Vương Bài Tiến Hóa (Bản dịch)

Chương 62. Thật và mặt nạ! Thế giới khủng long tàn khốc 25

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Phương Lâm gật đầu, không chút do dự hỏi: "Trong siêu thị súng đó, người ra tay giết sạch đám Mafia bên trong là ai?"

Nakamura cứ tưởng hắn sẽ hỏi tại sao mình sống sót được, không ngờ Phương Lâm lại hỏi câu này. Gã sững người nói: "Lúc đó mũi miệng tôi đều chảy máu, tầm nhìn mờ mịt nên căn bản khó nhìn rõ. Chỉ biết người đó mặc một bộ đồ màu xám. Sau khi bước vào, hắn đặt tay trực tiếp lên tấm kính cường lực bảo vệ ông chủ siêu thị, trong nháy mắt làm nung chảy kính thành một cái lỗ hình người, rồi tóm lấy ông chủ. Đám lâu la và tên béo đương nhiên vội vàng chạy tới bao vây hắn."

Phương Lâm chăm chú lắng nghe, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

Nakamura hít sâu một hơi nói tiếp: "Khi bọn Mafia tụ tập lại một chỗ, trong tay người đó bỗng tỏa ra ánh điện cực kỳ chói mắt! Ánh điện đó giống như một cái đĩa màu xanh trắng, bất ngờ bắn vào giữa đám đông! Những người đó, bất ngờ nổ tung!"

"Là Lôi Quang Quyền (Raikoken)!" Phương Lâm nghe Nakamura mô tả, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng: "Đây là tuyệt kỹ của một nhân vật cốt truyện cực mạnh trong một thế giới khác!"

"Nói không sai, thế giới đó gọi là thế giới K.O.F (The King of Fighters), và tên nhân vật cốt truyện mà cậu nói, chính là Nikaido Benimaru!"

Không biết từ lúc nào, Nguyễn Minh Cường đã quay trở lại. Khuôn mặt gã vẫn vô cảm, chỉ có đôi giày dưới chân dính đầy máu tươi, trông vô cùng đáng sợ và tàn khốc.

Phương Lâm thở phào một hơi, luồn ngón tay vào tóc, khóe miệng hơi nhếch lên nói: "Có vẻ như đồng đội của chúng ta là một nhân vật rất lợi hại đấy."

Nakamura thận trọng nói: "Tuy nhiên, sau khi tung ra chiêu đó, hắn chắc cũng không dễ chịu gì. Có vẻ hắn vốn định tìm thứ gì đó, nhưng chỉ tìm qua loa vài cái rồi bỏ đi. Tôi thấy hắn đi liền chạy ra ngoài tìm một chiếc xe trốn thoát ngay."

"Hắn có phải là tên bệnh hoạn ở lại không?" Nguyễn Minh Cường bỗng hỏi.

Nakamura lắc đầu: "Ban đầu tôi cũng nghĩ vậy, nên ngay lập tức quay lại nơi chúng ta vào thế giới này kiểm tra. Tên bệnh hoạn ở lại đó thực sự đã chết rồi. Sau đó tôi cũng bắt đầu lén lút tập kích người của Mafia, tiện thể hoàn thành nhiệm vụ cá nhân, không ngờ lại bị bọn chúng chặn đánh ở đây. Nếu không gặp được các anh, tin rằng tôi khó mà thoát kiếp nạn này."

Nguyễn Minh Cường cười lạnh: "Chưa chắc đâu. Anh đã có thể hồi sinh một lần, thì tự nhiên có thể sống lại lần thứ hai."

Nakamura cười khổ: "Lần đầu tôi thoát chết là nhờ mua được một tấm bùa hộ mệnh từ người khác trong Mộng Yểm Không Gian. Chức năng chính của nó là đỡ sát thương tầm xa như đạn dược, còn sát thương cận chiến thì đỡ được rất hạn chế. Lúc này nó đã vỡ nát vì chịu quá giới hạn rồi, làm sao sống lại lần nữa?"

Nguyễn Minh Cường im lặng một lúc, rõ ràng là rất động lòng khi nghe nói về vật này. Một lúc sau gã mới nói: "Còn một khoảng thời gian nữa nhân vật cốt truyện mới xuất hiện, chúng ta bây giờ nên làm gì?"

Phương Lâm không chút do dự nói: "Chúng ta hiện tại là một nhóm nhỏ liên kết với nhau để sinh tồn. Nếu hai nhiệm vụ đầu của Nakamura chưa hoàn thành thì có thể cân nhắc giúp anh ấy, đồng thời làm quen với cách chiến đấu của nhau."

Nguyễn Minh Cường cười lạnh: "Cậu cũng biết cách mua chuộc lòng người đấy."

Phương Lâm chỉ cười nhạt không giải thích. Không hiểu sao hắn luôn cảm thấy trên người Nguyễn Minh Cường có một luồng khí âm u khó tả, vì thế theo bản năng hắn đã bố trí đề phòng gã. Còn Nakamura tính tình tuy có chút tàn bạo nhưng cũng không tệ, có thể dùng làm một quân cờ tốt.

Ba người nghỉ ngơi một chút, dọn dẹp chiến trường xong liền đi lên tầng trên.

Phương Lâm cũng không giới thiệu nhiều về kỹ năng của mình, còn Nguyễn Minh Cường cũng kín như bưng về kỹ năng đã thi triển trước đó. Ngược lại Nakamura do kỹ năng Đâm Mạnh đã lên cấp 5, có thêm thuộc tính vung đao đỡ đòn, nên xung phong đi đầu mở đường.

Thế lực Mafia trong tòa nhà này dường như không mạnh lắm. Đợt càn quét phối hợp trước đó đã tiêu diệt quá nửa bọn chúng. Lúc này đi lên, họ chỉ gặp phải sự kháng cự lẻ tẻ, dễ dàng bị Nakamura đã hồi phục thể lực chém chết từng tên một!

Vì cả thành phố mất điện nên họ không đi thang máy mà leo thang bộ. Dọc đường đi yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa gió bên ngoài vẫn gầm gào. Ba người ăn ý không phát ra tiếng động, tiếng bước chân rõ mồn một càng làm nơi này giống như một ngôi mộ khổng lồ.

Bất ngờ, trên tầng thượng vang lên một tiếng kêu thảm thiết thê lương vô cùng!

Ba người nhìn nhau, đồng loạt nhảy ra bày thế chiến đấu. Lúc này mối quan hệ tế nhị giữa họ hiện rõ mồn một. Nguyễn Minh Cường cảnh giác đứng cách hai đồng bạn trong khoảng từ một đến hai mét, đây cũng là khoảng cách mà con dao găm dài trong tay gã phát huy uy lực tốt nhất. Còn Nakamura thì rất yên tâm giao sau lưng cho Phương Lâm. Phương Lâm lại rất tự giác kéo giãn khoảng cách. Là một tay tấn công tầm xa, hành động của hắn đương nhiên không có gì đáng trách, nên người ngoài cũng không nhìn ra suy tính trong lòng hắn.