Xin Đừng Độ Kiếp Lúc Đi Thi Đại Học
Chương 16. Nhân Đạo Chí Bảo Trong Truyền Thuyết
“Ta phải liên lạc với đồ tôn một chút.” Khang trang đại đạo của Văn Đạo Tu Sĩ bày ra ngay trước mắt, Văn Xương chân quân sốt sắng muốn thử nghiệm ngay.
Điện thoại, thẻ căn cước và đủ thứ lặt vặt sau khi xuất quan của hắn đều do đứa đồ tôn này thu xếp.
Văn Xương chân quân mở danh bạ ra, người đứng đầu tiên chính là đứa đồ tôn “AA Lý Minh Huy”.
...
Lý Thị Tập Đoàn đang triệu tập hội nghị cấp cao, Lý tổng giám đốc khoanh tay ngồi ở cuối chiếc bàn dài.
Lý tổng giám đốc trạc gần sáu mươi, tóc đen dày đặc, không có lấy một sợi bạc, không giận tự uy, từ trên xuống dưới tập đoàn không ai không e dè hắn.
Chủ đề cuộc họp hôm nay đụng chạm tới lợi ích của các thành viên hội đồng quản trị nên tranh cãi vô cùng gay gắt.
Lý tổng giám đốc mang nét mặt không vui nhìn mọi người, vừa định mở lời thì nghe thấy chuông điện thoại reo vang.
Tiếng chuông khiến phòng họp tức thì tĩnh lặng như tờ, tất cả ngáo ngác tìm nơi phát ra tiếng chuông, ai mà không biết Lý tổng ghét nhất là mở chuông điện thoại trong lúc họp cơ chứ.
Ồ, thì ra là điện thoại của Lý tổng.
Nhưng theo thói quen của Lý tổng, chưa bao giờ nghe máy trong giờ họp, chắc sẽ tắt ngay thôi.
Chỉ thấy Lý tổng giám đốc bắt máy, cúi khom người che lỗ tai, giọng điệu niềm nở ân cần: “A lô, a lô, ta nghe được thưa lão tổ tông. Vâng, là ta, tiểu Lý đây, ngài có gì phân phó?”
Các đổng sự nào từng thấy Lý tổng giám đốc khách khí hạ mình tới vậy, xém chút rớt tròng mắt, bụng thầm muốn xì xào to nhỏ nhưng vướng oai phong của Lý tổng giám đốc nên chẳng ai dám hó hé nửa lời, đành cố nhịn.
Lý tổng giám đốc phớt lờ cái nhìn của hội đồng quản trị, đó chính là Văn Xương chân quân đó, sư tổ của hắn, có khúm núm cung phụng hơn nữa cũng đâu có ngoa.
Dù con đường Văn đạo của hắn đã đứt đoạn, tu vi khó lòng thăng tiến, song bản thân cảnh giới của ngài ấy cũng đã cao tới mức hù chết người, là mục tiêu xa vời không thể với tới của vô số tu sĩ.
Hầu hạ cho tốt, chỉ cần ngón tay ngài hở ra rơi vãi chút đỉnh, cũng đủ để mình thọ ích vô cùng.
“Ngài muốn xuất ngoại, tất nhiên là không thành vấn đề, vãn bối sẽ làm thủ tục cho ngài.”
“Xin mạn phép hỏi ngài sang Mỹ Lợi Kiên Quốc để làm gì, để bên này vãn bối tiện bề chuẩn bị.”
“Là đi ứng cử Tổng thống a, chuyện đó dĩ nhiên là không có vấn... hửm?”
Lý Minh Huy sững người, tự nghi ngờ lỗ tai của mình, cái gì gọi là đi tranh cử Tổng thống?
Lúc đầu hắn còn e sợ lão tổ tông không theo kịp thời đại, giờ xem ra là hắn lo bò trắng răng rồi.
Lão tổ tông hơn năm trăm tuổi đầu, bế quan chừng trăm năm, việc đầu tiên làm lúc xuất quan là chạy đi tranh cử Tổng thống.
Mà cái này có phải là chạy bứt tốc quá đà so với thời đại luôn rồi không?
“Đúng rồi tiểu Lý, ngươi nói xem một tu sĩ Luyện Khí kỳ cần nhất là cái gì?” Văn Xương chân quân hỏi, đang định bụng gửi tặng Chu Du chút đồ coi như tỏ lòng thành.
Tim Lý Minh Huy đột nhiên lỡ một nhịp, hắn hơn năm chục tuổi, mãi lẹt đẹt ở Luyện Khí kỳ, không lẽ lão tổ tông định ban thưởng đồ vật gì?
“Có nên cho chút vàng bạc không?” Văn Xương chân quân nhẩm tính, cái thời của hắn ai mà chẳng chuộng tiền, giờ chắc cũng không khác biệt, cơ mà vẫn nên tham khảo tu tiên giả hiện nay cho chắc cú.
Lý Minh Huy nghe vậy vội vã khuyên răn: “Lão tổ tông, tiền tài vốn là vật ngoài thân, sẽ ăn mòn tâm trí, người ta thường nói pháp địa tài lữ, thứ tu sĩ cần nhất chính là pháp môn tu luyện a.”
Hắn nắm trong tay cả Lý Thị Tập Đoàn khổng lồ, tiền bạc không thiếu, do tư chất kém cỏi mới chẳng thể thăng tiến, cái hắn khát khao nhất chính là pháp môn tu luyện, công pháp thần thông.
“Có lý.” Văn Xương chân quân gật gù, không ngờ tu tiên giả thời đại này lại có theo đuổi thanh cao như thế, khiến hắn toát mồ hôi hột.
Lý Minh Huy ngắt máy, trong bụng lẩm nhẩm tính toán bao giờ thì phần thưởng của lão tổ tông giáng xuống.
...
Tầng hầm.
Đống thùng carton, hộp đồ ăn vựa lộn xộn chất cao như núi, sách cổ gom góp khắp nơi lấp đầy giá sách, ánh đèn lờ mờ kéo dài hai bóng người in trên tường, âm u ngột ngạt.
Hai bóng người lắc lư qua lại, tỏ vẻ cực kì phấn khích.
“Bản đồ Trường An Thị triều Minh đâu?” Một người trong đó vừa lầm bầm, vừa nhanh chóng bới được một tấm bản đồ khổ lớn ố vàng từ giá sách.
Đây là tấm bản đồ cổ quý giá mà hắn đã phải ra giá sáu lần tại buổi đấu giá, tiêu tốn 50 vạn mới mua được, độc nhất vô nhị trên đời, sau đó có nhà sưu tầm ra giá 80 vạn hắn cũng nhất quyết không bán.
Ngày thường tấm bản đồ này được hắn bảo quản vô cùng cẩn mật, niêm phong kín kẽ, không dính hạt bụi.
Thế nhưng nay vinh quang đang vẫy gọi ngay trước mắt, hắn cũng chẳng màng tới việc phải nâng niu tấm bản đồ cổ này nữa, trực tiếp quẹt bút đỏ khoanh vùng một chỗ trên đó.
“Bản đồ hiện đại của Trường An Thị bên chỗ ngươi, đưa qua đây.”
Một tấm bản đồ Trường An Thị do nhà xuất bản Địa Chất ấn hành, bản in thứ 5 năm 2012, giá bìa 60 đồng được chuyền sang.
Xác định điểm mốc chuẩn xác, hai tấm bản đồ chồng khít lên nhau, rồi giơ lên soi trước ánh đèn.
Xuyên qua ánh đèn, vòng tròn đỏ mờ ảo hiện ra trên nền bản đồ hiện đại.
Một người chỉ tay lên tấm bản đồ, run rẩy reo lên: “Rốt cuộc cũng tìm thấy, Trường An Thị Nhị Trung, Nhân Đạo Chí Bảo trong truyền thuyết nằm ngay tại nơi này!”
Hai người đập tay ăn mừng, nước mắt rưng rưng, niềm vui khôn xiết khó có thể diễn tả bằng lời, bọn họ đã chờ đợi ngày này quá lâu.
Một người mang biệt danh Niệm Sư, một kẻ là Lực Sĩ, vừa là thành viên của tổ chức siêu năng lực, đồng thời cũng là chuyên gia khảo cổ.
Mười năm trước, tổ chức dò được một đoạn cổ văn có liên quan đến Nhân Đạo Chí Bảo, bèn hạ lệnh cho hai người giải mã ý nghĩa ẩn chứa bên trong.
Đó là món chí bảo đi vào huyền thoại, đừng nói là tổ chức của họ, ngay cả vô số tu tiên giả tu vi thâm hậu cũng phải đỏ mắt khao khát, tìm đủ mọi cách lùng sục tung tích chí bảo.
Ngặt nỗi, cho tới nay vẫn bặt vô âm tín.
Nhờ cơ duyên xảo hợp, tổ chức đã lấy được một sợi manh mối.
Để giải mã đoạn cổ văn này, bọn họ hao tâm tổn trí lặn lội khắp cả nước, bái phỏng các danh gia đại sư, thu thập sách cổ, đối chiếu dịch thuật, tiêu tốn mười năm ròng rã, cuối cùng cũng có được bước đột phá mang tính lịch sử trong hôm nay.
“Trong cổ văn ghi chép Nhân Đạo Chí Bảo nằm ở Trường An Thị, dựa theo việc đối chiếu bản đồ kim cổ, hẳn là ở ngay Trường An Thị Nhị Trung.”
“Chỗ này còn ghi người bảo vệ chí bảo tên là Trấn Nhạc Quỷ Vương.”
“Xem ra tác giả để lại đoạn cổ văn này đã đi tìm Trấn Nhạc Quỷ Vương, sau đó một đi không trở lại, chỉ e quỷ vương không dễ đối phó.”
“Chúng ta mau chóng báo cáo cho tổ chức.” Lực Sĩ nói, định bấm điện thoại, mấy ngón tay kích động đến mức không ngừng run rẩy.
Giờ khắc này đã coi như hoàn thành nhiệm vụ tổ chức giao phó, báo cáo lên trên ắt sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh, thuốc cường hóa dị năng, thuốc cường hóa thân thể, các loại tình báo bí mật... phàm là những thứ nằm trong kho thưởng bọn họ đều có thể tùy ý chọn lựa.
Địa vị của bọn họ sẽ một bước lên mây, chạm tay vào cốt lõi của tổ chức, ngày sau tiền đồ xán lạn!
“Gấp làm gì, mười năm cũng qua rồi, còn thiếu chút xíu này sao?” Đôi mắt Niệm Sư lóe sáng, giơ tay cản Lực Sĩ lại, tự có toan tính riêng.
“Trường học rộng lớn như vậy, chúng ta cùng lắm chỉ biết được vị trí đại khái, sao không đích thân đi dò la một chuyến?”
“Đích thân dò la?”
Lực Sĩ chợt lặng im, nhìn đăm đăm vào tấm bản đồ, không rõ đang suy tính điều gì.
Mãi hồi lâu sau, hắn mới chậm rãi lên tiếng hỏi: “Ngươi muốn nuốt trọn kho báu này đúng không?”
Niệm Sư không buồn che giấu lòng tham: “Không sai, đó chính là Nhân Đạo Chí Bảo trong truyền thuyết, ẩn chứa vĩ lực vô cùng, ngươi không thèm sao?”
Món bảo vật truyền thuyết bực này ai mà chả muốn đoạt được.
Lực Sĩ do dự, không tùy tiện đồng ý ngay: “Nhưng trong cổ văn đã ghi rõ, kẻ bảo vệ chí bảo là một con quỷ vương, đã được xưng là quỷ vương thì nhất định cực kỳ đáng sợ, không phải thứ chúng ta đối phó nổi, ngươi không sợ lại rơi vào cảnh ngộ như tác giả của đoạn cổ văn kia sao?”
Niệm Sư dám ấp ủ dã tâm này, tất nhiên là có bản lĩnh lận lưng: “Tổ tiên ta từng học một ít thuật phong thủy, còn có cả pháp khí được cao tăng Phật môn khai quang, mặc dù không giải quyết được quỷ vương, nhưng cầm cự một phen thì vẫn đủ sức.”
“Hơn nữa trong cổ văn có ghi, chiếc hộp đựng chí bảo đã bị ếm một phong ấn cường đại, quỷ mị tà vật không thể lại gần, nói cách khác Trấn Nhạc Quỷ Vương chỉ lảng vảng bảo vệ quanh đó, chứ không thể mang theo bên người, chúng ta chỉ cần tới gần Nhân Đạo Chí Bảo là an toàn rồi!”
“Cho dù không lấy được, cũng có thể thu thập được chút ít tình báo về lệ quỷ, đến lúc đó báo cáo cả thông tin về chí bảo và quỷ vương cho tổ chức, gộp lại vẫn là một công lớn một công nhỏ.”
Quả là cái ý đồ tính kiểu gì cũng không thiệt.
Lực Sĩ suy tính giây lát, nặng nề gật đầu: “Được.”
Nhận được câu trả lời không ngoài dự tính, Niệm Sư nở nụ cười thỏa mãn, mười năm kề vai sát cánh, bọn họ quá hiểu rõ bản tính của đối phương.