Hàng đơn vị hàng chục hàng trăm... năm trăm năm mươi lăm máu??

Ta mẹ nó???

Lượng máu giãn nở vì nhiệt rồi? Chỉ số lạm phát rồi??

Phương Vũ ngẩng đầu nhìn thanh máu của mình.

[Điêu Đức Nhất: 22/22.]

Không có a.

Hoàn toàn không có a!

Lượng máu của ta vẫn là lượng máu đó a.

Vậy thì chỉ còn... một khả năng.

Phương Vũ buồn bực nhìn Nhạc Quảng.

Nếu nhớ không lầm, tối hôm qua gặp Nhạc Quảng, lượng máu của y mới chỉ có... 75 điểm.

Kết quả cách một ngày, gặp lại, lượng máu tăng vọt lên 555 điểm.

Chuyện này thực tế sao? Chuyện này rất thực tế!

Nhạc Quảng tên phế vật nhà huynh! Huynh mẹ nó sao có thể bị yêu ma giết chết, lấy đó thay thế rồi a! Ta còn chưa học tiễn thuật của huynh mà!!

Không sai, Nhạc Quảng chắc hẳn đã bị yêu ma giết, khoác lên lớp da người của y, lấy đó thay thế rồi.

Nhưng chuyện này thật sự là khốn nạn a.

Một ngày trước còn là người kề vai chiến đấu, một ngày sau đã là người yêu đối lập rồi.

Haiz...

Phương Vũ thở dài một tiếng, chợt nghĩ đến một chuyện.

Nhạc Quảng biến thành yêu ma rồi... vậy Lễ Thiên Huyền chẳng phải dữ nhiều lành ít?

Haiz, Lễ huynh, không phải ta không giúp huynh, thực sự là yêu ma đầy máu, ta không dám đánh a.

Phương Vũ từng bước một, vất vả lắm mới phát triển đến bây giờ, hắn không muốn nhất thời cậy mạnh, bị yêu ma miểu sát, kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Dù sao lượng máu 22 trên đỉnh đầu này, không đủ cho yêu ma tát một cái đâu.

Phương Vũ trốn trong đám đông, cũng không dám quá nổi bật.

Ngược lại mấy kẻ bị nhốt trong xe tù kia, lại còn có tâm trạng cãi nhau.

“Là ai lỡ miệng nói ra, nói! Là ai lỡ miệng! Có phải Trương A Đại ngươi xảy ra vấn đề không.”

“Ta? Ta nói cho ngươi biết, ta chuẩn người tốt! Ôn Khả Hàn mới là kẻ xấu, cô ta mạc danh kỳ diệu tiết lộ cho người khác chuyện mình không có ký ức, đây không phải là muốn chết sao?”

“Thế này có thể đánh lên đầu ta? Ta không phục! Các ngươi ai nấy đều có giới thiệu nhân vật chi tiết như vậy. Nhân vật này của ta giống như cô nhi, nội dung giới thiệu ít ỏi đáng thương, ta biết làm thế nào? Bịa bừa sao? Vậy chẳng phải vẫn bị người ta nhìn ra sơ hở ký ức.”

“Đừng cãi nữa! Nói cho cùng, bởi vì không có ký ức nhân vật, liền đánh đồng mấy người chúng ta thành yêu ma, logic này rất ly kỳ hiểu không.”

“Đúng vậy đúng vậy! Chúng ta đều là người tốt, yêu ma chắc chắn không rơi vào đầu chúng ta.”

“Ây da da, ta đã bảo lúc vào game thì nghe giới thiệu trò chơi đi, nghe giới thiệu trò chơi đi. Ngươi xem ngươi xem, bảo các ngươi che giấu thân phận, kết quả các ngươi chính là thích phô trương! Bây giờ hay rồi chứ, mọi người cùng nhau bị xử lý như yêu ma, cùng nhau tiêu tùng.”

“Này! Ngươi đừng trút oán khí lên người ta, ta thuần túy là nằm không cũng trúng đạn, cái gì cũng chưa làm, thân phận cũng giấu rất kỹ, chỉ vì hội họp tổ đội với các ngươi, mới bị Ngu Địa Phủ hốt trọn ổ.”

“Ngươi có ý gì a, có ý gì a, trách ta sao!”

“Chính là trách ngươi! Chính là trách ngươi!”

“Ta đánh chết ngươi!”

“Ta sợ ngươi chắc!”

“A da da da! Đều chết cho ta!”

Mấy người trên xe lại đánh nhau thành một cục, loạn cào cào.

-0.1.

-0.1.

-0.1.

-0.1.

Con số sát thương nhảy ra ngoài, Phương Vũ lúc này mới biết, tại sao mấy người này không đầy máu.

Hóa ra còn chưa phải người của Ngu Địa Phủ động thủ, là mẹ nó sau khi bị bắt bọn họ tự nội chiến đánh nhau rớt máu.

Thảo nào lượng máu còn lại lởm chởm không đồng đều như vậy.

Phương Vũ dùng khuỷu tay huých huých người xem náo nhiệt bên cạnh.

“Tình huống gì đây a?”

“Bắt được yêu ma rồi chứ sao.” Người nọ mất kiên nhẫn nói.

“Ta nhìn không giống a, có phải bắt nhầm người rồi không?”

“Không giống cái gì, người của Ngu Địa Phủ đã thẩm vấn qua rồi. Mấy người đó đều không có ký ức trước kia, chẳng phải là bị yêu ma thay thế rồi sao. Chuyện bị phanh phui ra, có người quen của mấy người đó, còn nói mấy người đó tính tình đại biến kìa, đây chẳng phải càng là yêu ma nhập vào người sao!”

“...!!??”

Còn có cách nói này?!

Hỏng rồi!

Ta, ta hai ngày nay, có phải quá phô trương rồi không?

Vừa nghĩ đến việc bị coi thành yêu ma, phải đối phó với đội ngũ tinh nhuệ như Ngu Địa Phủ, trong lòng Phương Vũ liền tê rần.

Chuyện này mẹ nó là không có chút phần thắng nào.

Điệu thấp! Sau này bắt buộc phải hành sự điệu thấp a!

Nhưng mà, hậu quả của việc yêu ma nhập vào người này, sao lại giống người chơi đăng nhập nhân vật như vậy.

Người chơi không có ký ức nhân vật, yêu ma nhập thể xong cũng không có.

Người chơi điều khiển nhân vật, chắc chắn làm bừa theo tính cách của mình, yêu ma nhập thể cũng như vậy, tính tình đại biến.

Chuyện này mẹ nó người chơi chẳng phải bị yêu ma hố thảm rồi sao?

Động một chút là bị coi thành yêu ma đẩy ra ngoài, ai mà chịu nổi a.

Thảo nào lúc mới vào game, bảo người chơi đừng tiết lộ thân phận, là có lý do cả a.

Tổng kết một chút, muốn không bị coi thành yêu ma đẩy ra ngoài chém đầu.

1, Ký ức nhân vật, bắt buộc phải nghĩ cách bổ sung.

2, Tính cách hành vi cố gắng bám sát nhân vật gốc, đừng để lộ sơ hở.

3, Đừng để người ta tố cáo, vừa tố cáo liền có người của Ngu Địa Phủ đến tra, ăn không hết gói mang đi.

Lúc Phương Vũ nghĩ đến đây, chợt thức ăn đã đến.

Cửa xe tù mở ra.

Mấy người vẫn còn đang đánh nhau kia, bị người của Ngu Địa Phủ tách ra, từng người từng người bị áp giải đến đài quảng trường của chợ thức ăn, quỳ trên mặt đất, chờ đợi chém đầu.

“Qua Ngu Địa Phủ điều tra, năm người Trương A Đại đều là yêu ma, chém đầu giữa phố nghiệm minh chân thân!”

Người phụ trách chém đầu, lại chính là Nhạc Quảng.

Chỉ thấy y giơ cao quỷ đầu đao.

“Cứu mạng a! Ta bị oan...”

Phập...

Đầu người lăn lóc.

Thi thể ngã xuống đất.

-3.

[Trương A Đại: 0/7.]

Thanh máu của Trương A Đại cạn sạch.

Đây vốn là một màn cực kỳ bình thường sau khi yêu ma nhập thể giết người, Phương Vũ vốn cũng không để ý.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, một hàng số màu xanh lục, lại hiện ra trên đầu Nhạc Quảng.

“+7.”

Đồng tử Phương Vũ phóng to, hô hấp đình trệ.

[Nhạc Quảng: 562/562.]

Con yêu ma nhập vào người Nhạc Quảng này, sao cảm giác không đúng?!

Đó là cái gì?

Hồi máu? Tăng sinh mệnh tối đa?

Tại sao?

Yêu ma lúc trước đâu có năng lực này a.

Đang suy nghĩ.

“A Đại!”

Trong đám đông có người nhào lên thi thể không đầu của Trương A Đại, gào khóc thảm thiết.

Đó lại là một lão phụ nhân trung niên, dường như là mẫu thân của Trương A Đại.

“Thi thể không đứng lên, A Đại nhà ta là người! Là người!”

Bà ta đỏ mắt rơi lệ, gầm thét phẫn nộ với Nhạc Quảng, ngũ quan vì phẫn nộ mà vặn vẹo, như kẻ điên.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo.

Vù!

Đao quang lóe lên.

Đầu của vị mẫu thân này, tách rời khỏi cơ thể, rơi xuống mặt đất, khiến hiện trường chìm vào tĩnh lặng trong nháy mắt.

Xuy...

Máu tươi lúc này mới phun ra từ thi thể không đầu, dọa cho đám người vây xem sắc mặt trắng bệch.

Chỉ có Nhạc Quảng, lạnh lùng lên tiếng.

“Kẻ cản trở Ngu Địa Phủ chém giết yêu ma... đồng tội với yêu ma!”

Sự tàn nhẫn của Nhạc Quảng, dọa cho đám người không dám ho he.

Chỉ có Phương Vũ, chân mày khẽ nhíu lại.

Bởi vì, hắn chú ý tới một chuyện.

Yêu ma, lúc chém giết mẫu thân của Trương A Đại, trên đầu không có chữ xanh.

Giết Trương A Đại thì tăng máu, giết mẫu thân Trương A Đại thì không tăng máu.

Nguyên lý gì đây?

Phương Vũ đang cân nhắc, Nhạc Quảng bên kia đã lần nữa vung đao chém xuống.

Đầu của Giải Giác trực tiếp bay ra ngoài.

-4.

[Giải Giác: 0/7.]

+7.

[Nhạc Quảng: 569/569.]

Hảo hán! Ta trực tiếp gọi hảo hán!

Một loại suy nghĩ rất ly kỳ, nhưng có thể rất chính xác, gần như sắp thốt ra trong đầu Phương Vũ.