Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chốt xong đội hình, bốn người ai về nhà nấy chuẩn bị. Tần Phong về nhà thấy cũng chẳng có gì để chuẩn bị, trường cung cấp nhu yếu phẩm rồi, chỉ cần mang vài bộ quần áo thay đổi là được. Mấy món pháp khí trừ tà của con nhà giàu thì anh không có tiền mua, mà cũng thấy không cần thiết.

Bữa tối.

Nhìn Tần Khả Khả ăn uống như hổ đói, Tần Phong bâng quơ nói: "Khả Khả, mai anh đi thực tập tốt nghiệp rồi, đi vài ngày đấy nhé."

"Vâng."

"Hả?" Tần Khả Khả sững lại, rồi reo lên: "Anh đi thực tập á? Anh thức tỉnh dị năng rồi sao?"

"Ừ, mới thức tỉnh mấy hôm."

Tần Khả Khả buông bát đũa sán lại: "Anh, dị năng gì thế? Biểu diễn xem nào?"

Tần Phong ngán ngẩm, biết ngay mà, giống hệt hồi bé bị bố mẹ bắt biểu diễn văn nghệ cho khách xem.

"Thôi thôi, dị năng bình thường thôi, tay phải khỏe hơn người thường chút đỉnh."

Tần Khả Khả nắn nắn bắp tay Tần Phong, thấy cứng như đá. "Anh, chắc chắn đây là dị năng chứ không phải do anh độc thân quá lâu đấy chứ?"

Tần Phong cốc đầu con bé một cái rõ đau.

"Ui da! Em đùa tí làm gì căng! Không cho xem thì thôi, hừ!" Cô bé hậm hực quay lại với bát cơm. Tần Phong phì cười, có đứa em vô tư thế này cũng tốt.

Sáng sớm hôm sau, Tần Phong đeo ba lô ra khỏi nhà. Nhìn sợi dây đỏ buộc trên cổ tay, anh cười khổ. Đây là "bảo bối" Tần Khả Khả xin được ở Chùa Bảo Quang, ép anh đeo bằng được tối qua. Tấm lòng thì tốt nhưng cái thứ này trông "nữ tính" quá.

Đến trường, nhóm Bao Tử đã đợi sẵn. Tần Phong nhíu mày khi thấy ai nấy tay xách nách mang lỉnh kỉnh. Đặc biệt là Bao Tử vác theo một cái nồi sắt to đùng.

"Bao Tử, đi thực tập chứ có phải đi thi Vua đầu bếp đâu mà mày mang nồi?"

Bao Tử chỉnh lại cái nồi trên lưng, nghiêm túc: "Phong ca không hiểu đâu, Chu Sơn âm khí nặng, mang nồi đi để nấu đồ ăn nóng cho ấm bụng!"

Khá lắm, còn đòi ăn đồ nóng sốt? Tần Phong cạn lời, quay sang Ngô Lục. Cậu ta đang đeo một vật dài ngoằng bọc vải kín mít, trông rất bí hiểm.

"Ngô Lục, mày lại mang cái quái gì thế?"

Ngô Lục ra hiệu "Suỵt", nhìn quanh rồi ghé tai thì thầm: "AK47!"

Mắt Tần Phong mở to hết cỡ, Bao Tử bên cạnh cũng thốt lên "Vãi chưởng!".

"Không phải chứ Ngô Lục, mày bị điên à mang cái của nợ này làm gì? Định giết người à?"

Ngô Lục nhún vai: "Tao có muốn đâu, ông già bắt mang đấy chứ. Ổng bảo cái này không bắn được ma nhưng bắn được thú dữ và tiểu nhân."

Tần Phong và Bao Tử nhìn nhau. Ông bố Ngô Lục đúng là "chất chơi". Nghĩ lại thì cũng có lý, Chu Sơn hoang vắng, ngoài quỷ ra còn thú hoang, có khẩu AK phòng thân cũng tốt.

Mọi người tập trung đông đủ, phụ đạo viên hô hào xuất phát. Riêng Học viện Dị năng Thiên Hải đã thuê 20-30 chiếc xe buýt. Nhóm Tần Phong và Đỗ Thanh lên cùng một xe. Sau khi ổn định chỗ ngồi, đội trưởng các nhóm mới nhận được tin nhắn địa điểm từ phụ đạo viên.

"Tiểu đội Tần Phong, địa điểm thực tập: Trấn Đường Vương, Thôn Cổ Gia."

Tần Phong hơi nhíu mày khi thấy cái tên này. Ngô Lục hỏi: "Sao thế Phong ca, có vấn đề gì à?"

"Không có gì, chỉ là tao từng xem bản đồ, cái Thôn Cổ Gia này hẻo lánh lắm, nghe nói năm xưa từng xảy ra chuyện quái dị."

"Hả? Đừng bảo chúng ta xui xẻo thế chứ?"

Bao Tử hừ lạnh: "Chưa chắc là xui đâu, tao sợ có kẻ giở trò đấy."

"Ai?"

"Còn ai vào đây nữa, thằng Trần Côn chứ ai. Tên đó bụng dạ hẹp hòi, chắc chắn đã động tay động chân sau lưng."

Ngô Lục nghe xong cũng tức điên. Tần Phong thì không quan tâm lắm, dù nghi ngờ Trần Côn nhưng không có bằng chứng thì chịu. Thôi thì nhập gia tùy tục, chỗ hẻo lánh càng yên tĩnh.

Xe chạy rù rù hơn 4 tiếng mới dừng lại.

"Tiểu đội Tần Phong, xuống xe!"

Bác tài xế hét to làm 4 người giật mình tỉnh giấc, vội vàng thu dọn đồ đạc xuống xe. Vừa xuống đất, Bao Tử đã rùng mình, kéo chặt áo khoác: "Mẹ ơi, chỗ này đúng là u ám thật..."

Tần Phong xem bản đồ. Do điều kiện hạn chế, xe chỉ thả họ ở Trấn Đường Vương, còn cách Thôn Cổ Gia 3-4 cây số nữa phải đi bộ. Chu Sơn hoàn toàn mất sóng điện thoại, nếu không thì gọi trực thăng đến đón cho nhanh.

Xác định phương hướng xong, cả nhóm lên đường. Mọi người tâm trạng vẫn khá thoải mái vì mới bắt đầu. Ngô Lục và Đỗ Thanh vừa đi vừa tán gẫu.

"Này 'Bánh Trái', sao mày là em ruột Bao Tử mà lại họ Đỗ?"

"Em theo họ mẹ."

"À, tao nhớ mẹ Bao Tử đâu có họ Đỗ, chẳng lẽ hai anh em mày khác cha khác mẹ?"

Vừa dứt lời, cái nồi sắt to đùng phang thẳng vào người Ngô Lục. Cậu ta kêu oai oái.

"Họ Ngô kia, mày còn nói nhảm nữa tao làm thịt mày bây giờ! Đang lo tối nay không có thịt nấu canh đây!"

"Giỏi thì nhào vô, xem súng tao nhanh hay dao mày nhanh!"

Tần Phong nhìn hai thằng bạn chí chóe mà phì cười. Biệt danh "Bánh Trái" là do Ngô Lục đặt cho Đỗ Thanh trên xe, vì cái dị năng dụ quỷ của cậu ta đúng là "miếng mồi ngon" trong mắt lũ quỷ. Đỗ Thanh ban đầu phản đối nhưng bị Ngô Lục nói nhiều quá nên đành chấp nhận.