Vương Bài Tiến Hóa (Bản dịch)

Chương 115. Sức mạnh của Contract: Street Fighter điên cuồng 19

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Câu nói này khiến Lão Hồ cứng họng. Ông ta bật dậy, tung một cước đá thẳng vào bụng tên Nhật Bản cầm đầu đang bày ra thế rút dao "Iaido" cực kỳ chuẩn xác.

Tên này không kịp kêu tiếng nào, bay thẳng ra bảy tám mét, đâm xuyên qua năm sáu bức tường ngăn, cuối cùng đập mạnh vào cột trụ ở sảnh lớn, trượt xuống đất. Máu từ miệng hắn trào ra òng ọc, xem ra hít vào thì ít mà thở ra thì nhiều.

Một tên bên cạnh gã xui xẻo kia vừa kinh vừa giận hét lớn một tiếng, vừa định rút dao bên hông thì bị bàn tay Hồ Hoa Hào tóm lấy vặn mạnh. Cả thanh dao lẫn vỏ và cánh tay cầm dao của hắn bị vặn xoắn lại như chiếc quẩy thừng một cách nhẹ nhàng! Tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên. Hắn lăn lộn trên đất vì đau đớn, nước mắt nước mũi giàn giụa.

Những người còn lại thấy uy thế đó thì kinh hãi tột độ. Mấy tên định xông lên phía sau lập tức rút kinh nghiệm xương máu, lùi lại hai bước, nhìn nhau sợ hãi, hai chân run cầm cập không biết nói gì cho phải.

Phương Lâm nhìn cô phục vụ đang há hốc mồm bên cạnh, vui vẻ nói: "Phiền cô xới cho tôi bát cơm, nếu có thịt lợn hoặc thịt bò thì mang lên mấy phần nhé. À, thêm cả ớt, nước tương, hoa tiêu, tỏi, gừng nữa."

Cô phục vụ không biết phải nói gì, run rẩy gật đầu, cúi chào rồi lùi lại vài bước, bỏ chạy như bay.

Thấy đám người gây sự đang run rẩy lùi lại, Phương Lâm bỗng chỉ vào một người nói: "Ngươi, lại đây."

Người nọ kinh hãi nhưng không dám không nghe, đi đến bên cạnh Phương Lâm khúm núm hỏi: "Các hạ tìm tôi có việc gì không?" Tội nghiệp cái lưng hắn gập xuống gần như gãy đôi.

Phương Lâm cười hỏi: "Ngươi tên là gì?"

Hắn nói chuyện nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng với thảm trạng của hai kẻ trước mắt, trong lời nói của hắn đã mang một uy lực khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Người nọ sợ hãi đáp: "Tại hạ là Kazuo Yamaguchi."

"Yamaguchi, ngươi chắc rất quen thuộc với thành phố này nhỉ. Giới thiệu sơ qua cho ta về tình hình hoạt động của các băng đảng ở đây đi."

Lúc này cô phục vụ đã vội vàng mang những thứ Phương Lâm yêu cầu lên. Phương Lâm thấy thanh kiếm Samurai bên hông Kazuo Yamaguchi khá sắc bén, bèn rút ra lau qua, thong thả thái thịt lợn. Trong chốc lát hắn đã làm xong món thịt lợn luộc chấm mắm tỏi (Bạch nhục), và miếng cơm nóng hổi ăn ngon lành.

Hồ Hoa Hào ăn mấy món Nhật nhạt nhẽo cả buổi, mồm miệng nhạt thếch, thấy vậy liền bưng nguyên cả liễn cơm gỗ lên, tranh gắp thức ăn, lùa cơm vào miệng ầm ầm. Đợi hai người ăn xong cơm, họ cũng đã nắm được tình hình cơ bản của thành phố Nara hiện tại qua lời kể của Kazuo Yamaguchi.

Nara nằm ở trung tây đảo Honshu, Nhật Bản, cùng với Kyoto và Osaka tạo thành một tam giác cân. Nara có rất nhiều danh lam thắng cảnh, di tích lịch sử, được mệnh danh là "thủ đô của đền chùa". Bảy ngôi chùa lớn nổi tiếng ở Nara (Nam Đô Thất Đại Tự) bao gồm Yakushi-ji (Chùa Dược Sư), Daian-ji (Chùa Đại An), Gango-ji (Chùa Nguyên Hưng), Kofuku-ji (Chùa Hưng Phúc), Todai-ji (Chùa Đông Đại), Saidai-ji (Chùa Tây Đại) và Horyu-ji (Chùa Pháp Long). Phía đông thành phố còn có đền Kasuga Taisha, đền Tamukeyama Hachimangu - những trung tâm tế lễ mùa xuân, vì vậy đây là một trung tâm tôn giáo đặc biệt.

Do tôn giáo và du lịch của thành phố này đều rất phát triển, nên các băng đảng xã hội đen bên trong cũng hình thành nên cục diện rạch ròi, nước sông không phạm nước giếng. Mục tiêu nhiệm vụ lần này của họ: Edmond Honda là con trai trưởng của gia tộc Honda, được mệnh danh là Đệ nhất Sumo Nhật Bản, địa vị tôn quý. Cộng thêm việc gia tộc Honda vốn là chủ sở hữu của đền Tamukeyama Hachimangu, nên dù là trong giới hắc đạo hay bạch đạo, mối quan hệ đều rất rộng.

Hơn nữa, tiệc trà ba năm một lần của gia tộc Honda cũng không đơn thuần là hoạt động thưởng hoa ngắm cảnh, mà có thể nói là một hội nghị để các thế lực ngầm ở Nara phân chia lại lợi ích, sắp xếp lại trật tự. Những người giữ được thiệp mời tham dự hội nghị mới có tư cách bước chân vào giới ngầm Nara để chia phần. Vì vậy, cứ đến thời hạn tiệc trà ba năm một lần, xoay quanh năm tấm thiệp mời này luôn nổ ra vô số âm mưu và chém giết đẫm máu.

Phương Lâm ăn xong, thỏa mãn uống một ngụm trà lúa mạch - thứ duy nhất hợp khẩu vị với hắn trong quán ăn Nhật này. Sau khi hỏi thêm một số chi tiết, hai người lái xe rời đi.

Hồ Hoa Hào lên xe thở phào một hơi, nói: "Xem ra nhiệm vụ lần này chủ yếu muốn chúng ta tàn sát lẫn nhau, độ khó để lấy được tấm thiệp mời này e là không lớn."

Phương Lâm trầm ngâm nói: "Chưa chắc đâu. Sau khi chúng ta ký Khế ước K.O.F, tôi đã có thể xem nội dung nhiệm vụ của ông, yêu cầu giết năm người sở hữu Dấu ấn Mộng Yểm. Tin rằng những kẻ thâm niên khác cũng có nội dung tương tự, vậy thì số lượng Luân Hồi Giả vào thế giới này e là phải mấy chục người! Độ khó của nó tuyệt đối không thể dùng từ đơn giản để hình dung. Theo tôi ước tính, thuộc hạ của năm ông trùm xã hội đen kia rất có thể sở hữu vũ khí hạng nặng, thậm chí là những tay đấm được Edmond Honda chân truyền, tuyệt đối không thể coi thường."