Vô Địch Lục Hoàng Tử (Dịch)

Chương 49. Không chỉ đẹp mà còn vô cùng cứng!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sứ đoàn Bắc Hoàn đã rời đi, ngày thành hôn của Vân Tranh cũng sắp đến.

Chiều hôm đó, phủ Nội vụ lập tức phái người đến giúp Vân Tranh sắp xếp lại phủ đệ.

Sắp xếp thế nào Vân Tranh cũng không hiểu, cũng không lo lắng.

Nhân cơ hội lần trước tên quản gia kia bị Văn Đế xử trí, Vân Tranh cũng thuận thế để Diệp Tử tạm thời quản gia, tiện thể tiếp tục thanh lý người trong phủ.

Việc mộ binh giao cho Đỗ Quy Nguyên bọn họ, Vân Tranh cũng rất yên tâm.

Hơn nữa, chuyện này hắn cũng không thể quá để tâm.

Hắn càng không để ý, Văn Đế mới càng yên tâm với hắn.

Hai ngày sau, Vân Tranh cũng là đi sớm về trễ.

Bởi vì Du Thế Trung và Tả Nhậm muốn đi theo Đỗ Quy Nguyên mộ binh, hộ vệ của Vân Tranh lại một lần nữa đổi thành Cao Cáp và Chu Mật.

Hiện giờ Cao Cáp đã quy hàng, Chu Mật cũng đã trừ nghi ngờ, hắn cuối cùng không cần lúc nào cũng đề phòng hai người này nữa.

“Keng keng keng......”

Trong lò rèn, mấy người thợ rèn vung búa lớn đập liên hồi.

Trong lòng Vân Tranh thầm cầu nguyện, lần này cũng đừng vỡ nữa.

Chỉ rèn đúc đầu thương như thế, bọn họ đã làm mất mấy ngày, chẳng biết đã thất bại bao nhiêu lần.

Lần này, là lần có hi vọng thành công nhất.

Mũi thương đã đập gần như đủ, bây giờ vẫn chưa vỡ.

Dưới ánh mắt chăm chú đầy căng thẳng của Vân Tranh, mũi thương cuối cùng cũng rèn xong, đến công đoạn tôi vào nước lạnh quan trọng nhất.

Để tôi vào nước lạnh, Vân Tranh còn xa xỉ một lần, sử dụng dầu cải.

Dù không bằng dầu tôi vào nước lạnh chuyên dụng, nhưng so với tôi vào nước thông thường vẫn an toàn hơn một chút.

Khi tôi vào nước lạnh xong, Vân Tranh liền lập tức chạy lên trước, cùng mấy người thợ rèn mồ hôi nhễ nhại cùng kiểm tra mũi thương kia.

“Điện hạ, thành rồi!”

“Thành rồi, cuối cùng đã thành!”

Xác nhận không có bất cứ vết nứt nào, mấy người đều vui mừng reo lên.

“Tốt lắm! Sau này ta nhất định sẽ trọng thưởng các ngươi!”

Vân Tranh cũng mừng lắm, lập tức phân phó: “Nhanh mài bén đi!”

Các thợ rèn không dám chậm trễ, đợi đến khi mũi thương nguội, lập tức bắt đầu tiến hành việc mài bén.

Mấy người thợ rèn thay phiên mài, mất nửa canh giờ mới hoàn thành.

Nhìn mũi thương đã mài bóng loáng, trong lòng Vân Tranh hào khí đằng đằng.

Vấn đề kỹ thuật đã giải quyết!

Chỉ cần có thể sản xuất đại trà, va vào những binh khí nát bét của Bắc Hoàn kia, chẳng phải phút chốc sẽ chém đôi hay sao?

Ngoài vui mừng, Vân Tranh còn định tiến hành một việc cuối cùng.

Ăn mòn!

Không có dung dịch ăn mòn chuyên dụng, đành phải dùng tạm giấm trắng.

Theo quá trình ăn mòn, đường vân trên mũi thương cũng dần dần hiện ra.

“Đường vân thật đẹp!”

“Đây chính là Hoa Văn Cương mà ngài nói sao?”

“Cái tên này, đúng là chuẩn xác quá!”

“Đẹp quá......”

Một đám người vây quanh ở trong lò rèn trầm trồ kinh ngạc, Cao Cáp và Chu Mật càng là mắt sáng rực.

Nếu dùng thép này để chế tạo một thanh đao, chắc chắn sẽ vô cùng đẹp.

Chỉ sợ bọn họ đều không nỡ rút ra để chém người!

Nghe tiếng trầm trồ của mọi người, Vân Tranh không khỏi thầm bĩu môi.

Một lũ nhà quê!

Cái này tính là gì chứ!

Còn may là không có vũ khí hiện đại.

Nếu không cho các ngươi toàn bộ hoa văn lông vũ, đó mới gọi là đẹp.

Đợi thoát khỏi sự khống chế của Văn Đế, nhất định phải làm một thanh Đường đao hoa văn lông vũ!

Trong lòng Vân Tranh thầm quyết tâm.

“Cộc cộc......”

Nhưng lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên một trận tiếng vó ngựa.

Vân Tranh ngẩng nhìn lại, đã thấy Thẩm Lạc Nhạn cưỡi ngựa phi đến.

Thẩm Lạc Nhạn mặc dù không mặc đồ nhung, nhưng ngồi trên lưng ngựa, vẫn có một khí khái hiên ngang.

Nữ nhân này!

Vẫn là ngồi trên lưng ngựa phi nước đại trông đẹp nhất!

Đi đến cửa tiệm rèn, Thẩm Lạc Nhạn nhảy xuống ngựa một cách phóng khoáng, Vân Tranh thấy thế trong lòng rất khó chịu.

Khoe khoang không biết xấu hổ!

Cũng may là ta không rảnh luyện cưỡi ngựa, nếu không liền đánh bại linh vật nhà ngươi!

“Ngươi đúng là ở đây thật!”

Thẩm Lạc Nhạn đứng ở cửa tiệm rèn, lặng lẽ nhìn Vân Tranh đầy bụi bặm.

Nói thật ra, bộ dạng hiện tại của Vân Tranh quả thật có chút tơi tả.

Mặc dù hắn không tự mình ra tay, nhưng trong lò rèn này đầy khói bụi, nóng không chịu nổi, mồ hôi hòa cùng bụi bặm dính trên mặt hắn, khiến hắn trông bẩn thỉu.

“Sao ngươi lại tới đây?”

Vân Tranh lơ đãng xóa bụi bặm trên mặt, cười hỏi thăm.

Thẩm Lạc Nhạn hừ nhẹ nói: “Ta vừa rồi đến chỗ ở của ngươi, nghe người ta nói Lục điện hạ của chúng ta cả ngày chỉ rèn thép, ta còn không tin đâu! Cho nên mới cố ý tới xem.”

Rèn sắt?

Ta mẹ nó đây là đang mở ra cây công nghệ!

Ngươi hiểu cái quần què gì chứ!

Vân Tranh chửi bậy thêm vài câu trong lòng, hờ hững hỏi: “Nhà các ngươi chuẩn bị thế nào? Có cần bên ta hỗ trợ gì không?”

“A, ngươi còn biết hỏi à!”

Thẩm Lạc Nhạn tức giận nhìn Vân Tranh: “Ta còn tưởng ngươi quên mất chuyện cưới xin của chúng ta rồi!”

Vẫn chưa thấy loại người nào thế này!

Văn Đế cố ý ân chuẩn cho hắn chiêu mộ năm trăm phủ binh, nhưng mà hắn không thèm lo gì đến việc mộ binh.

Hôn lễ của bọn họ còn chưa đến nửa tháng nữa, mà hắn cũng chẳng thèm quan tâm gì đến công việc chuẩn bị của hai bên.

Cả ngày chỉ chạy đến đây rèn sắt?

Hay là hắn muốn dựa vào rèn sắt để rèn luyện cơ thể?

Vân Tranh sờ mũi: “Chưa quên, ta không phải đang bận rộn sao?”

Thẩm Lạc Nhạn bĩu môi: “Ngươi thì bận gì chứ......”

Nói được một nửa, Thẩm Lạc Nhạn đột nhiên dừng lại, ánh mắt nhìn vào tay Cao Cáp.

“A?”

Thẩm Lạc Nhạn hơi ngạc nhiên, bước nhanh lên trước, cướp lấy mũi thương sắc bén trong tay Cao Cáp.

“Mũi thương này đẹp quá!”

Thẩm Lạc Nhạn thưởng thức không buông tay, vuốt ve mũi thương.

Bộ dạng đó, như thể đang ngắm nhìn người tình của mình.

Vân Tranh dám khẳng định, nữ nhân này thích mũi thương này hơn cả hắn rất nhiều.

“Lục hoàng tử phi, đây chính là Hoa Văn Cương mà điện hạ dạy chúng ta rèn!”

Một người thợ rèn cười nói với Thẩm Lạc Nhạn.

“Hắn...... Dạy các ngươi?”

Thẩm Lạc Nhạn kinh ngạc nhìn về phía người thợ rèn.

“Đúng, chính là điện hạ dạy cho chúng ta rèn.”

Một người thợ rèn khác cũng phụ họa theo: “Hai hôm nay, điện hạ đều ở cùng một chỗ với chúng ta, để làm ra Hoa Văn Cương này, cũng chịu không ít tội.”

“Ồ, điện hạ, bản lĩnh mua chuộc lòng người của ngươi đúng là giỏi hơn nhiều!”

Thẩm Lạc Nhạn nhíu mày nhìn về phía Vân Tranh, “Bọn họ phải chăng là sợ ta cho rằng ngươi dạo này đi lêu lổng ở bên ngoài rồi?”

“Lêu lổng?”

Vân Tranh sờ cằm suy nghĩ một hồi, vẫn gật đầu nói: “Ta cũng nên đi tìm một nhà thanh lâu để trải nghiệm và quan sát dân tình rồi!”

Là một người ở hiện đại xuyên không đến thế giới cổ đại, nhất định phải đi trải nghiệm và quan sát dân tình một chút!

“Đi nhanh đi! Đừng nói ta ngăn ngươi.”

Thẩm Lạc Nhạn không để bụng, lại đặt mũi thương xuống, cười nói một cách mỉa mai: “Chỉ sợ thân thể ngươi yếu ớt, giống như mũi thương này, trông thì tốt mà không dùng được.”

Cái gì cơ?

Công tử bột?

“Ta để ngươi xem một chút, mũi thương này có phải trông thì tốt mà không dùng được không!”

Vân Tranh tức giận, trực tiếp sai người nâng mũi thương lên, lại bảo Cao Cáp dùng đao bên mình chém vào.

“Keng......”

Cao Cáp chém một nhát, đao lập tức gãy đôi.

Còn mũi thương kia, tại chỗ giao nhau chỉ bị một vết cắt, gần như có thể nói là không hề tổn hại chút nào.

Thấy cảnh này, không chỉ Thẩm Lạc Nhạn mà cả Cao Cáp đều kinh ngạc không thôi.

Hoa Văn Cương này lại cứng như thế sao?

“Thấy chưa?”

Vân Tranh nhíu mày nhìn về phía Thẩm Lạc Nhạ: “Mũi thương của ta không chỉ đẹp mà còn rất cứng!”