Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Địa điểm thực tập lần này không xa, ngay tại Chu Sơn. Mọi người tự chuẩn bị tâm lý nhé."
Vừa dứt lời, cả lớp ồ lên kinh ngạc.
"Chu Sơn? Lại là chỗ đó sao!"
"Đùa à! Chỗ đó chắc chắn không còn phóng xạ chứ? Lỡ nhiễm bệnh thì sao?"
"Đúng đấy, ai chọn cái chỗ khỉ ho cò gáy ấy, thật không có tình người!"
"Phản đối! Chúng ta cùng đi phản đối đi! Chỗ đó đánh chết tôi cũng không đi!"
Nhóm Tần Phong cũng nghiêm mặt lại. Chu Sơn quá quen thuộc với họ. Năm xưa nơi đây từng xảy ra đại chiến giữa con người và quỷ quái, khốc liệt vô cùng, cuối cùng phải dùng đến vũ khí sát thương diện rộng. Dù con người thắng nhưng Chu Sơn cũng thành vùng đất chết, không ai sinh sống, trở thành sào huyệt lý tưởng cho cô hồn dã quỷ. Chọn nơi này để thực tập cũng hợp lý, nhưng nguy hiểm hơn mọi năm rất nhiều.
"Thôi được rồi, trật tự đi! Tôi biết các em không hài lòng, nhưng địa điểm không phải do tôi chọn. Hơn nữa lần này là 5 trường cùng thực tập, nếu chúng ta sợ hãi bỏ cuộc thì mất mặt lắm..."
Lời giải thích của Lục Vân khiến lớp học dần yên tĩnh trở lại.
"Hơn nữa, Chu Sơn thực ra cũng ổn, không có nguy hiểm gì quá lớn đâu, đây là cơ hội rèn luyện hiếm có cho các em! Việc các em cần quan tâm nhất bây giờ không phải là chống đối cấp trên, mà là tranh thủ lập đội đi. Đội càng mạnh càng an toàn."
Lời này vừa tung ra, cả lớp lại nhao nhao lên tìm đồng đội. Ngô Lục quay xuống nháy mắt:
"Phong ca, Bao Tử, chúng ta chung một đội nhé!"
Tần Phong nhún vai: "Tôi sao cũng được."
"Vậy chúng ta có ba người rồi, chỉ cần kiếm thêm một cái 'đùi' nữa là đủ!"
Bao Tử bỗng lên tiếng: "À, tôi có một người bạn. Cậu ấy ở lớp bên cạnh, vừa thức tỉnh một dị năng hệ đặc biệt..."
Tần Phong và Ngô Lục đồng loạt nhìn Bao Tử.
"Dị năng hệ đặc biệt? Xịn thế? Là dị năng gì?"
Mắt Bao Tử thoáng vẻ bối rối: "Cái đó... tạm thời giữ bí mật, gặp rồi sẽ biết, nhưng đảm bảo là hàng đặc biệt xịn!"
Ngô Lục gật gù: "Nếu là bạn của Bao Tử thì chắc không vấn đề gì, vậy là tiểu đội chúng ta đủ người!"
Tần Phong cũng đồng ý, nhưng anh cứ thấy Bao Tử có gì đó là lạ. Chắc là do cái "người bạn" kia. Nhưng với anh thì đồng đội là ai cũng chẳng quan trọng.
Đúng lúc đó, một người đi tới vỗ vai Tần Phong:
"Tần Phong, đội các cậu thiếu người phải không? Thế này đi, Lưu Thuận cũng chưa có đội, vừa hay ghép vào với các cậu, đều là bạn cùng lớp, chiếu cố nhau chút."
Tần Phong nhíu mày nhìn kẻ vừa nói. Là Trần Côn, lớp trưởng lớp anh. Còn Lưu Thuận mà hắn nhắc tới là tên có tướng mạo tai dơi mặt chuột, gầy đét, là một trong những tay sai đắc lực của Trần Côn. Tên này ngoài cái tính thích mánh mung ra thì không có gì đặc sắc, dị năng thức tỉnh lại khá phế, Tần Phong cũng chẳng thân thiết gì.
Chắc là không ai thèm nhận nên hắn cầu cứu Trần Côn sắp xếp, thế là Trần Côn tìm đến nhóm Tần Phong.
Tần Phong liếc qua rồi lạnh nhạt nói: "Xin lỗi, đội tôi đủ người rồi."
"Đủ rồi? Là ai? Sao tôi không thấy người thứ tư? Chẳng lẽ là ma à?"
Bao Tử nghe vậy đứng phắt dậy: "Người thứ tư là bạn tôi, tôi đã nhận lời cậu ấy rồi!"
Trần Côn giật mình trước phản ứng gay gắt của Bao Tử, sắc mặt tối sầm lại, hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi.
Tần Phong ngạc nhiên nhìn Bao Tử, không ngờ cậu ta lại phản ứng mạnh thế.
"Có cần thiết phải gắt thế không?"
"Hừ, tôi ngứa mắt cái thói hống hách của tên họ Trần đó từ lâu rồi, làm cái chức lớp trưởng mà cứ tưởng mình là ông nội người ta!"
Tần Phong gật đầu đồng tình. Tính cách Trần Côn anh cũng hiểu, tự phụ, thích quan liêu, sĩ diện hão. Nhưng đó là việc của người ta, miễn không đụng đến mình là được.
Chuyện đó coi như bỏ qua. Tần Phong và nhóm bạn cầm cuốn Sổ tay thực tập sinh mà phụ đạo viên vừa phát để nghiên cứu.
Thực tập liên hợp 5 trường bao gồm: Đại học Dị năng Thông Tế, Đại học Dị năng Phú Đán, Đại học Dị năng Hoa Đông, Đại học Dị năng Đông Hoa và Học viện Dị năng Thiên Hải. Vốn dĩ 5 trường ngang hàng nhau, nhưng mấy năm nay Học viện Dị năng Thiên Hải không có nhân tài kiệt xuất nào nên luôn bị các trường khác đè đầu cưỡi cổ.
Thông thường, cuối đợt thực tập sẽ có một màn "giao lưu hữu nghị" giữa các trường, được sinh viên gọi vui là "Đại hội Võ lâm". Đây là cơ hội để những kẻ tự tin vào thực lực của mình thể hiện, vừa làm rạng danh trường, vừa đánh bóng tên tuổi bản thân. Dù nhà trường không chính thức ủng hộ nhưng ngầm đồng tình, ai cũng muốn sinh viên trường mình nở mày nở mặt.
Tần Phong thì không hứng thú, cái tên "Đại hội Võ lâm" nghe trẻ trâu quá mức!
Cuốn sổ tay ghi chép rất nhiều điều khoản: những nơi cấm vào, cách xử lý khi gặp nguy hiểm... Tần Phong đọc nửa tiếng mới xong, tóm lại chỉ có 4 chữ: "Vô dụng vãi chưởng".