Vương Bài Tiến Hóa (Bản dịch)

Chương 17. Lần đầu bước vào: Thế giới Knights of the Round 9

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Phương Lâm nghe hai chữ "bí mật", trong lòng khẽ động, nhưng ngoài mặt lại trầm ngâm nói: "Còn phải xem là chuyện gì đã. Nếu là chuyện có thể gây nguy hại cho thị trấn, tôi không thể đảm bảo được."

"Không phải." Marcel vội nói: "Tình yêu của tôi dành cho thị trấn này thậm chí còn lớn hơn tình yêu dành cho Marina! Chỉ mong cậu đừng nói những gì sắp nhìn thấy ra ngoài là được."

Lúc này Phương Lâm mới tỏ vẻ miễn cưỡng gật đầu.

Marcel dẫn hắn đi vào khu rừng bên ngoài thôn, bắt đầu đào bới dưới một gốc cây to. Chẳng bao lâu sau, gã đào lên được một bộ áo giáp toàn thân đen tuyền. Sau khi người đàn ông vạm vỡ mặc vào, rồi đội thêm chiếc mũ trụ che mặt màu đen có gắn đôi sừng bò, tay trái cầm khiên tròn nhỏ, vũ khí là một cây búa sắt đúc chi chít gai nhọn! Toàn thân gã được bao bọc bởi lớp giáp sắt dày nặng, trông như một pháo đài thép có trọng tâm vừa thấp vừa vững chãi!

Tạo hình này khiến Phương Lâm cảm thấy khá quen mắt. Suy nghĩ kỹ một chút, hắn lập tức nhận ra, đây chẳng phải là gã Kỵ sĩ Tập sự (Busters) lùn tịt đội mũ sừng bò chỉ xuất hiện ở màn 2 sao?

Thấy ánh mắt Phương Lâm không ngừng đánh giá mình, Marcel thở dài: "Thực ra trước đây tôi từng là một thành viên trong quân đội của Đại công tước tà ác Garibaldi. Nhưng sau một lần bị trọng thương, ngựa chiến hoảng sợ chạy khỏi chiến trường, đưa tôi chạy đến tận đây. Là Marina đã cứu tôi và giúp tôi che giấu thân phận. Từ đó tôi thay đổi tín ngưỡng, chỉ mong được sống yên bình ở nơi này."

Gã bỗng ngẩng đầu lên, kiên định nói: "Tôi không muốn có kẻ nào đến phá hoại nó! Cho dù là quân đội của Garibaldi cũng vậy!"

Phương Lâm gật đầu, cố ý thở dài vỗ vai gã, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên khi quay người đi. Theo suy đoán của hắn, thực lực của Marcel cao lắm cũng chỉ ngang ngửa với tên Kiếm Sĩ Hạng Nặng, nhưng xem ra hiện tại, thực lực của gã e rằng còn mạnh hơn giả thiết ban đầu của hắn rất nhiều!

Hai người men theo đường lớn vội vã đuổi theo hướng Marina bị bắt. Rất nhanh, họ gặp một người tị nạn chạy thoát ra kể lại rằng, quân đội của Đại công tước tà ác Garibaldi đã chia làm ba đường, bắt đầu cướp bóc các thôn trang không có sức kháng cự xung quanh. Thực ra chẳng cần người đó chỉ điểm, những cột khói đen kịt bốc lên ở đường chân trời phía xa đã chỉ rõ phương hướng cho Phương Lâm và Marcel.

Càng đến gần nơi bị cướp bóc, cảnh tượng hiện ra càng thê thảm không nỡ nhìn. Có đứa trẻ bị ném chết tươi, có người phụ nữ trần truồng bị cắt mất ngực. Nhìn thấy tất cả những điều này, Phương Lâm ngoài mặt tỏ vẻ kinh hoàng, còn khuôn mặt Marcel bị che khuất sau lớp mũ sắt dày nặng nên hoàn toàn không thấy biểu cảm, chỉ có thể cảm nhận được cơn thịnh nộ trong lòng gã qua hơi thở thô nặng đục ngầu!

Phía trước bắt đầu xuất hiện những tên Hầu Đeo Mặt Nạ. Tay áo màu tím nhạt nhuốm đầy máu tươi của bọn chúng trông vô cùng chói mắt. Những kẻ này đang đuổi giết dân thường bỏ chạy. Có lẽ vì bộ dạng của Marcel khiến bọn chúng cảm thấy quá quen thuộc, nên vài tên Hầu Đeo Mặt Nạ không chút phòng bị đi tới. Bọn chúng còn kéo tóc một cô gái trẻ đang gào khóc, có lẽ định dâng lên làm cống phẩm để bày tỏ lòng kính trọng.

Đáp lại bọn chúng là một cây búa sắt to lớn đầy gai nhọn.

Phương Lâm đi theo sau Marcel thầm tắc lưỡi. Nhìn cảnh tượng gã khổng lồ thô kệch này điên cuồng càn quét chém giết giữa đám Hầu Đeo Mặt Nạ, quả thực dũng mãnh như hổ điên. Hắn thậm chí tận mắt chứng kiến một tên Hầu Đeo Mặt Nạ kinh hoàng tột độ bị chiếc khiên sắt nhỏ dày trong tay Marcel húc trực diện, hét thảm thiết bay vọt lên cao hơn ba mét, đập vỡ toang vách gỗ ngôi nhà bên cạnh, từ đó không còn tiếng động gì nữa.

Mãi đến khi Marcel thở hồng hộc dừng lại, Phương Lâm mới kinh ngạc nhận ra, trong vòng bán kính vài trăm mét đã không còn một bóng người sống sót. Máu của kẻ xâm lược và người bị xâm lược đều chảy tràn trên mặt đất, hòa quyện vào nhau. Còn cây búa sắt kia đã bị nhuộm thành màu đỏ tươi, bên trên thậm chí còn dính cả tóc và thịt vụn.

Chứng kiến cảnh tượng như lò sát sinh này, Phương Lâm tuy trong lòng có chút kinh hãi, nhưng khi thấy trên xác vài tên Hầu Đeo Mặt Nạ bắt đầu phát ra ánh sáng yếu ớt, hắn mừng rỡ vội chạy tới lục soát tìm chìa khóa. Cuối cùng, hắn thu thập được tổng cộng mười mấy chiếc rương gỗ. Chỉ tiếc là sau khi mở hết ra cũng chẳng tìm được thứ gì tốt, toàn là mấy vật phẩm hồi phục loại bét và trang bị kém chất lượng.

Phương Lâm lúc này vẫn chưa định hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên của mình, nhưng bỏ mặc những thứ không mang theo được biến mất thì lại thấy tiếc. Chợt nhớ tới kỹ năng "gân gà" mới học hôm qua - Cắt Gọt, hắn bèn lấy thanh kiếm ngắn bên người ra luyện tập.