“Vương Xung lớp sáu là kẻ khả nghi nhất.” Tô Thính Tuyết nói ra một kẻ đáng ngờ.
Nhị Trung là ngôi trường điểm hàng đầu ở Trường An Thị, những phú nhị đại dựa vào quan hệ để vào đây đặc biệt nhiều, Vương Xung lớp sáu chính là một trong số đó, Chu Du cũng từng nghe qua đại danh của người này.
Nghe nói tâm địa người này nhỏ nhen, có thù tất báo, thường xuyên cấu kết với nhân sĩ ngoài trường, không ai dám trêu chọc hắn.
Chu Du có chút khó xử, hắn ngược lại không sợ Vương Xung, chủ yếu là không chắc có phải Vương Xung gọi người tới hay không.
Cũng không thể ép Vương Xung vào góc tường, bức cung tra tấn, nhỡ đâu không phải Vương Xung làm thì làm sao?
“Ta ở lớp sáu có bằng hữu, có thể nhờ nàng hỗ trợ chằm chằm Vương Xung, hắn dạo gần đây nếu có hành động gì kỳ lạ, sẽ báo cho ta biết.” Tô Thính Tuyết chủ động nói.
Chu Du nghĩ ngợi một hồi, cũng chỉ đành làm vậy thôi.
Biến hóa xuất hiện còn nhanh hơn dự kiến của Chu Du.
Giờ giải lao tiết tự học buổi tối thứ hai ngay hôm đó, Tô Thính Tuyết đã tới tìm Chu Du.
Giống như lần trước, Tô Thính Tuyết đứng ở đầu cầu thang, bám linh lực vào chiếc máy bay giấy đã gấp gọn rồi phi ra ngoài, máy bay giấy lắc lư lượn lờ rẽ theo lộ trình đã định bay vào lớp ba, hạ ngay trên đỉnh đầu Chu Du.
“Có tình huống sao?” Chu Du tìm đến Tô Thính Tuyết.
“Vương Xung thu dọn cặp sách rời khỏi trường rồi, xem ra là không học tiết tự học thứ ba nữa.”
“Theo sau hắn xem sao.” Chu Du nói, giáo viên tiết tự học thứ ba là giáo viên tiếng Anh, mỗi lần tự học đều ngồi trên bục giảng, rất ít khi quản chuyện, vừa vặn bài tập của hắn đều đã làm xong, cúp tiết tự học thứ ba cũng không sao.
Cân nhắc đến chuyện cúp học, không thể rời trường bằng cửa chính, hai người chọn cách trèo tường.
Tuy hai người đều chưa có kinh nghiệm trèo tường, nhưng dù sao cũng là người tu tiên, thân thủ nhanh nhẹn, rất dễ dàng trèo tường ra ngoài trường.
“Đằng kia có phải là Vương Xung không?” Tô Thính Tuyết chỉ vào bóng người lén lút cách đó không xa, chính là Vương Xung.
Hai người lén lút, đều là lần đầu tiên theo dõi người khác, liếc mắt nhìn nhau, nhìn thấy sự hưng phấn và kích động trong mắt đối phương, có cảm giác giống như đang đóng vai đặc vụ trong phim điện ảnh, theo dõi kẻ địch, thu thập tình báo cơ mật.
“Quả thực có chút kỳ lạ.” Tô Thính Tuyết cố tỏ ra bình tĩnh phân tích, để bản thân trông có vẻ rất chuyên nghiệp.
“Vương Xung đi học tan học đều có xe đưa đón, lần này lại tự mình đi bộ về nhà, ngay cả xe đạp cũng không đi.”
“Điều này chứng tỏ nơi hắn muốn đến rất gần trường học.”
Chu Du gật đầu, Tô Thính Tuyết phân tích không phải là không có lý.
Vương Xung đi đằng trước, cúi gằm mặt xem điện thoại, chưa từng nghĩ tới sẽ có người theo dõi mình.
Theo dõi Vương Xung không có chút độ khó nào, Chu Du nhàn rỗi trò chuyện: “Ngươi là lần đầu tiên theo dõi người à?”
Tô Thính Tuyết ngẩn người: “Sao lại hỏi vậy.”
Luận về tu vi, Tô Thính Tuyết mạnh hơn Chu Du, coi như là tiền bối, cho nên ban nãy nàng cố ý giả vờ ra vẻ bình chân như vại, là một tiền bối đáng tin cậy chuyên theo dõi người khác.
Không biết làm sao lại bị Chu Du nhìn thấu rồi.
Chu Du đương nhiên có thể nhìn ra, dung mạo Tô Thính Tuyết thanh tao tuyệt tục, đi đến đâu cũng là tâm điểm, nàng lén lút theo dõi Vương Xung, Vương Xung thì không chú ý tới, nhưng người qua đường lại liên tục ngoái nhìn Tô Thính Tuyết.
Hiển nhiên là không có kinh nghiệm theo dõi người khác.
Mỗi khi Sở Tiêu Dao chuẩn bị làm chút chuyện thiếu não ở ngoài trường, đều sẽ lôi kéo Chu Du theo, những lúc thế này Chu Du đều sẽ khuyên Sở Tiêu Dao đội mũ đeo khẩu trang, tránh cho việc gây sự chú ý.
“Đúng rồi, Âm Dương Thiên Nhãn của ngươi chỉ có thể dùng mắt để nhìn sao?” Chu Du nhớ lại đánh giá của Sở Tiêu Dao về Âm Dương Thiên Nhãn.
Tô Thính Tuyết sững sờ, đây là vấn đề kỳ lạ gì vậy, Âm Dương Thiên Nhãn không dùng mắt thì dùng đâu để nhìn?
Thấy Tô Thính Tuyết không hiểu ý mình, Chu Du đành phải giải thích thêm một bước.
“Thường ngôn đạo tiên phàm chi cách, có lẽ không chỉ nhắc nhở người tu tiên phải ẩn giấu thân phận khi đối mặt với phàm nhân, đồng thời cũng đang nhắc nhở người tu tiên không thể suy xét vấn đề bằng tư duy phàm nhân.”
“Người tu tiên không nên câu nệ vào ngũ quan, nếu không thì có khác gì phàm nhân đâu?”
“Âm Dương Thiên Nhãn, lấy tâm làm mắt, đội danh âm dương, có thể thấu tỏ thiên địa, nếu như có thể đạt tới bước này, liền không sợ đám Già Nhãn Quỷ gì đó nữa.”
Tô Thính Tuyết nghe vậy sững sờ, đứng im bất động, trong lòng gợn lên từng cơn sóng, trong đầu không ngừng vang lên ngôn luận của Chu Du.
Lấy tâm làm mắt, đội danh âm dương, có thể thấu tỏ thiên địa, hóa ra Âm Dương Thiên Nhãn lại có ý nghĩa này sao?
Đúng vậy, thân là người tu tiên, sao có thể câu nệ vào lẽ thường, lý ra phải chuyển biến tư duy, tìm kiếm sự biến hóa, nực cười cho bản thân cố chấp bảo thủ, ngay cả đạo lý đơn giản như vậy cũng không nghĩ thông suốt, lại cần một vị đồng học vừa mới bước vào Luyện Khí kỳ nhắc nhở mới có thể tỉnh ngộ.
Tô Thính Tuyết cảm thấy Âm Dương Thiên Nhãn mơ hồ phát sinh biến hóa, góc độ nhìn nhận thế giới đã có sự khác biệt rất lớn.
Tô Thính Tuyết mở mắt ra lần nữa, ánh mắt nhìn Chu Du phức tạp hơn nhiều, đè nén cảm xúc bùi ngùi trong lòng, nàng chân thành nói: “Đa tạ Chu đạo hữu nhắc nhở.”
“Ngươi đây là...” Chu Du cảm thấy Tô Thính Tuyết dường như đã xảy ra biến hóa, nhưng biến hóa ở đâu thì lại không nói rõ được.
“Âm Dương Thiên Nhãn của ta đột phá rồi.”
“Đột phá rồi?”
Bị Tô Thính Tuyết chính thức cảm tạ như vậy, khiến Chu Du rất ngượng ngùng: “Đừng cảm tạ ta, những lời này đều là bạn cùng bàn của ta nói.”
“Bạn cùng bàn của ngươi? Sở Tiêu Dao?”
Tô Thính Tuyết vô cùng kinh ngạc, Sở Tiêu Dao chẳng phải là phàm nhân không có tu vi sao, sao nhãn quang lại độc ác như thế, chỉ mượn lời Chu Du truyền đạt, cũng có thể giúp mình đột phá?
“Sở Tiêu Dao rốt cuộc là người thế nào?”
Tuy Chu Du rất muốn nói Sở Tiêu Dao là nữ đế trùng sinh, nhưng chuyện như vậy dù sao cũng coi như làm lộ thân phận, chưa được Sở Tiêu Dao đồng ý đã nói, có vẻ quá mức vô lễ.
“Cụ thể ta không thể nói được, chỉ có thể nói lai lịch của Tiêu Dao kinh nhân, có hỏi nhiều hơn nữa cũng không thể nói cho ngươi biết.”
Thấy Chu Du nói năng thận trọng, Tô Thính Tuyết mang vẻ mặt quả nhiên là thế.
Thảo nào Chu Du lại tín nhiệm Sở Tiêu Dao như vậy, lai lịch phi phàm a.
Tiêu Dao Môn này e rằng còn mạnh mẽ hơn nhiều so với tưởng tượng của mình.
Hai người tiếp tục chuyên tâm theo dõi Vương Xung.
Qua một lúc sau, sắc mặt Chu Du trở nên kỳ quái, vừa nãy mải trò chuyện với Tô Thính Tuyết nên không để ý, sao lộ trình Vương Xung đi lại giống lộ trình về nhà của hắn thế này?
Không, không thể coi là giống nữa, có thể nói là hoàn toàn nhất trí.
Vương Xung giơ điện thoại lên so sánh phương hướng một chút, xoay người bước đi, tiến vào trong con hẻm nhỏ.
Sắc mặt Chu Du càng thêm quái dị, nơi này hình như chính là nơi hôm qua hắn bị tập kích.
Hắn vuốt ve cột đèn đường bên cạnh, trên đó vẫn còn lưu lại dấu quyền của Lực Sĩ.
Hôm qua Niệm Sư và Lực Sĩ đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, lẽ nào trước đó vẫn luôn trốn trong con hẻm nhỏ này?
Chu Du chuẩn bị đi theo vào con hẻm, thì bị Tô Thính Tuyết kéo lại, ra hiệu cho Chu Du cẩn thận: “Cảm giác trong con hẻm nhỏ này có không ít người, đừng vào.”
“Vậy phải làm sao?”
“Ta có cách.”
Tô Thính Tuyết lấy từ trong túi ra một tờ giấy vàng, với tốc độ cực nhanh gấp thành hình người nhỏ, hướng về phía người giấy nhỏ nhẹ nhàng thổi một ngụm khí, người giấy nhỏ giãn gân cốt, dường như đã sống lại.
Đây là thủ đoạn gì, Chu Du kinh ngạc.
Thấy Chu Du trừng to mắt nhìn chằm chằm người giấy nhỏ, Tô Thính Tuyết không khỏi đắc ý.
“Đây là một trong những biến hóa cơ bản của Phù Lục Thuật Long Hổ Sơn chúng ta, cụ thể là dùng như thế này.”
Người giấy nhỏ nhảy ra khỏi lòng bàn tay Tô Thính Tuyết, vung vẩy đôi chân ngắn ngủn rảo bước chui tọt vào trong hẻm nhỏ, biến mất không thấy tăm hơi.
Tô Thính Tuyết nhẩm niệm khẩu quyết, ngón trỏ và ngón giữa khép lại, điểm vào mi tâm Chu Du, tầm nhìn của Chu Du tối sầm lại, khi sáng lên lần nữa, phát hiện đã có thể nhìn thấy tình hình trong con hẻm nhỏ, chỉ là góc nhìn dường như không đúng lắm, cần phải ngẩng đầu lên.
Bên tai truyền đến âm thanh giải thích của Tô Thính Tuyết: “Ta đem tầm nhìn của hai chúng ta chia sẻ cùng người giấy nhỏ.”
Chu Du gật đầu, chuyên tâm xem chuyện xảy ra trong hẻm.
Trong hẻm có rất nhiều học sinh, người giấy nhỏ nhìn bọn họ giống hệt như nhìn thấy người khổng lồ.
Vương Xung đứng ở hàng đầu, hỏi tên đàn em bên cạnh: “Địa điểm không sai chứ, Chu Du tan học sẽ đi ngang qua đây?”
Tên đàn em vừa dùng quạt quạt gió cho Vương Xung, vừa ân cần báo cáo: “Lão đại yên tâm, ta đã điều tra kỹ rồi, nơi này là đường tất yếu phải đi qua khi tan học của tên họ Chu kia, hơn nữa buổi tối cơ bản sẽ không có người qua đường đi ngang qua đây, chỗ này là góc chết, camera bên đường không soi tới, tuyệt đối vạn vô nhất thất.”
“Làm tốt lắm.” Vương Xung hiểu rõ tên đàn em này, làm việc rất chu đáo, sẽ không xuất hiện sai sót.
“Chu Du, dám có quan hệ ám muội với Tô Thính Tuyết, muốn chết!” Khóe miệng hắn nhếch lên nụ cười lạnh lùng.
Chu Du liếc nhìn Tô Thính Tuyết bên cạnh, nhìn xem, quả nhiên là vì ngươi.
Tô Thính Tuyết xấu hổ vô cùng, cúi đầu không dám nhìn thẳng Chu Du.
“Triệu tập được bao nhiêu người rồi?” Vương Xung không yên tâm, hỏi thêm một câu.
“Lão đại, thời gian hơi vội, chỉ tìm được chín người, nhưng đều là học sinh trường thể dục thể thao quanh đây, nhất định sẽ cho tên họ Chu kia một trận ra trò!”
Chín người này mặc áo cộc tay, để lộ bắp tay thô tráng, tư thế đứng lười nhác, nhìn qua đã thấy không dễ chọc.
Vương Xung gật đầu, chín tên học sinh trường thể thao đối phó với một tên mọt sách Chu Du, đủ dùng rồi.
“Vương Xung đại ca, ta là người luyện chạy nước rút, tới lúc đó Chu Du phát hiện không ổn muốn bỏ chạy, ta sẽ tóm hắn về!” Có tên học sinh trường thể thao bước lên bày tỏ lòng trung thành.
“Tốt, thưởng thêm cho hắn 200.” Vương Xung phân phó đàn em.
Đám học sinh trường thể thao xôn xao hẳn lên, đã sớm nghe nói Vương Xung ra tay hào phóng, hôm nay gặp mặt quả nhiên là vậy.
“Vương Xung đại ca, ta là người luyện cử tạ, sức lực lớn, một quyền liền đánh gục Chu Du!” Tên đó xắn tay áo lên, trong số chín người, vòng tay của hắn là to nhất.
“Tốt, thưởng thêm cho hắn 200 nữa.”
“Vương Xung đại ca, ta là người học phục hồi chức năng thể thao, biết cách đánh người thế nào đau nhất mà không để lại sẹo!”
“Tốt, thưởng thêm cho hắn 200 nữa.”
“Vương Xung đại ca, ta là người học quyền anh, một giây có thể tung ra bốn quyền, bảo đảm có thể đánh hắn choáng váng mặt mày!”
“Tốt, thưởng thêm cho hắn 200 nữa.”
“Vương Xung đại ca, ta là Chu Du, một quyền liền có thể đánh gục ngươi!”
“Tốt, thưởng thêm cho hắn 200... Hả?”