Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc đó, nắm đấm của Lý Chấn Nghĩa chỉ cách bản mặt to oạch của hòa thượng mặt cười đúng vài sợi tóc, trên nắm đấm của hắn mang theo luồng sáng màu tím nhạt.

Mã hòa thượng lờ mờ nhìn thấy Lý Chấn Nghĩa cũng nhìn thấy, vị trưởng lão Đường Môn Đường Lâm vừa mới định thần lại đứng bên cạnh Mã hòa thượng, đang ngẩng đầu mỉm cười nhìn Lý Chấn Nghĩa... bà lão trực tiếp nhìn thấy nắm đấm chính diện đó!

Bộp!

Bà lão bay vút ra ngoài như một cái bao vải rách, khuôn mặt bà dường như bị lún sâu vào trong, những nếp nhăn đầy mặt rung rinh theo gió! Sau khi chạm đất, bà lăn lông lốc thêm mấy vòng rồi nằm sấp trên cỏ không rõ sống chết.

Mã hòa thượng run bắn người, định nhảy lùi lại sau. Mấy tên võ giả đi sau lập tức muốn tuốt đao! Miêu Tiểu Hòa cũng không biết Lý Chấn Nghĩa đột nhiên phát điên cái gì, nhào xuống khỏi võng, xoay ngược đoản kiếm trong tay.

Lý Chấn Nghĩa vội nói: “Không sao, không sao hết, vừa rồi ta bị mất kiểm soát pháp lực! Đường trưởng lão, bà không sao chứ!”

Hắn vội vàng chạy lại gần bà, nhưng chưa đi được hai bước đã khựng lại, chỉ vì bà lão đang nằm sấp trên cỏ bỗng phát ra một tiếng rên rỉ: “Ưm!”

Cái âm thanh này... nghe nó có đúng không vậy?! Yết hầu Lý Chấn Nghĩa giật giật mấy cái.

Những người khác không thấy, nhưng trong tầm mắt của hắn, dưới sự bao quanh của từng sợi linh khí, trán Đường Lâm xuất hiện ánh sáng tím nhạt nhàn nhạt, luồng sáng này nhanh chóng chui vào cơ thể còng xuống của bà.

Bà lão mơ màng mở mắt, ôm trán chậm rãi ngồi dậy…

“Ta làm sao thế này... Kiệt ca là ai...”

Lý Chấn Nghĩa thầm nghĩ: Kiệt ca là người trong mộng của Huyền Thiên lão tặc đấy!

Bà lão tiếp tục lẩm bẩm: “Sao cảm giác như vừa mơ một giấc mơ... trong mơ ta biến thành đàn ông, còn cùng với một người đàn ông khác tên là Kiệt ca... ừm…”

Lý Chấn Nghĩa: “...”

Mã hòa thượng vừa xông tới bỗng trợn tròn mắt, há hốc mồm kinh hãi: “Đây, đây là tiên thuật sao! Phật tổ hiển linh!”

Miêu Tiểu Hòa quan sát vài lượt, sau đó ánh mắt rực lửa nhìn Lý Chấn Nghĩa, nũng nịu gọi: “Chân Ý ca, hay là cũng cho ta một đấm đi!”

Lý Chấn Nghĩa cười khổ: “Đại tỷ à, cô nương đừng có thêm dầu vào lửa nữa!”

Miêu Tiểu Hòa lườm hắn một cái, rồi tiếp tục quan sát Đường Lâm, tại sao bọn họ lại kinh ngạc như vậy ư?

Không có gì khác, Đường Lâm vốn dĩ năm sáu mươi tuổi, lôi thôi lếch thếch, da mặt nhăn nheo chẳng hề bảo dưỡng, vậy mà giờ đây, làn da trên mặt, cổ và mu bàn tay của bà ta lại khôi phục vẻ mịn màng, sáng bóng như ba mươi năm về trước.

Đôi mắt phượng trở nên lúng liếng minh mẫn, sống mũi cao thẳng trở lại, đôi môi đỏ hồng nhuận sắc, bà ta cúi đầu rồi ngẩng đầu, mái tóc vốn rối bời cũng trở nên suôn mượt! Đúng chuẩn một mỹ phụ nhân trung niên!

Mã hòa thượng đứng bên cạnh xoa đầu tán thưởng: “Đường Lâm trưởng lão, ta thấy bà bây giờ đúng là vẫn còn phong vận lắm.”

"Thật... thật sao?" Bà lão hỏi ngược lại đầy kinh ngạc.

À không, giờ đã không thể gọi là bà lão được nữa.

Bà ta vốn là trưởng lão Đường Môn, sau khi phá cảnh thì gia nhập Lệ Cạnh Môn của triều đình, giờ gọi là Đường Lâm a di thì hợp lý hơn.

Đường Lâm đưa tay sờ mặt, lại nhìn làn da trắng trẻo trên mu bàn tay, nín thở ba giây rồi phấn khích nhảy dựng lên cuống cuồng tìm gương đồng.

Trên lưng bà ta vốn có một cái bướu lồi ra, rất nhanh đã bị bà ta tháo xuống, vóc dáng cũng trở nên cao ráo và cân đối. Cái bướu đó thực chất là một hộp ám khí hình vuông, bên trong giấu hàng chục cây kim dài tẩm độc.

“A, ta thực sự trẻ lại rồi! Trời ơi! Chuyện này thật là quá đỗi...”

Đường Lâm kích động đến mức tay run rẩy, sau đó quay sang nhìn Lý Chấn Nghĩa, run giọng nói: “Chuyện này xấu hổ chết đi được! Để con cháu ta nhìn thấy thì ta biết giấu mặt vào đâu! Ông nhà ta cũng mất hơn hai mươi năm rồi. Chân Ý lão đệ, à không, tiền bối! Ngài có thể đánh ta thêm một cái nữa không? Ta muốn trẻ thêm chút nữa, tốt nhất là về lại thời đôi mươi...”

“Khụ khụ khụ!” Lý Chấn Nghĩa suýt thì sặc chết vì phải kìm nén ham muốn chửi thề.

Hắn giả vờ hắng giọng, tay trái đặt trước người, chính trực nói: “Vừa rồi ta đang thử tham ngộ một môn bí pháp nghịch chuyển tuế nguyệt, siêu việt càn khôn. Nhưng do tu vi quá thấp, nhất thời không khống chế được pháp lực trong người mới lỡ tay đả thương đạo hữu. Đạo hữu chắc sẽ sớm khôi phục lại trạng thái cũ thôi... Có chỗ nào không khỏe không?”

“Bây giờ ta cảm thấy mình như đang chạy ngược gió dưới ánh hoàng hôn vậy.” Bà ta nhắm mắt lại, dang hai tay cảm nhận sự dịu dàng của gió, xoay người gọi: “Chân Ý tiền bối...”

“Tiền bối gì chứ, ta chỉ là một tiểu đệ thôi mà! Khụ! Cái đó!”

Hắn vội nhảy lùi ra sau, chắp tay tạ lỗi một cách nghiêm chỉnh: “Lỡ tay đả thương đạo hữu, ta xin tạ lỗi một lần nữa. Chúng ta vào rừng tìm kiếm thôi... Lão Mã! Mã chấp sự! Đừng ngẩn người ra đó nữa! Đã tìm được đại sư vẽ bản đồ chưa?”

“Tìm rồi tìm rồi, trong số thuộc hạ chúng ta mang tới đúng lúc có một tên vốn là lính trinh sát xuất ngũ!”

Mã hòa thượng hạ thấp giọng: "Hy Nặc được ta để lại trong thành tiếp ứng, bên này ta có mang theo lệnh tiễn cầu viện. Nếu chúng ta gặp rắc rối, Hy Nặc có thể lập tức dẫn phủ binh đến chi viện."

Lý Chấn Nghĩa hỏi: “Thứ sử không phái thêm cao thủ nào tới sao?”

Mã hòa thượng thở dài: “Tu sĩ trong phủ Thứ sử của Hắc Thủy thành vốn chỉ có vài chục người, nơi nào cũng có chuyện lệ quỷ hại người, cũng phải có người ở lại trấn thủ chứ? Hiện tại chỉ có thể điều động thêm hai người, đang trên đường tới rồi, trước khi trời tối sẽ đến nơi.”

Chỉ có hai viện binh sao? Thế cũng tốt hơn là không có gì... Lý Chấn Nghĩa khẽ gật đầu tỏ ý đồng tình.

Khi chơi trò chơi pixel trước đây, hắn cũng từng thăng cấp bằng cách săn lùng những thứ ma quỷ ẩn giấu trong các thị trấn lân cận huyện Đào Nguyên.

Lý Chấn Nghĩa tính toán kỹ: Hiện tại bọn họ có bốn tu sĩ, bốn võ giả, sức chiến đấu cũng ổn, dù chạm mặt hổ yêu cũng có khả năng chạy thoát.

Chỉ là... Lý Chấn Nghĩa liếc nhìn vị Đường Lâm a di đang soi gương đồng bên cạnh, khóe miệng giật giật.

Cũng may, nắm đấm này của hắn chỉ có tác dụng làm một bà lão trẻ lại. Nếu đấm trúng Mã hòa thượng, dựa theo cái ý nghĩa của cái meme quái đản kia... cảnh tượng đó chắc kinh khủng lắm!