Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lâm Phong với tốc độ kinh người, né tránh chiêu thức chí mạng này trong gang tấc.
Lưỡi kiếm sắc bén chỉ làm rách quần áo của hắn, không gây ra vết thương nào.
Lâm Thiên Vũ sững sờ, đồng tử co rút lại, vẻ mặt khó tin.
Hắn thất bại, thế công xuất hiện sơ hở.
Lâm Phong nắm chặt kiếm, chớp lấy thời cơ, tấn công cánh tay đang cầm kiếm của Lâm Thiên Vũ.
Phập!
Lâm Thiên Vũ không kịp né tránh, bị Lâm Phong chém đứt ba ngón tay phải.
Nếu không kịp rút tay lại, e rằng cả bàn tay đã bị chém đứt.
Lâm Thiên Vũ hét lên đau đớn, mồ hôi lẫn nước mắt tuôn ra, khuôn mặt nhăn nhó khiến tất cả mọi người đều rùng mình.
Khó tin, sững sờ, mắt chữ A mồm chữ O…
“Lâm Thiên Vũ bị chém đứt ba ngón tay, rơi vào thế hạ phong?!”
“Lục trọng đánh bại cửu trọng, còn có thể phản công. Chuyện này là sao?”
“Đừng mà, ta đặt cược cho ngươi thắng, sao ngươi lại thua được!”
“…”
Lâm Mộng Điệp cũng không dám tin, nhưng sau khi xác nhận đây là sự thật, nàng vui mừng nhảy cẫng lên.
“Sư huynh, đại ca ta thắng rồi, thắng rồi!”
“Bình tĩnh nào, ta đã nói hắn sẽ thắng mà.”
Trên đài, Lâm Phong thừa thắng xông lên.
Đánh rắn phải đánh dập đầu!
Hắn ra sức phản công, không cho Lâm Thiên Vũ thời gian thở dốc.
Lâm Thiên Vũ bị thương không ngừng chảy máu, muốn uống đan dược cầm máu nhưng không có cơ hội.
Chỉ cần hắn dừng lại một chút, lưỡi kiếm sẽ lập tức ập đến.
Máu chảy dần, khí tức của Lâm Thiên Vũ cũng suy yếu dần, hắn biết mình phải đánh lui đối phương.
Lâm Thiên Vũ dùng bàn tay phải đã bị thương, thi triển tuyệt kỹ võ đạo mà hắn tự hào nhất: Cự Long quyền!
Tuy việc tụ tập nguyên khí sẽ khiến máu ở tay phải chảy nhanh hơn, nhưng lúc này không thể quan tâm nhiều như vậy nữa.
Vì nếu cứ tiếp tục mất máu, hắn sẽ chết!
Nắm đấm nhanh như chớp, mang theo sức mạnh lôi đình, đánh thẳng vào mặt Lâm Phong.
“Chết… đi!”
Quyền phong gào thét, nếu trúng đầu, e rằng sẽ vỡ tung như quả dưa hấu.
Lâm Phong không lùi mà tiến.
Hắn thậm chí còn vứt bỏ kiếm, trên mặt nở nụ cười.
“Tốt, ta sẽ dùng nắm đấm mà ngươi tự hào nhất để đánh bại ngươi.”
Lâm Phong nắm chặt tay phải, đứng tấn trung bình. Hít sâu một hơi, tụ nguyên khí toàn thân vào nắm đấm phải.
Nắm đấm siết chặt, vận lực, đánh thẳng về phía trước!
“Thăng Long Quyền!”
Ầm!
Hai nắm đấm va chạm, tạo ra một làn sương máu.
Lâm Phong đứng vững như bàn thạch.
Cánh tay Lâm Thiên Vũ phát ra tiếng răng rắc, cơ thể mất kiểm soát, bay ngược ra ngoài.
Lâm Phong đá bay thanh kiếm dưới chân, đâm thẳng vào tim Lâm Thiên Vũ.
Phập một tiếng, Lâm Thiên Vũ đồng tử giãn ra, tắt thở.
Trọng tài thấy đã phân thắng bại, hô lớn: “Người thắng, Lâm Phong!”
Nghe thấy trọng tài tuyên bố kết quả, Lâm Mộng Điệp thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười rạng rỡ.
Nàng vui mừng khôn xiết, kích động nói với Phương Hạo: “Thắng rồi, đại ca ta thắng rồi!”
Phương Hạo bình tĩnh, không hề ngạc nhiên.
Đùa sao, nếu khí vận chi tử không thể vượt cấp chiến đấu, thì còn gọi gì là khí vận chi tử nữa?
“Chuyện nằm trong dự đoán, nên đi lấy tiền cược và tiền thắng thôi.”
“Đúng rồi, chúng ta thắng cược rồi.”
Phương Hạo đến chỗ tên chủ sòng lấy lại Xích Viêm Hỏa Tinh và số nguyên thạch thắng cược.
Lâm Mộng Điệp đi cùng hắn.
Tên chủ sòng tuy đau khổ nhưng vẫn trả cho hắn 810 nguyên thạch trung phẩm theo tỷ lệ cược gấp ba.
Lâm Mộng Điệp đặt ít, chỉ thắng hơn 300 nguyên thạch trung phẩm, nhưng đối với nàng đó đã là một khoản tiền lớn.
Lâm Phong lê thân thể mệt mỏi, bước xuống đài.
Trên người hắn có rất nhiều vết thương, nhưng đều là vết thương ngoài da, không tổn hại đến gân cốt. Nghỉ ngơi vài ngày là khỏi.
Đến bên cạnh hai người, câu đầu tiên hắn hỏi Phương Hạo là: “Tại sao huynh lại chắc chắn ta có thể đánh bại Lâm Thiên Vũ?”
Thông thường, lục trọng đánh với cửu trọng, không ai nghĩ rằng người ở lục trọng sẽ thắng.
Nhưng Phương Hạo thì khác, hắn như thể đã biết trước kết quả, lại còn chắc chắn như vậy!
Hắn thực sự không hiểu.
Phương Hạo cất nguyên thạch, thản nhiên nói: “Trực giác.”
“Trực giác?”
“Đúng vậy, ta chỉ cảm thấy ngươi có thể thắng, không có lý do nào khác.”
Lâm Phong tưởng đối phương sẽ đưa ra một lời giải thích logic chặt chẽ, kết quả lại là dựa vào trực giác?!
Cùng lúc đó một ý nghĩ tuyệt vời nảy ra trong đầu Phương Hạo.
Ta thiếu kinh nghiệm thực chiến, Lâm Phong là khí vận chi tử. Tuy hai lần lên sinh tử đài nhưng kinh nghiệm thực chiến chắc chắn không thiếu.
Một đối tượng luyện tập hoàn hảo!
Nghĩ đến đây, Phương Hạo dùng giọng điệu khích tướng, chậm rãi nói: “Ngươi rất mạnh, nhưng chỉ mạnh đến thế thôi.”
“Nhìn biểu hiện của Lâm Thiên Vũ, ta biết hắn chưa từng tu luyện công pháp tốt nào, chỉ là hạng tôm tép nhãi nhép, thắng hắn cũng chẳng có gì đáng tự hào.”
“Nhưng, bao nhiêu đó cũng đủ để ngươi lọt vào top mười ngoại môn, đã rất giỏi rồi.”
Nói xong, hắn quay người rời đi, không chút do dự.