lặt vặt, giúp người khác giặt giũ quần áo.
Lý tiên sinh có thái độ hòa nhã, dẫn bọn họ vào một gian phòng đơn sơ ngồi xuống.
“Mau vào đi. Hai đứa trẻ đều muốn vỡ lòng sao? Rất tốt.”
“Vỡ lòng không phân sớm muộn, chịu học là chuyện tốt. Biết chữ chắc chắn không có hại.”
“Tiên sinh nói có lý. Đọc sách chắc chắn không có hại, ít nhất người khác muốn lừa mình cũng không dễ.” Thạch Trường Sinh gật đầu khẳng định.
Lý tiên sinh hỏi sơ qua địa chỉ của bọn họ, biết bọn họ ở không xa nơi này, lại còn ngay gần võ quán, trong lòng gã lập tức hiểu ra.
Hai đứa trẻ này sở dĩ không được đưa tới võ quán tập võ, rất có thể chỉ vì tuổi còn chưa đủ.
Thạch Trường Sinh bảo Tam Oa và Tiểu Thảo bước lên hành lễ, đồng thời đưa tiền học của hai người, tổng cộng hai lượng bạc.
Lý tiên sinh nhận lấy, vuốt râu cười nói: “Thạch tiểu hữu cứ yên tâm. Lão phu tuy bất tài, nhưng chuyện dạy trẻ vỡ lòng biết chữ, đọc kinh điển, nhất định sẽ tận tâm chỉ bảo.”
“Lệnh đệ tuổi lớn hơn một chút, khả năng lĩnh hội có lẽ cũng nhanh hơn. Lệnh muội tuy còn nhỏ, nhưng nữ oa thường có thể tĩnh tâm, cũng là người thích hợp học hành.”
Gã nhìn bộ quần áo mới trên người bọn trẻ, lại nhìn dáng vẻ trầm ổn của Thạch Trường Sinh, trong lòng đại khái đoán được mấy huynh muội này e rằng đã tự lập môn hộ.
Ở thời đại này, tự lập môn hộ tuyệt đối không phải chuyện đơn giản, chỉ riêng bạc dùng để sinh sống đã chẳng biết phải kiếm từ đâu.
“Tiền học không bao gồm giấy bút cùng sách vở.”
“Các ngươi cần tự đi mua Thiên Tự Văn cùng văn phòng tứ bảo, ngày mai có thể bắt đầu nhập học. Mỗi ngày cũng phải tự chuẩn bị cơm trưa.”
Mấy người đều nghe hiểu, một lượng bạc tiền học này chỉ là học phí, những chi phí khác đều phải tự mình gánh chịu.
Thạch Trường Sinh vội cảm tạ: “Làm phiền tiên sinh hao tâm. Hai bọn họ nhất định sẽ chuyên tâm học hành.”
Hắn quay sang hai đệ muội, nghiêm túc nói:
“Tam Oa, Tiểu Thảo, ở học đường phải nghe lời tiên sinh, nghiêm túc đọc sách, hiểu chưa?”
“Biết rồi, nhị ca. Bọn đệ nhất định sẽ học thật tốt, tuyệt đối không làm ngươi mất mặt.”
Tam Oa dùng sức gật đầu.
Tiểu Thảo cũng nhỏ giọng đáp lời.
Có thể được học chữ, đối với bọn họ trước kia từng là một giấc mơ xa không thể với tới.
Đương nhiên, giấc mơ ban đầu của bọn họ thật ra chỉ là được ăn no, không bị Thạch Lão Thực đem bán đi!
Sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện, lúc bọn họ rời Minh Lý Trai, mặt trời đã lên cao hơn một chút.
Đường phố trên trấn dần náo nhiệt, tiếng rao của những người buôn bán nhỏ vang lên không dứt bên tai.
Thạch Trường Sinh dẫn Tam Oa và Tiểu Thảo đi về, trong lòng bắt đầu tính toán kế sinh nhai tiếp theo.
Chi phí ở võ quán cùng học đường vỡ lòng đều đã cố định, tiền thuê nhà cũng đã trả trước nửa năm.
Số bạc còn lại nhất định phải tính toán cẩn thận, hắn phải tranh thủ tìm một công việc trên trấn.
Hiện giờ trong lòng hắn có ba mục tiêu.
Lựa chọn đầu tiên chính là tìm một nơi dựa lưng vào triều đình. Đó là chỗ dựa tốt nhất.
Lựa chọn thứ hai là Hồi Xuân Đường, Hồi Xuân Đường là y quán duy nhất trên trấn, lại có chút quan hệ với y quán trong huyện thành, người trên trấn ít nhiều đều phải nể mặt vài phần.
Lựa chọn thứ ba chính là Bạch Thủy Bang hoặc Hắc Sa Bang.
Bang phái người đông thế mạnh, sức uy hiếp vẫn tương đối lớn.
Còn những nơi như thương nhân buôn gạo, hiệu buôn vải hoặc các gia tộc khác, đãi ngộ thật sự khó nói.
Hơn nữa khảo nghiệm rất nhiều, thường phải mất một khoảng thời gian khá dài mới có thể giành được tín nhiệm.
Có nơi cần năm năm, mười năm, thậm chí còn lâu hơn. Chỉ cần gia nhập được một trong ba nơi kia, hắn coi như đã đứng vững gót chân trên trấn, sẽ không dễ dàng bị người khác bắt nạt.
Tiểu Hoa khẽ nói, đôi mắt sáng long lanh:
“Nhị ca, võ quán lớn thật. Những sư huynh, sư tỷ kia luyện công trông lợi hại quá.”
“Phải, cho nên ngươi càng phải cố gắng.” Thạch Trường Sinh vỗ vai nàng.
“Nhớ kỹ, sau khi vào võ quán, mọi chuyện trong võ quán đều phải dựa vào chính mình.”
“Phải chăm học khổ luyện, quan trọng nhất là bảo vệ tốt bản thân, cũng phải biết kính trọng sư trưởng, hòa thuận với đồng môn.”
“Có chuyện gì thì về nói với nhị ca. Võ học học được trong võ quán, ngươi cũng có thể về nhà diễn luyện cho ta xem, để ta chỉ điểm cho ngươi.”
Đây cũng là một nguyên nhân vô cùng quan trọng!
Tiểu Hoa gật đầu, bàn tay lặng lẽ siết thành nắm đấm, tỏ ý mình đã hiểu.
Trong mắt Tiểu Hoa, thiên phú võ học của nhị ca cao hơn nàng rất nhiều. Có nhị ca tự mình chỉ điểm, chuyện tập võ chắc chắn sẽ dễ dàng hơn không ít.
Còn chuyện đem võ học học được truyền cho nhị ca sẽ dẫn tới hậu quả gì, nàng căn bản chưa từng nghĩ tới.
Nàng tin nhị ca!
Tam Oa thì hưng phấn khoa tay múa chân.
“Tiên sinh nói ngày mai sẽ dạy bọn đệ viết tên của mình!”
“Tiểu Thảo, chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ biết rất nhiều chữ!”
Tiểu Thảo nắm tay nhị ca, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên.
“Nhị ca, ta sẽ cố gắng học. Sau này ta giúp ngươi ghi sổ.”
Hai đứa nhỏ đương nhiên không biết hiện giờ Thạch Trường Sinh đang phải đối mặt với tình hình gì.
Càng không biết đã có bao nhiêu người đang dò hỏi lai lịch của bọn họ.
Nhưng Thạch Trường Sinh biết, mấy đứa trẻ bọn họ tiêu nhiều bạc như vậy, tất nhiên sẽ khiến một số kẻ tham lam để mắt tới.
Loại chuyện này căn bản không thể giấu được mấy ngày, hắn cần nhanh chóng tìm được một chỗ dựa, tránh để sự thật mình đã trở thành võ giả bị bại lộ!
Chỉ là hắn hoàn toàn không ngờ, mình đã bị Triệu Hổ đang tập võ trong võ quán nhìn thấy.