Vô Tận Hàn Đông

Chương 16. Kế hoạch săn mồi

Ba cái xác không toàn thây của người doanh địa Đại Thạch vẫn còn nằm lạnh ngắt dưới đất kia chính là minh chứng rõ ràng nhất.

Hạ Hồng trầm ngâm suy tính một hồi lâu, bỗng nhiên như nghĩ ra điều gì, đôi mắt hắn chợt lóe lên tia sáng.

Dù gần như có thể khẳng định con Tuyết Tông đã rơi vào giấc ngủ say.

Nhưng khi cẩn thận leo từ trên cây xuống, Hạ Hồng vẫn cố hết sức để không phát ra bất kỳ tiếng động nhỏ nào.

Khi đã chạm đất, hắn lập tức di chuyển một cách thận trọng về phía nam.

Cho đến khi tới sát một tảng đá hình bầu dục có đường kính tầm hai ba mét, hắn mới dừng bước lại.

Sau khi đảo mắt quan sát kỹ lưỡng xung quanh, Hạ Hồng dùng đôi tay không đào một cái hố tuyết có kích thước vừa vặn với cơ thể mình ngay sát cạnh tảng đá.

Đào xong, hắn nằm xuống thử xem độ rộng thế nào.

Xác nhận mọi thứ ổn thỏa, hắn di chuyển ra xa tảng đá chừng năm mươi mét, rồi lấy từ sau lưng ra một khúc gậy gỗ màu đen.

Đây tất nhiên không phải là một khúc gỗ mục bình thường.

[Đuốc Lửa Nhỏ: Đống Lửa Nhỏ cứ mỗi khi thiêu rụi 10 đơn vị gỗ sẽ tạo ra được một cây, có thể mang theo bên người, có sức hút mãnh liệt đối với Hàn thú.]

Trước khi ra ngoài hắn có mang theo thứ này, không ngờ lúc này lại trở nên hữu dụng đến thế.

"Có thành công hay không là trông chờ cả vào món này đây!"

Hạ Hồng ngoái đầu nhìn cây Băng Thạc thụ một cái, cắm cây Đuốc Lửa Nhỏ xuống đất, sau đó móc đá lửa ra gõ mạnh hai phát, lập tức tia lửa bắn ra tung tóe.

Phần đầu của Đuốc Lửa Nhỏ có màu trắng, khi tia lửa chạm vào, nó lập tức bén lửa, bùng lên ngọn lửa màu đỏ rực cao hơn nửa mét, giống hệt với ngọn lửa đã thiêu chết con quỷ quái trong hang động lúc trước.

Ngay khoảnh khắc ngọn lửa rực cháy, Hạ Hồng đã nhanh như chớp lao về phía tảng đá.

Chạy đến nơi, hắn nhanh chóng chui vào cái hố đã đào sẵn từ trước, rồi dùng tay vun đống tuyết xung quanh lại để vùi lấp bản thân.

Khi đã lấp kín người, hắn chỉ chừa lại đôi mắt lộ ra trên nền tuyết, bắt đầu bất động quan sát tình hình phía cây đuốc.

Đối với những vật phẩm của hệ thống, Hạ Hồng vẫn luôn đặt niềm tin tuyệt đối.

Dù sao thì cảnh tượng con quỷ quái kia bị thiêu đốt gào thét thảm thiết vẫn còn in sâu trong tâm trí hắn.

Thế nhưng, ngọn lửa này có sức hấp dẫn mạnh mẽ đến nhường nào đối với Hàn thú thì hắn vẫn chưa rõ lắm.

Liệu con Tuyết Tông kia có bị dẫn dụ tới đây không?

Thắc mắc của Hạ Hồng nhanh chóng có lời giải đáp.

Cộp... cộp... cộp...

Chỉ một lát sau, tiếng bước chân thăm dò chậm rãi khẽ khàng đã vang lên từ phía sau lưng hắn.

Tiếng bước chân kia từ xa tiến lại gần, tuy Hạ Hồng không dám ngoảnh đầu lại nhìn, nhưng âm thanh dò xét ấy đã đủ để chứng minh mọi việc.

Quả nhiên, khi con Tuyết Tông với lớp gai băng phủ đầy lưng lướt qua vị trí cách hắn chưa đầy mười mét, Hạ Hồng liền nín thở ngưng thần, đến cả tròng mắt cũng không dám khẽ động đậy.

Hai mắt con Tuyết Tông vẫn còn cắm hai mũi tên đen, có lẽ vì quá đau đớn nên nó không dám tự giật ra.

Vì không thể nhìn thấy đường, bước chân của Tuyết Tông rất chậm chạp, gần như đi được vài bước là lại phải dừng lại một chút để nghe ngóng.

Nhưng điều kỳ quái là, càng đến gần cây đuốc, dường như con Tuyết Tông càng trở nên hưng phấn, tốc độ di chuyển cũng dần dần nhanh hơn.

Cho đến khi đứng ngay trước cây đuốc, con Tuyết Tông đột ngột dừng lại.

Nó ghé sát mặt vào ngọn lửa, rõ ràng đã chạm vào lửa nhưng lại không hề có phản ứng bị bỏng rát, trái lại, khi ánh lửa bao bọc lấy cơ thể, hơi thở của nó lại dần trở nên bình ổn hơn.

Nó thậm chí còn có chút... có chút...

Cảm giác hưởng thụ?

Trên nền tuyết lạnh giá, đôi mắt của Hạ Hồng tràn ngập vẻ hoang mang và khó hiểu.

Trên gương mặt dữ tợn của con Tuyết Tông lúc này lại hiện lên vẻ vô cùng thỏa mãn.

Nhưng khi quan sát cơ thể con Tuyết Tông kỹ càng hơn.

Vẻ mặt của Hạ Hồng từ hoang mang dần dần chuyển sang vô cùng ngưng trọng.

Đám người doanh địa Đại Thạch lúc nãy không chỉ bắn mù hai mắt của Tuyết Tông, mà trên người nó còn trúng nhiều mũi tên và bị đại đao chém ra vô số vết thương.

Dù cách xa tận năm mươi mét, nhưng Hạ Hồng vẫn nhìn thấy rất rõ ràng, những vết thương đang rỉ máu trên người con Tuyết Tông dưới sự chiếu rọi của ánh lửa không những đã ngừng chảy máu, mà còn đang khép miệng lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Thế nhưng, Hạ Hồng còn có một loại ảo giác đáng sợ hơn.

Khí thế của con Tuyết Tông kia cũng đang từng bước được nâng cao nhờ sự sưởi ấm của ánh lửa.

Cây đuốc này vậy mà lại có thể trị thương cho Hàn thú sao?

Thậm chí còn giúp nó tu luyện để mạnh lên?

Trong thoáng chốc, Hạ Hồng cảm thấy trong lòng như có hàng vạn con thảo nê mã chạy qua.

Ban đầu hắn muốn dùng cây đuốc để dẫn dụ con Tuyết Tông, khiến nó phải tiếp tục vận động hao tổn sức lực.

Con Tuyết Tông này vốn dĩ đã bị thương nặng, chỉ cần không cho nó tĩnh dưỡng trên cây, vết thương không ngừng chảy máu thì sớm muộn gì nó cũng kiệt sức mà chết.

Tới lúc đó, hắn sẽ dễ dàng nhặt được món hời lớn.

Ngờ đâu bây giờ lại chẳng khác nào đem hơi ấm dâng tận miệng cho nó.

Giờ đây không những không nhặt được hời, ngược lại còn giúp nó chữa thương, chính bản thân hắn cũng lâm vào tình cảnh vô cùng hiểm nghèo.

Chuyện đã đến nước này, Hạ Hồng cũng không thèm tơ tưởng đến chuyện nhặt hời nữa, chỉ cầu mong sao cây đuốc mau tắt đi, con Tuyết Tông này sớm cuốn xéo để hắn còn tìm đường rút lui.

Thế nhưng đúng là ghét của nào trời trao của ấy, ngay lúc này, dị biến lại đột ngột xảy ra.

Gào...

Một tiếng thú gầm trầm đục và khàn khàn bỗng dưng truyền đến từ phía sau lưng hắn.

Con Tuyết Tông vốn đang say sưa tận hưởng hơi ấm, bỗng chốc xoay người, thần sắc trở nên vô cùng cảnh giác.

Uỳnh...

Một con Hàn thú với ngoại hình tựa như loài sói từ trên cao phóng xuống, đáp thẳng xuống vị trí cách Tuyết Tông chưa đầy mười mét.

Con Hàn thú kia khoác lên mình bộ lông bờm màu xanh lam đặc trưng, thân dài cỡ hai mét, quanh cổ mọc một vòng gai xương hướng ngược ra ngoài. Miệng nó đầy những chiếc răng nanh nhọn hoắt san sát, đôi đồng tử vằn tia máu trước tiên gườm gườm nhìn cây đuốc, rồi phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục đầy đe dọa về phía Tuyết Tông.

"Là Cốt Thứ Sương Lang!"

Hạ Hồng chỉ cần liếc mắt đã nhận ra ngay lai lịch của con Hàn thú này.

Hai giống loài Hàn thú thường thấy nhất ở rìa ngoài Hồng Mộc Lĩnh chính là Tuyết Tông và Sương Lang.

Chẳng ngờ cả hai lại cùng hội tụ tại nơi này.

Trong lòng Hạ Hồng dấy lên sự ngưng trọng. Lần đầu ra ngoài mà đã đụng độ cả hai loại thú, hắn đương nhiên không hề cho rằng mình đang gặp vận may.

Rõ ràng, cùng với sự bành trướng của Hồng Mộc Lĩnh, phạm vi hoạt động của đám Hàn thú cũng đang không ngừng mở rộng.

Doanh địa Đại Hạ chỉ cách nơi này vẻn vẹn năm cây số.

Nếu đám Hàn thú này tiếp tục dấn sâu thêm, chúng hoàn toàn có thể tập kích doanh địa bất cứ lúc nào.

Một khi bị chúng phát hiện, đối với doanh địa hiện tại mà nói, đó chẳng khác nào một thảm họa diệt vong.