Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Bây giờ, mày nên lấy gì ra để chuộc mạng mình đây?" Nguyễn Minh Cường uể oải ngồi xuống trước mặt Phương Lâm, thong thả nói: "Là trang bị Vàng tối, hay là điểm tích lũy và Điểm Tiềm Năng? Tao đều rất hứng thú. Đáng lẽ lúc đầu mày nên liều mạng một phen khi bọn chúng chưa chết, tao biết mày chắc chắn có chừa đường lui. Lúc trước không tấn công tao, bây giờ e là chẳng còn cơ hội thành công nào nữa rồi."
Phương Lâm im lặng một lúc, nhìn hai cái xác trước mặt nói: "Đây là kết cục của việc tin lời anh."
Nguyễn Minh Cường tỏ vẻ hứng thú: "Bọn chúng một kẻ rất đáng ghét, kẻ còn lại thì thực lực quá mạnh, đều có lý do phải chết. Mày lại là một ngoại lệ, tao thực sự không muốn giết mày. Nếu vật phẩm mày đưa ra thực sự hợp ý tao, tha mạng cho mày cũng có sao đâu?"
Sắc mặt Phương Lâm lúc xanh lúc trắng, suy nghĩ một hồi lâu mới nói: "Làm sao tôi biết anh nói lời sẽ giữ lời?"
Lúc này dường như đụng phải chỗ đau, hắn ôm ngực rên một tiếng, chân vô thức nhích động một chút.
Nguyễn Minh Cường cũng chẳng để ý, cười cười nói: "Mày không có lựa chọn, chỉ có thể đánh cược tao nói lời giữ lời thôi."
Phương Lâm im lặng không nói, cuối cùng vẫn chọn thỏa hiệp. Lúc này trên người hắn có khá nhiều đạo cụ quý giá, đầu tiên hắn lấy chiếc găng tay Bộ trang bị Xanh lá: Găng tay Huyết Sắc của Deacon ra, giao dịch qua Dấu ấn Mộng Yểm.
Nguyễn Minh Cường lúc này tuy biết người trước mặt đang cố tình kéo dài thời gian, nhưng gã nắm chắc phần thắng nên cũng không giục, mang tâm trạng mèo vờn chuột thích thú ngắm nghía một lúc, tấm tắc khen vài tiếng, rồi lại đưa tay đòi món thứ hai.
Món thứ hai gã muốn chính là chiếc chìa khóa Boss Vice Terhune đánh rơi. Phương Lâm chậm rãi đi tới nhặt lên đưa cho gã, tiếp đó mặt không biểu cảm lần lượt lấy từng món đồ trên người ra giao dịch.
Nguyễn Minh Cường ra vẻ kẻ chiến thắng, liên tục mừng rỡ, vui sướng không thôi, nhưng trong lòng đã sớm nảy sinh sát ý, chỉ đợi vắt kiệt dầu mỡ trên người thằng nhóc này xong sẽ lập tức ra tay! Tuy nhiên gã lại không để ý thấy, lúc này có một dòng máu đỏ tươi mảnh dài đang chảy ngoằn ngoèo từ chỗ Phương Lâm xuống, vòng qua chân gã, chảy thẳng về phía sau lưng.
Thực ra chuyện này cũng rất bình thường. Trước mặt Phương Lâm chất đống hai cái xác bị chặt cụt tay chân, máu không chảy thành sông mới là chuyện lạ. Chỉ là dòng máu này vốn dĩ phải chảy theo rãnh thoát nước trên sân thượng xuống dưới, nhưng do lúc trước Phương Lâm dường như vô tình nhích đùi chặn lại, khiến dòng chảy đổi hướng.
Máu tươi không ngừng tuôn ra từ xác chết tụ lại ở vị trí cách sau lưng Nguyễn Minh Cường khoảng một mét, dần dần hình thành một vũng máu nhỏ đặc quánh. Diện tích và độ sâu của vũng máu này không ngừng mở rộng, cuối cùng ngập qua mũi miệng của một cơ thể đang nằm sấp bên cạnh.
Cơ thể đó béo tốt vạm vỡ dị thường, dù nằm sấp trên mặt đất cũng tạo cảm giác như một núi thịt, chính là tên béo bị thương ở chân đã truy sát Phương Lâm lúc trước! Gã bị sóng xung kích từ lựu đạn của Người Khỉ làm bị thương khắp người, lại bị chấn động mạnh đến mức ngất xỉu.
Máu dần dần ngập qua mũi miệng gã, tiếp đó sủi lên vài bong bóng. Ngón tay tên béo co giật vài cái, đôi mắt hí bất ngờ mở trừng, yết hầu giật giật không thành tiếng, gã vậy mà đang nuốt chửng từng ngụm máu lớn!
Lúc này, đồ đạc trên người Phương Lâm sắp bị lột sạch.
Nguyễn Minh Cường khẽ búng tay nói: "Mày quả thực đem lại cho tao nhiều bất ngờ đấy. Một chiếc găng tay Xanh lá có thể ghép thành bộ, một cuốn sách kỹ năng cấp B Húc Dã man Cải tiến, một thanh Đao Tàn Nhẫn Xanh lá, cộng thêm chiếc chìa khóa Vàng kim Boss rơi ra này nữa. Chậc chậc, tao chỉ cần đợi bảy mươi hai giờ, cho thời gian bảo hộ hết hạn là có thể triệu hồi rương báu mở ra, thật đáng mong chờ."
Ánh mắt Phương Lâm lóe lên: "Tại sao anh không bắt tôi mở rương cho anh?"
Nguyễn Minh Cường cười lạnh: "Nếu trong rương có điểm tích lũy, chẳng phải sẽ dính lại trên người mày sao? Tao đâu có ngu."
Phương Lâm cười khổ: "Vậy những thứ này đã khiến anh hài lòng chưa?"
"Tao rất hài lòng." Nguyễn Minh Cường cười khẽ: "Trên người mày, tao đã lấy được những thứ ngoài mong đợi, cho nên mày có thể chết được rồi!"
Ánh đao lại lóe lên, nhưng không hề cắt vào cổ Phương Lâm như dự tính, mà lại bay loạn xạ vào không trung.
Ngay khi Nguyễn Minh Cường nói ra chữ "chết", mặt đất đột nhiên rung chuyển. Gã vừa định quay đầu xem chuyện gì xảy ra thì sau lưng bất ngờ truyền đến một lực mạnh không thể chống đỡ, đập thẳng vào sống lưng gã, thậm chí tiếng xương gãy giòn tan cũng nghe rõ mồn một!
Nguyễn Minh Cường phun ra một ngụm máu tươi giữa không trung. Nhưng dù sao gã cũng là kẻ thâm niên được cường hóa mạnh về Mẫn tiệp, sau khi tiếp đất nhanh chóng lăn một vòng né tránh cú Đè Bẹp Trên Không của tên béo. Không lùi mà tiến, gã nhẹ nhàng như một con bướm lao ngược trở lại, lưỡi dao lướt qua cổ họng tên béo kéo theo một vệt máu!