Còn ba kẻ có khả năng nhìn thấu kia hiển nhiên liên tục nghiêng người né tránh giữa khoảng không.
Dĩ nhiên, bọn họ không chỉ biết phòng thủ thụ động.
Chỉ sau vài nhịp thở, chàng thanh niên cầm kiếm dường như đã bắt được sơ hở. Hắn xoay người một đường tuyệt đẹp, lao vút về phía Mộc Khôi Quỷ, trường kiếm va chạm liên hồi với những sợi tơ vô hình trong không trung, bắn ra những tia lửa sáng rực.
Thanh trường kiếm ấy vậy mà có thể chém đứt những sợi tơ trong suốt kia.
Mộc Khôi Quỷ thấy vậy thì sắc mặt trầm xuống, ánh mắt găm chặt vào thanh kiếm bạc trên tay chàng thanh niên, dường như đã nhận ra sự bất thường nào đó.
Binh khí trong tay La Minh và Lý Hổ rõ ràng không sắc bén bằng kiếm của chàng thanh niên, hai người vừa phải liên tục né tránh vừa tìm cách áp sát, nhưng tốc độ rõ ràng chậm hơn hẳn.
Khi chàng thanh niên đã vung kiếm chém tới chỗ Mộc Khôi Quỷ thì hai người họ vẫn còn cách xa vài mét.
Dù hai người họ vẫn chưa kịp áp sát.
Thế nhưng thực lực của chàng thanh niên kia dường như đã mạnh mẽ đến mức khó tin.
Trường kiếm vạch ngang trời, mang theo kiếm quang lạnh buốt, gần như đã áp sát vào thân con Mộc Khôi Quỷ. Cho dù nó đã lùi lại cực nhanh nhưng thế kiếm dồn dập như mưa sa bão táp vẫn bám sát không rời.
Kiếm thế của chàng thanh niên cuồn cuộn như sóng xô bờ cát, đợt sau dồn dập hơn đợt trước, chỉ trong nháy mắt đã ép Mộc Khôi Quỷ lùi sát về phía gốc một cây cổ thụ.
Cùng lúc đó, Lý Hổ và La Minh cuối cùng cũng phá vỡ được vòng vây tơ chỉ, lao tới phía sau lưng chàng thanh niên.
Ba người chớp thời cơ, chia ra công kích ba đường thượng, trung, hạ, hoàn toàn phong tỏa mọi lối thoát của Mộc Khôi Quỷ.
Trường kiếm chém ngang phía trên, thương nhọn đâm thẳng vào giữa, đại đao chém mạnh từ phía dưới.
Trước sự vây công từ ba hướng, Mộc Khôi Quỷ đã rơi vào đường cùng, hoàn toàn không còn lối thoát.
Cây trường thương của La Minh sở hữu tầm đánh xa nhất, vì thế y là kẻ đầu tiên lao tới đâm trúng Mộc Khôi Quỷ.
Tuy nhiên, mũi thương vốn sắc bén dị thường kia vừa chạm vào lồng ngực Mộc Khôi Quỷ đã khựng lại ngay lập tức, hoàn toàn không thể tiến thêm dù chỉ một tấc.
Thế nhưng, trên gương mặt La Minh chẳng hề lộ ra vẻ ngạc nhiên nào.
Rõ ràng, y sớm đã tự biết bản thân không cách nào phá vỡ được lớp phòng thủ nhục thân kiên cố của đối phương.
Cùng lúc ấy, Nhạn Linh đao trong tay Lý Hổ cũng hung hăng bổ mạnh vào đôi chân của con quỷ gỗ.
Keng! Keng!...
Đáng tiếc thay, những nhát chém uy lực đó cũng chỉ tạo nên những tiếng va chạm khô khốc mà thôi.
Mãi cho đến khi thanh trường kiếm cuối cùng chuẩn bị rạch qua thân thể mình, Mộc Khôi Quỷ mới thực sự để lộ một tia kiêng dè trên gương mặt. Nó nghiêng đầu né tránh, đồng thời những ngón tay nơi bàn tay phải khẽ động đậy.
Ầm... Rắc...
Chợt, một tiếng nổ rung trời chuyển đất vang dội cả một vùng.
Cây cổ thụ gần bốn người nhất bắt đầu chấn động dữ dội.
Ngay sau đó, thân cây ấy đột ngột bứng gốc bay lên, tựa như mang theo sinh mệnh, những cành lá uốn éo tựa như cánh tay người đang múa may điên cuồng.
Tiếp nối theo đó, cái cây thứ hai, thứ ba, cho đến tận cái cây thứ tám ở gần đó đều đồng loạt thức tỉnh. Tất cả bọn chúng rũ bỏ lớp đất đá, dùng chính những cành cây làm điểm tựa rồi nhanh chóng vây hãm ba người vào giữa.
Hàng vạn nhánh cây khô khốc trên tám cổ thụ kia tựa như bầy rắn độc, trườn dài hướng về phía đối thủ. Tốc độ của chúng đạt đến mức cực hạn, gần như không để lộ một khe hở nào, bao bọc ba người vào vòng vây kín mít, hoàn toàn triệt tiêu mọi lối thoát.
Vừa rồi rõ ràng là phe người vây hãm Mộc Khôi Quỷ.
Không ngờ chỉ trong nháy mắt, thế công thủ đã hoàn toàn đảo ngược.
Sắc mặt La Minh thoáng lộ vẻ hoảng hốt, trái lại Lý Hổ vẫn tỏ ra cực kỳ điềm tĩnh, gã chỉ hướng ánh nhìn về phía chàng thanh niên cầm kiếm để chờ đợi mệnh lệnh.
"Bị quấn lấy sẽ rất phiền phức, phá nát những cái cây này trước!"
Nghe thấy lời ra lệnh, La Minh và Lý Hổ lập tức hành động. Người dùng trường thương quét ngang bổ dọc, kẻ dùng đao chém trái phạt phải, chỉ trong chớp mắt đã chém đứt vô số cành cây dây leo.
Chàng thanh niên đi đầu lại càng đáng gờm hơn. Giữa những luồng kiếm quang rực rỡ ngập trời, hắn không chỉ dọn sạch dây leo mà ngay cả thân chính của ba bốn cây cổ thụ cũng bị hắn chém đứt làm đôi.
Thế nhưng, chân mày chàng thanh niên bỗng nhíu chặt. Nhận ra điều bất thường, hắn vội vàng quay đầu nhìn về vị trí của Mộc Khôi Quỷ lúc trước, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Tại nơi đó, Mộc Khôi Quỷ đã sớm biến mất từ bao giờ.
"Bị lừa rồi, những cái cây này vẫn chưa hề được luyện thành rối gỗ!"
Như để chứng thực cho lời nói của hắn, những cây cổ thụ vốn đang giương nanh múa vuốt kia trong nháy mắt đã mất đi linh tính. Toàn bộ dây leo, cành lá rụng lả tả rồi đổ rầm xuống mặt đất.
Thấy La Minh sau khi thoát nạn liền thở phào nhẹ nhõm, chàng thanh niên lạnh lùng cười một tiếng rồi lên tiếng: "La đầu lĩnh, đừng vội mừng sớm thế. Có thể cùng lúc thao túng tám cây cổ thụ lớn thế này, e là con Tượng Quỷ đó đã sắp đột phá lên cấp trung rồi. Một khi nó thành công, vùng phụ cận Hồng Mộc Lĩnh này sẽ không còn chỗ dung thân cho các doanh địa các người nữa đâu."
Nghe thấy lời cảnh báo, sắc mặt La Minh tức khắc trở nên vô cùng căng thẳng và đầy vẻ hoang mang.
Y vừa định mở miệng truy vấn thì phía bên kia, Thạch Thanh đã dẫn theo bốn người đồng hành vội vã chạy tới.
Đến trước mặt ba người, nhóm năm người họ trực tiếp quỳ sụp xuống đất:
"Tiểu nhân là Thạch Thanh của doanh địa Đại Thạch, xin bái tạ ơn cứu mạng của hai vị đại nhân cùng La đầu lĩnh, ơn đức này chúng ta xin khắc cốt ghi tâm, cả đời không quên!"
Tâm trí La Minh lúc này đang bận suy tính, nhưng vì vốn có thiện cảm với Thạch Thanh nên y vẫn bước tới nâng đối phương dậy, khẽ nói: "Thạch đầu lĩnh khách khí quá rồi. Ta vốn dĩ cũng chẳng phải đối thủ của con quái vật kia, muốn tạ ơn thì hãy tạ ơn hai vị đại nhân đến từ doanh địa Bắc Sóc đây!"
Sực nhớ Thạch Thanh vẫn chưa biết danh tính hai người kia, y liền vội vàng giới thiệu:
"Vị này là Dương Ninh đại nhân, còn vị này là Lý Hổ đại nhân."
Doanh địa Bắc Sóc?
Thạch Thanh nghe cái tên lạ lẫm này thì có chút ngẩn người, nhưng vẫn dẫn theo bốn người kia vội vàng xoay người, dập đầu ba cái thật mạnh hướng về phía Dương Ninh và Lý Hổ.
Mặc dù lúc nãy hắn ta đã lờ mờ đoán được vị thế của La Minh thấp hơn hai người họ.
Nhưng vào khoảnh khắc tận tai nghe thấy La Minh cung kính gọi hai người họ là đại nhân, trong lòng Thạch Thanh vẫn không khỏi dâng lên một đợt sóng dữ.
La Minh là ai cơ chứ? Y chính La đầu lĩnh của doanh địa Lạc Cách, doanh địa quy mô trung bình duy nhất tại vùng Hồng Mộc Lĩnh này, đồng thời còn là một cao thủ Quật Địa cảnh mạnh mẽ bậc nhất nơi đây.
Đến cả nhân vật như y còn phải khép nép gọi một tiếng đại nhân, vậy thì doanh địa Bắc Sóc của hai người họ rốt cuộc thuộc về đẳng cấp nào?
Doanh địa cỡ lớn, hay là siêu cấp doanh địa?