Vương Bài Tiến Hóa (Bản dịch)

Chương 152. Sức mạnh của Contract: Street Fighter điên cuồng 56

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đến phòng phát sóng, Hồ Hoa Hào đã hoàn toàn kiểm soát được cục diện. Ông ta khoanh tay đứng sừng sững ở cửa, đám nhân viên hoảng loạn sợ hãi ôm đầu ngồi xổm hết sát tường, ai nấy đều run rẩy. Bộ dạng đó giống như một con sư tử lười biếng đang thờ ơ nhìn một đàn gà con vậy.

Phương Lâm thong thả bước vào như đi dạo, vỗ tay nhẹ để thu hút sự chú ý của mọi người, ôn tồn nói: "Các vị chú ý nghe tôi nói đây. Tôi chỉ nói một lần thôi. Những lời tôi sắp nói tiếp theo phải được phát sóng trực tiếp ngay lập tức trên truyền hình. Nếu các vị đáp ứng được yêu cầu của tôi, thì các vị sẽ không gặp bất kỳ tai nạn nào đâu."

Hắn dừng lại một chút, mỉm cười: "Các vị còn ba phút để chuẩn bị."

Đám người đờ đẫn nhìn hắn.

Phương Lâm thở dài, bất ngờ vươn tay tóm lấy một người đàn ông Nhật Bản đang giận dữ nhìn mình bên cạnh, dứt khoát húc vỡ cửa kính tường bao bên ngoài ném hắn ra ngoài!

Đây là tầng mười bảy!

Tiếng kêu thảm thiết kéo dài vọng lại từ gần đến xa rồi im bặt. Phương Lâm cười rất bình thản, không chút sợ hãi nhìn thẳng vào những đôi mắt kinh hoàng, giận dữ, đờ đẫn xung quanh: "Các vị còn hai phút mười bảy giây."

Tất cả mọi người lập tức bật dậy như bị kim nung đỏ châm vào mông, như vừa tỉnh mộng vội vàng làm việc. Tiếng kéo lê đồ đạc rầm rầm vang lên không ngớt, không ít người vì quá hoảng loạn mà ngã nhào xuống đất, nhưng lại bất chấp tất cả bò dậy điều chỉnh máy móc. E rằng hiệu suất làm việc của đám người Nhật này chưa bao giờ cao đến thế!

Khi còn ba mươi giây, một người phụ nữ trung niên vội chạy đến trước mặt Phương Lâm, cúi gập người thật sâu, đầu sắp chạm đất: "Thưa ngài! Đã hoàn thành yêu cầu của ngài. Bảy kênh đều đã mở, có thể phát sóng trực tiếp toàn thành phố bất cứ lúc nào."

Phương Lâm gật đầu, đi vào phòng phát sóng, mỉm cười nói với ống kính: "Rất xin lỗi đã chiếm dụng thời gian quý báu của các vị. Hiện tại tôi định bán một tấm thiệp mời. Xin những ai có nhu cầu để lại phương thức liên lạc trực tiếp vào hòm thư điện tử @gmail.com, cũng như bằng chứng chứng minh chúng ta đến từ cùng một nơi."

Tiếp đó hắn giơ tấm thiệp mời mang theo người ra trước ống kính, cẩn thận trưng bày từ mặt trước đến mặt sau. Trên tấm thiệp mời đã được khai quang có một lớp ánh sáng tím mờ ảo trong suốt, trông vô cùng lộng lẫy, tuyệt đối không thể làm giả.

Lúc này, cảnh sát Nhật Bản vẫn đang bị kẹt ở cổng, bận tối mắt tối mũi xử lý xe cộ bốc cháy, sơ tán đám đông hỗn loạn. Phương Lâm và Hồ Hoa Hào khi đến đây đã hóa trang sơ qua, lúc này gỡ bỏ lớp ngụy trang, nhân lúc hỗn loạn đàng hoàng đi ra từ cửa sau.

"Giờ chúng ta làm gì?" Hồ Hoa Hào mở thẳng cửa một chiếc Land Rover, nổ máy quay đầu lại hỏi.

"Ngủ." Phương Lâm mỉm cười: "Thông thường, báo chí bắt đầu in vào lúc ba giờ sáng hàng ngày, tính ngược lại thì việc dàn trang lên bài phải xong sau mười một giờ đêm. Tối nay e là không ngủ được nhiều đâu, vì lát nữa còn phải đi thăm hỏi các vị chủ bút của các tòa soạn báo lớn ở Nara nữa."

Ngày hôm sau, trang nhất của các tờ báo lớn ở Nara đồng loạt đăng tải một bức ảnh khổng lồ về tấm thiệp mời đó, bên dưới là vài câu ngắn gọn nhưng đầy ẩn ý của Phương Lâm.

Chủ bút các tòa soạn báo lớn đối mặt với sự chất vấn của dư luận đều đồng loạt giữ im lặng. Chính quyền thành phố Nara bày tỏ sự bàng hoàng và quan tâm cực độ. Nhưng gia tộc Honda có liên quan đến tấm thiệp mời lại giữ im lặng. Gia tộc hào môn có thế lực thâm căn cố đế này không muốn ra mặt giải thích, cũng chẳng ai dám ép buộc họ.

Ngược lại Phương Lâm rất nhanh đã nhận được rất nhiều email bày tỏ ý định mua. Đương nhiên sau khi loại bỏ những thư rác chửi bới, chất vấn, cảnh cáo, có tròn bảy bức thư bày tỏ ý định mua mãnh liệt, và để lại phương thức liên lạc của họ.

Phương Lâm chỉ lướt qua một cái rồi ghi lại phương thức liên lạc của bảy người này, và bắt đầu để Lôi Hổ Hồ Hoa Hào liên hệ với họ. Dù sao thì vị bố vợ hờ này cũng đã lăn lộn trong không gian này mấy năm, xét về trọng lượng cá nhân hay danh tiếng, lời nói của ông ta cũng đáng tin hơn hắn nhiều.

"A lô? Là Ngân Lang (Sói Bạc) đấy à? Được được được, khỏe khỏe. Ừ, đương nhiên chưa bán, đang để dành cho chú đây này. Cái gì? Một đôi giày màu xanh lam? Chú họ gì ấy nhỉ? Giao tình? Vai ông đây bị chú cắn một miếng giờ vẫn còn đau đây này, giao tình cái chó gì, suy nghĩ cho kỹ rồi hãy quay lại!"

Sau khi giáo huấn gã tên Ngân Lang một trận, Hồ Hoa Hào nhún vai nói: "Tên này thuộc loại điển hình có hàng nhưng chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, phải ép cho ra bã mới chịu nhả ra. Bây giờ bọn chúng có thể cảm thấy thời gian còn sớm, vẫn còn hy vọng cướp được thiệp mời. Hừ hừ, đợi đến mấy tiếng cuối cùng, thế nào lũ này cũng phải quỳ lạy van xin tìm đến tôi thôi."