Vương Bài Tiến Hóa (Bản dịch)

Chương 12. Lần đầu bước vào: Thế giới Knights of the Round 4

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc này, tên Hầu Đeo Mặt Nạ đi lấy nước cuối cùng cũng xiêu vẹo trở về. Quần áo trên người gã trông bẩn thỉu ẩm ướt, ngay cả chiếc mặt nạ trên mặt cũng bị lệch đi một chút, rõ ràng là đã bị ngã một cú giữa đường.

Đây là một đội ngũ có vẻ hơi vượt quá biên chế tiêu chuẩn. Kẻ dẫn đầu là một gã Kiếm Sĩ Hạng Nặng cao lớn mặc áo giáp sắt. Gã để râu màu vàng nhạt, mặc áo giáp lưới, bên ngoài khoác áo choàng đỏ, khiến người ta nhìn mà phát sợ.

Lúc này, vị thủ lĩnh kia đã dựa vào tảng đá khô ráo nhất, ôm thanh cự kiếm cao bằng nửa người ngáy khò khò. Bên cạnh gã có tám tên Hầu Đeo Mặt Nạ, ngày thường lo bảo dưỡng binh khí áo giáp, hầu hạ sinh hoạt, còn trên chiến trường thì phải theo sát bên cạnh chém giết.

Bảy tên Hầu Đeo Mặt Nạ còn lại đã đợi đến mức hơi mất kiên nhẫn, trực tiếp giật lấy thùng nước trong tay gã đồng bạn đang đi khập khiễng, đặt thẳng lên lửa đun nóng để rửa ráy, rồi lần lượt lăn ra ngủ. Chỉ có một kẻ lớn tuổi lầm bầm dặn dò một câu: "Mày gác đêm trước đi, tiện thể hong khô quần áo luôn!"

Tên Hầu Đeo Mặt Nạ đi lấy nước vặn vẹo người, trong cổ họng lầm bầm hai tiếng, dường như đang phản đối.

Đêm nay tĩnh lặng, chỉ có tiếng ngáy thi nhau vang lên.

Tên Hầu Đeo Mặt Nạ đang ngồi ngẩn ngơ bên đống lửa bỗng nhẹ nhàng đứng dậy. Nhìn ánh mắt sắc bén âm u của hắn, hóa ra chính là Phương Lâm!

Hắn đi đến trước mặt tên Hầu Đeo Mặt Nạ gần nhất. Mắt hắn dán chặt vào yết hầu của gã, sau đó Phương Lâm dứt khoát rút kiếm, cứa một đường! Hoàn toàn không có chút do dự hay nương tay nào.

Mặc dù lưỡi kiếm không sắc bén lắm, nhưng để cắt lớp da mỏng manh trên cổ cũng dễ như trở bàn tay. Tiếp đó, lưỡi kiếm với đà chưa giảm, lại cắt đứt khí quản, thực quản, động mạch cảnh, dây thần kinh phế vị bên dưới. Máu tươi đỏ sẫm lập tức vui vẻ tuôn trào ra.

Phương Lâm nhìn thấy rõ ràng, thanh máu của tên Hầu Đeo Mặt Nạ này trong tầm nhìn đột ngột cạn sạch. Thân thể gã nảy lên rồi ngã rầm xuống, đôi mắt cá chết lồi ra, sau đó trở nên mờ mịt. Phương Lâm nhanh tay lẹ mắt, chộp lấy thanh kiếm ngắn tuột khỏi tay gã, tránh để nó va vào đá phát ra tiếng động, sau đó hung hãn giẫm một chân lên vết thương đang chảy máu, ngăn tiếng "khò khè" do máu tràn vào khí quản làm kinh động những kẻ khác.

Lúc này Phương Lâm nhận thấy, ở góc dưới bên trái tầm nhìn xuất hiện một dòng chữ số nhỏ:

---

Kiếm Sĩ Hạng Nặng 0 (2), Hầu Đeo Mặt Nạ 2 (6), Điểm tích lũy 0 (300).

---

Sáu tên Hầu Đeo Mặt Nạ tiếp theo cũng bị giết ngay trong giấc ngủ.

Tiếp đó, Phương Lâm đi đến trước mặt gã Kiếm Sĩ Hạng Nặng bên tảng đá khô ráo nhất, định bụng làm theo cách cũ. Vị trí hắn tấn công vẫn là yết hầu đối phương, đây cũng là điểm yếu duy nhất trên người tên địch này không được áo giáp lưới bao bọc.

Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc kiếm vung xuống, gã Kiếm Sĩ Hạng Nặng này có lẽ do nằm một tư thế quá lâu nên bất ngờ trở mình!

Chỗ chí mạng của cơ thể người, Phương Lâm đã nghiên cứu trong thế giới thực ngay từ khi quyết tâm báo thù cho cha mẹ. Đáng tiếc là khi giết mười bốn người kia, hắn đa phần không dùng biện pháp bạo lực, nên không có nhiều cơ hội thực hành, vì vậy lần này mới thất thủ.

Tên Kiếm Sĩ Hạng Nặng nhờ vô tình trở mình trong lúc ngủ mà tránh được đòn chí mạng, lập tức tỉnh dậy, gầm nhẹ một tiếng, bật dậy, phát động cuộc tấn công mãnh liệt về phía Phương Lâm.

Nhưng Phương Lâm chỉ nghiêng người, dùng cánh tay đỡ cú đâm của thanh đại kiếm. Bề ngoài hắn vung một kiếm chém về phía gã, nhưng chiêu âm hiểm thực sự lại là cú đá tung ra hết sức! Cú đá đó trúng ngay vào hạ bộ của tên Kiếm Sĩ Hạng Nặng. Thậm chí mu bàn chân Phương Lâm còn cảm nhận được nỗi đau đớn kịch liệt khi hai vật hình trứng vỡ nát trong tích tắc.

Sau đó hắn nhận thấy thanh máu của mình giảm mất một phần năm, còn thanh máu của tên Kiếm Sĩ Hạng Nặng lập tức tụt xuống đáy, nhưng chỉ là mức thấp nhất chứ chưa chết hẳn!

Thế nhưng, chiếc mũ sắt trên mặt tên Kiếm Sĩ Hạng Nặng bỗng nhiên vỡ toang, lộ ra khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn, đôi mắt cũng trở nên đỏ ngầu. Gã lao cả người tới, đè Phương Lâm xuống đất. Dù thuộc tính Lực lượng của hắn đã được môi trường này nhân đôi, nhưng nhất thời cũng không chống đỡ nổi sự tấn công điên cuồng của kẻ địch!

Biến dị!

Ngửi mùi mồ hôi nồng nặc của tên Kiếm Sĩ Hạng Nặng đang đè trên người, tai nghe tiếng thở dốc điên cuồng như dã thú của gã, Phương Lâm dù bị bóp cổ đến hoa mắt chóng mặt, khó thở, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh.

Hắn hoàn toàn từ bỏ ý định giãy giụa, thay vào đó lại bất ngờ lăn mình!

Hai người cùng lăn vào đống lửa!

Ngọn lửa hừng hực thiêu đốt hai kẻ đang vật lộn sinh tử. Ngọn lửa rất công bằng, thiêu đốt tất cả những gì dám xâm phạm lãnh địa của nó như nhau. Thanh máu của Phương Lâm trước mắt bắt đầu giảm mạnh, nhưng kẻ không chịu nổi trước tiên lại là tên Kiếm Sĩ Hạng Nặng biến dị đang đè lên người hắn. Sau vài chục giây trong lửa, gã cuối cùng cũng phát ra một tiếng rên rỉ dài bất lực trong cổ họng, rồi gục xuống.