Dịch: Dưa Hấu

Ngô lão tiên sinh biết rõ, tuy không thể giữ Thạch Trường Sinh lại, nhưng cũng không cần thiết phải đắc tội hắn.

Hồi Xuân Đường coi trọng hòa khí sinh tài, để lại một ấn tượng tốt dù sao cũng không sai.

Lão trầm ngâm một lát rồi mới chậm rãi mở miệng. Giọng điệu vẫn ôn hòa, lại mang theo chút cảm khái khó nhận ra.

“Trường Sinh tiểu huynh đệ, ngươi có phần tâm ý này, lão hủ rất vui mừng.”

“Ta biết thân thủ của ngươi không tệ. Tuy đối với độc vật trong núi chưa tính là quá quen thuộc, nhưng quả thật có thể giúp được một số việc.”

Lão hơi đổi giọng, khẽ thở dài.

“Chỉ là trong Hồi Xuân Đường này, từ chưởng quỹ, phòng thu chi đến người hái thuốc, sư phụ bào chế dược liệu, thậm chí cả những tiểu nhị bốc thuốc, phần lớn đều là quan hệ đã kéo dài mấy chục năm.”

“Không phải cùng một mạch sư thừa thì cũng là thân bằng cố hữu dựa vào nhau. Mọi người biết gốc biết rễ, làm việc ăn ý.”

“Huống hồ chuyện liên quan đến dược liệu, bệnh nhân, càng không thể có nửa điểm sơ suất.”

“Ngươi tuy có năng lực, nhưng lại không phải người trong y đạo. Hiện giờ trong Hồi Xuân Đường quả thật không có vị trí thích hợp để sắp xếp ngươi lâu dài.”

Thấy đáy mắt Thạch Trường Sinh thoáng hiện chút thất vọng, nhưng thần sắc hắn vẫn bình tĩnh như trước, Ngô lão tiên sinh lại nhẹ giọng bổ sung: “Có điều, sau này nếu ngươi lại kiếm được rắn độc thượng hạng hoặc những dược liệu quý hiếm khác, nhất định phải tiếp tục mang tới chỗ lão phu.”

“Giá cả tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi, việc mua bán giữa chúng ta vẫn cứ như trước, ngươi thấy thế nào?”

Lời này nói rất uyển chuyển, chu toàn.

Vừa chỉ rõ hàng rào quan hệ trong Hồi Xuân Đường, lại giữ lại chút tình nghĩa để tiếp tục giao dịch, khiến người ta không thể bắt bẻ.

Nhưng đồng thời cũng cắt đứt ý định của Thạch Trường Sinh, thái độ tuy ôn hòa, nhưng kết quả chẳng khác nha môn là bao.

Đều là từ chối hắn.

Còn chuyện tiếp tục giao dịch sau này, Hồi Xuân Đường mua rắn độc cùng dược liệu hắn mang tới cũng không chịu thiệt.

Trấn này không thu thì trấn khác cũng sẽ thu, căn bản không tồn tại chuyện không bán được.

Trong lòng Thạch Trường Sinh hiểu rõ, hắn biết chuyện này đã không thể thành, không thành công cũng là chuyện thường tình.

Muốn tìm một công việc ổn định, nào có dễ dàng như vậy?

Không thể chỉ vì người khác không cho mình một công việc mà sinh lòng oán hận.

Đi đến đâu cũng không có đạo lý như vậy.

Hắn đứng dậy, trên mặt không hề có vẻ tức giận, vẫn cung kính hành lễ.

“Đa tạ tiên sinh chỉ điểm. Là vãn bối đường đột, khiến tiên sinh khó xử. Sau này nếu có thu hoạch, nhất định sẽ ưu tiên đưa tới Hồi Xuân Đường.”

“Vậy lão hủ xin cảm ơn sự tin tưởng của tiểu huynh đệ trước.” Ngô lão tiên sinh đưa hắn ra tận cửa, vỗ vai hắn một cái rồi nhìn theo hắn rời đi.

Thạch Trường Sinh đứng trên con phố bên ngoài Hồi Xuân Đường.

Ánh mặt trời buổi chiều hơi chói mắt, hắn nhìn dòng người qua lại trên đường, biết rằng hai con đường tương đối tốt mà mình thử trên trấn đều đã không đi được.

Nha môn coi trọng quan hệ.

Y quán coi trọng truyền thừa.

Một kẻ ngoại lai không thân không thích như hắn, muốn dựa vào một nghề đứng đắn mà nhanh chóng cắm rễ trên trấn, quả thật khó như lên trời.

Đương nhiên nếu hắn chịu hạ thấp thân phận võ giả, đi làm hộ viện trông nhà cho những địa chủ kia, thậm chí làm chút việc thuần túy dựa vào sức lực, cũng không phải không được.

Đáng tiếc, làm vậy thực sự quá không đáng, không chỉ mất mặt, thu nhập cũng chẳng cao, còn không bằng đi săn.

Như vậy, con đường còn lại dường như chỉ còn một.

Hắn nhớ tới sắc mặt của đám lưu manh Bạch Thủy Bang hôm nay, lại nghĩ tới một cái tên luôn đối đầu với chúng trên trấn, Hắc Sa Bang.

Đó là đối thủ một mất một còn của Bạch Thủy Bang.

Hai bên vì địa bàn, làm ăn, bến bãi ở các nhánh sông mà minh tranh ám đấu không ngừng.

Chém giết, làm bị thương người của đối phương cũng không phải chuyện hiếm.

Nghe nói ngưỡng cửa tuyển người của Hắc Sa Bang không cao, chỉ cần có chút vũ lực, dám đánh dám liều là có thể gia nhập.

Đương nhiên người vào bang về cơ bản khó tránh khỏi bị đẩy lên phía trước, đối đầu trực diện với Bạch Thủy Bang, dùng vũ lực cùng lòng gan dạ để chứng minh mình xứng với công việc này. Đó không phải nơi tốt đẹp gì.

Máu tanh, hỗn loạn, ăn bữa hôm nay lo bữa mai, có thể nói là con đường của pháo hôi.

Nhưng nơi đó có lẽ cũng là lựa chọn duy nhất trước mắt giúp hắn nhanh chóng khoác lên một lớp da hổ, chấn nhiếp đám tiểu nhân, đồng thời có khả năng dựa vào vũ lực để thu được nhiều tài nguyên hơn.

Ẩn mình trong bang phái, mượn thế lực của nó để che giấu bản thân. Có chút nguy hiểm, nhưng không lớn.

Trong tình hình hiện tại, nếu không muốn bại lộ mình là võ giả, đây chính là lựa chọn tối ưu để phá cục.

Ánh mắt Thạch Trường Sinh dần trầm xuống, trong lòng hắn đã có quyết định.

Biên chế vô duyên.

Công việc tốt cũng khó tìm.

Vậy thì chỉ còn cách bước vào vũng nước đục bang phái này, còn chuyện làm sao gia nhập Hắc Sa Bang, hắn chưa từng lo lắng.

Hắn không phải loại phế vật ngay cả bang phái cũng coi thường như Thạch Đại Ngưu.

Còn Thạch Đại Ngưu, gã đã trở về nhà, ngay trong vụ thu hoạch mùa thu đã trở về. Không còn cách nào khác, chút bạc Thạch Lão Thực giấu được cũng đã bị thuế lại lấy đi.

Hắn căn bản không thể tiếp tục sống trên trấn, nếu không về nhà cùng Thạch Lão Thực thu hoạch vụ thu, ngay cả cơm của hai người cũng thành vấn đề.

Còn sau khi vụ thu kết thúc, Thạch Đại Ngưu đi đâu thì Thạch Trường Sinh thật sự không biết.

Hôm nay hắn đã bị Bạch Thủy Bang để mắt tới, tình hình rất gấp, nhất định phải nhanh chóng tìm được chỗ dựa.

Thạch Trường Sinh tìm được một cứ điểm của Hắc Sa Bang gần bến tàu trên trấn. Đó là một tòa lầu gỗ hai tầng ven sông.

Trước cửa treo một tấm biển cũ kỹ ghi việc bốc dỡ vận chuyển đường sông.

Trên khoảng đất trống trước lầu gỗ, hai ba mươi khổ lực áo quần lam lũ đang dỡ từng bao tải từ thuyền hàng xuống rồi chuyển vào nhà kho bên cạnh.

Ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại, động tác máy móc, ánh mắt tê dại, nhưng vẫn còn chút sinh khí.

Những người này đều là dân trấn hoặc người từ thôn quê tới làm việc nặng.

Trong thời gian ngắn không tìm được công việc khác, bọn họ chỉ có thể tới đây làm khổ lực, chịu mức tiền công rẻ mạt.

Đương nhiên, Hắc Sa Bang cũng chưa đến mức không trả một đồng, chỉ là số tiền quả thật không nhiều, về cơ bản chẳng khác Bạch Thủy Bang là bao.

Có thể nói chẳng ai hơn ai.

Một tên lưu manh mặc áo ngắn vải xám, bên hông cài đoản côn, đang tựa vào cột cửa lười biếng giám sát.

Gã khoảng hơn hai mươi tuổi, trên mặt có một vết sẹo nông, ánh mắt mang theo vài phần láu cá kiểu chợ búa, nhìn vừa hung hãn vừa giảo hoạt.

Xem ra trước kia cũng từng là người dám đánh dám liều, có một cỗ hung hăng. Chỉ không biết vì nguyên nhân gì mà về sau trở nên giảo hoạt hơn.

Thạch Trường Sinh vừa tới gần, tên lưu manh kia liền mở mắt, đánh giá hắn một lượt.

Thấy hắn là một thanh niên cường tráng, rắn chắc, đối phương hoàn toàn không cảm thấy bất ngờ, hiển nhiên đã xem hắn là loại người tới làm khổ lực, khuân vác bao hàng.

Gã hất cằm, bộ dạng như đứng trên cao nhìn xuống.

“Tới làm việc? Qua bên kia theo họ khuân hàng. Một ngày hai mươi văn, bao một bữa trưa.”

“Tay chân nhanh nhẹn một chút, đừng lười biếng, cũng đừng làm hỏng hàng. Lười biếng thì trừ tiền công, làm hỏng hàng thì bồi thường theo giá.”

“Hiểu chưa?”

Trong giọng nói tràn đầy ý vị sai khiến quen thuộc, rõ ràng gã đã xem Thạch Trường Sinh như một dân trấn hoặc thôn dân tới tìm việc, hoàn toàn không chú ý quần áo Thạch Trường Sinh mặc thực ra không hề rẻ.

Có lẽ đã chú ý, nhưng chẳng để tâm.

Một ngày chỉ có hai mươi văn.

Hơn nữa lười biếng sẽ bị trừ tiền công, làm hỏng đồ phải bồi thường theo giá.

Hai điều này nhìn qua dường như không có vấn đề gì, nhưng thật ra cả hai đều có hố.

Có lười biếng hay không, ai là người quyết định? Đương nhiên là gã.

Nếu trong nhóm có một người làm nhanh hơn một chút, những người khác rất có thể sẽ bị gã phán thành lười biếng.

Hàng chưa chuyển xong, vậy đương nhiên cũng có thể tính là tất cả đều lười biếng.

Điều khoản phía sau cũng chẳng dễ đối phó, nếu thật sự làm hỏng hàng, cụ thể phải bồi thường bao nhiêu vẫn là do gã quyết định.

Đặc biệt khi gặp những thứ dễ vỡ như đồ gốm sứ.