Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vân Trạch liếc nhìn nàng: "Nếu muốn ta đi Sóc Bắc, thì ban cho ta năm trăm phủ binh để làm gì?"

Trước đó, hắn còn âm thầm mừng thầm.

Nhưng nghĩ thông suốt điểm mấu chốt, lập tức cảm thấy năm trăm phủ binh này cũng chẳng thơm tho gì nữa.

Ta muốn tới Sóc Bắc để nắm quyền quân sự mà!

Lấy năm trăm phủ binh để làm cái trứng gì chứ?

"Điều này..."

Diệp Tử hơi sững sờ, rồi lập tức trở nên ngậm miệng không nói nên lời.

Đúng thế!

Mục đích cuối cùng của Vân Trạch chính là đi Sóc Bắc!

Chỉ cần đi Sóc Bắc, hắn sẽ có ba nghìn binh sĩ!

Ba nghìn so với năm trăm, đến cả một thằng ngốc cũng biết chọn cái nào!

"Vậy thì phiền thật rồi."

Lần này, Diệp Tử cũng bắt đầu buồn rầu.

Để Vân Trạch ở lại kinh thành, thì ban cho hắn năm trăm phủ binh có tác dụng gì chứ?

Hắn còn có thể mưu phản thành công bằng năm trăm phủ binh ư?

Nếu ở lại kinh thành, thì Vân Trạch sẽ mãi mãi không thể vùng vẫy tự do được!

"Đúng là phiền phức!"

Vân Trạch lấy tay xoa xoa đầu nhức nhối.

Mẹ kiếp, lập công cũng hóa ra rước họa vào thân!

Buồn muốn đập đầu vào tường!

Diệp Tử suy nghĩ một lúc, rồi lại hỏi: "Phải chăng thánh thượng ban năm trăm phủ binh cho ngươi để coi như đội thân binh đưa ngươi đến Sóc Bắc bảo vệ an toàn cho ngươi?"

"Ngươi ngốc à!"

Vân Trạch liếc nhìn nàng: "Nếu phụ hoàng thật sự đã quyết định như vậy, thì liền trực tiếp bổ sung người từ sáu vệ trong kinh thành vào đội phủ binh của ta! Cần gì phải cho ta mộ binh Tư Mộ Phủ? Đợi đến lúc ta huấn luyện xong đội phủ binh này rồi đưa đến Sóc Bắc thì thức ăn cũng đã nguội mất rồi!"

"Điều này..."

Diệp Tử im lặng.

Hình như đúng là lý lẽ như vậy thật.

Suy nghĩ một lúc, Diệp Tử lại hỏi: "Vậy ngươi định xử lý thế nào tiếp theo?"

"Còn có thể làm sao?"

Vân Trạch giang hai tay ra: "Trước tiên tuyển mộ phủ binh đã! Ta định sẽ tung chiêu lớn!"

Ân sủng nặng trĩu tình thương của cha này đúng là mẹ nó chịu không nổi mà!

"Chiêu... chiêu lớn?"

Diệp Tử nghiêng đầu sang một bên, không hiểu lắm nhìn hắn.

"Cái này thì ngươi đừng nên để tâm tới."

Vân Trạch phất tay nói: "Vì phụ hoàng đã ban cho ta quyền mộ binh Tư Mộ Phủ, nên ta phải dùng sức mạnh của thương trường thôi! Ngày mai ngươi hãy giúp ta tìm kiếm một khu vực thích hợp để bố trí phủ binh trước. Yêu cầu cụ thể thì chắc ta không cần phải nói cho ngươi chứ?"

"Biết rồi, đại khái là phải có doanh trại đóng quân và võ đài huấn luyện."

Diệp Tử suy nghĩ một chút rồi nói: "Tìm một nơi như vậy thực ra rất dễ, nhưng nếu muốn tìm xung quanh phủ đệ của ngươi thì e là sẽ chẳng dễ dàng như vậy."

Thực ra, riêng chỉ tòa phủ đệ này của Vân Trạch đã đủ khả năng bố trí năm trăm phủ binh, chỉ cần nhồi nhét một chút là không thành vấn đề.

Nhưng nếu như muốn luyện tập phủ binh thì sẽ không được.

Đặc biệt là còn phải huấn luyện kỵ binh trong số phủ binh.

Diện tích quá nhỏ, ngay cả ngựa cũng chạy không nổi, thì nói gì đến kỵ binh?

"Tìm thử xem sao! Nếu không tìm được thì tính sau."

Vân Trạch xoa đầu, trong lòng không biết mình sẽ lo lắng phiền muộn đến mức nào nữa......