“Sao lại đánh nhau rồi?”
Ở tòa nhà chung cư cách đó không xa, Xích Vương đang dùng kính viễn vọng nhìn trộm lên sân thượng tòa nhà dạy học của Nhị Trung.
Trước đó Xích Vương cứ ngỡ bản thân đã bị Sở Tiêu Dao phát hiện nên sợ hết hồn vía. May mà Giáo Sư vẫn giữ được bình tĩnh, phân tích hiện trạng và bảo rằng Xích Vương chỉ đang tự dọa chính mình mà thôi. Nếu thật sự bị Sở Tiêu Dao phát hiện thì người đang nói chuyện ở đầu dây bên này lúc này không phải là Xích Vương mà đã là Sở Tiêu Dao rồi.
Xích Vương uống liền hai viên thuốc trợ tim, mới thấy lời Giáo Sư nói quả thực rất có lý.
Dù chỉ là tự mình dọa mình, nhưng chuyện đó cũng xem như một lời cảnh tỉnh. Trước đó hắn để lộ nửa người ra ngoài dùng kính viễn vọng quan sát Sở Tiêu Dao quả thực quá mức lộ liễu.
Trên sân thượng tòa chung cư có một vòng tường chắn, Xích Vương dùng dị năng khoét một cái lỗ nhỏ rồi nhét ống kính viễn vọng vào, nằm bò ra đất quan sát hệt như một tay súng bắn tỉa.
“Có thể giao thủ với nữ quỷ kia, xem ra Tô Thính Tuyết cũng là tu sĩ. Thân phận của nàng ta đã điều tra rõ chưa?”
Niệm Sư lật tập hồ sơ ra báo cáo: “Đã điều tra rõ ràng. Chúng thuộc hạ mai phục gần nhà nàng ta suốt hai ngày, giả dạng thành người nhặt phế liệu lục thùng rác nhà nàng ta hai ngày liền, phát hiện Tô Thính Tuyết có một vài bưu kiện chuyển phát nhanh được gửi tới từ Long Hổ Sơn.”
“Lần theo manh mối này điều tra sâu hơn, phát hiện nàng ta là thiên sư trẻ tuổi nhất được ghi danh vào sổ bộ của Long Hổ Sơn, có đủ tư cách đại diện cho Long Hổ Sơn xuống núi trừ yêu diệt ma, tu vi hiện tại là Luyện Khí hậu kỳ, danh tiếng trong thế hệ trẻ vô cùng vang dội.”
“Tuổi này mà đã đạt tới Luyện Khí hậu kỳ sao? Trong giới tu tiên cũng coi như là kẻ có thiên phú rồi, thảo nào có thể trở thành thiên sư nhập bạ của Long Hổ Sơn.” Xích Vương bình phẩm với vẻ mặt dửng dưng.
Tổ chức từ trước đến nay luôn xem mấy đại thế lực như Côn Luân Sơn là đại địch ngáng đường quay trở lại Hoa Hạ, cho nên tình hình nội bộ của những thế lực này đều được điều tra vô cùng cặn kẽ.
“Nữ quỷ kia chỉ chọc nhẹ vào trán Tô Thính Tuyết một cái mà nàng ta đã quỳ sụp xuống rồi sao? Nhát gan đến thế cơ à?” Xích Vương chỉ vừa quay đầu đi một cái mà trận chiến đã ngã ngũ, ngay cả quá trình diễn ra thế nào cũng chưa kịp nhìn thấy.
“Thế nhưng tại sao bọn họ lại đánh nhau chứ?” Xích Vương vẫn chưa tài nào hiểu nổi.
Thiên sư giao chiến với lệ quỷ là chuyện bình thường, nhưng lệ quỷ lại chỉ điểm đến là dừng thì rõ ràng có vấn đề.
Huống chi Chu Du và Thiên Tai lại ngồi cạnh nhau thản nhiên xem trận chiến.
“Thuộc hạ có một suy đoán.” Lực Sĩ cất giọng ồm ồm nói.
“Nói thử xem.”
“Thiên Tai sau khi rời khỏi tổ chức thì quen biết Chu Du, quan hệ giữa hai người họ thân thiết thế nào không cần phải nói thêm nữa.”
“Chu Du lại trêu đùa tình cảm của Tô Thính Tuyết, ép Tô Thính Tuyết phải quỳ xuống, quan hệ giữa hai người này hiển nhiên cũng vô cùng mờ ám gắn bó.”
“Thiên Tai sinh lòng ghen tuông nên muốn dạy cho Tô Thính Tuyết một bài học, nhưng lại không muốn trở mặt với Chu Du, cho nên mới để con nữ quỷ nàng ta nuôi ra tay, cho Tô Thính Tuyết nếm chút mùi đau khổ.”
Xích Vương ngẫm nghĩ một hồi, cảm thấy Lực Sĩ phân tích vô cùng có lý. Không ngờ tên to xác trông thô kệch vụng về này thực tế lại có đầu óc suy luận sắc bén đến vậy.
“Xem ra, vị trí của Chu Du trong lòng Thiên Tai còn nặng hơn so với tưởng tượng ban đầu của chúng ta.”
Lực Sĩ không dám tranh công một mình, biết tiến biết thoái: “Chuyện này cũng không hoàn toàn là công lao của một mình thuộc hạ, Niệm Sư cũng góp không ít sức lực, hắn chủ yếu phụ trách việc thu thập tình báo.”
Niệm Sư nở một nụ cười khiêm tốn: “Chu Du có một người bạn cùng lớp tên là Ngụy Hàng, giữ chức hội trưởng câu lạc bộ báo trường, tin đồn về mối quan hệ giữa Chu Du và Tô Thính Tuyết chính là do hắn lan truyền ra ngoài.”
“Thuộc hạ sau khi thôi miên hắn đã moi được rất nhiều thông tin liên quan đến Chu Du và Tô Thính Tuyết, nguồn tin này vô cùng đáng tin cậy.”
Xích Vương vỗ vai hai người. Không ngờ hai tên này ngoài việc trộm mộ và dịch văn tự cổ ra, ở phương diện dò la tình báo cũng có thủ đoạn ra trò.
“Phân tích rất khá. Ngươi đi viết một bản báo cáo phân tích về mối quan hệ giữa Chu Du và Thiên Tai đi, để ta mang về cho Giáo Sư xem.”
“Quy cách phông chữ này nọ thì không cần ta phải nhắc lại nữa đâu nhỉ, cứ theo chuẩn văn bản chính quy mà làm, đây là thói quen tốt mà Giáo Sư học được ở Hoa Hạ, ngài ấy rất xem trọng điều này.”
Nhắc đến nữ quỷ, Xích Vương đột nhiên nhớ tới chuyện của Trấn Nhạc Quỷ Vương.
Giáo Sư tìm được một vài manh mối về Trấn Nhạc Quỷ Vương trong đống cổ thư. Cổ thư ghi chép rằng Trấn Nhạc Quỷ Vương thành danh từ thời Ngũ Đại Thập Quốc, nhanh chóng trỗi dậy trong thời buổi loạn lạc rồi tự lập làm vương, về sau bại trận dưới tay vị thiên hạ đệ nhất thời bấy giờ là Bạch Hồng đạo quân.
Bạch Hồng đạo quân chính là chủ nhân cuối cùng của Nhân Đạo Chí Bảo được ghi chép trong lịch sử.
“Nói đi cũng phải nói lại, Trấn Nhạc Quỷ Vương rốt cuộc đã đi đâu rồi, bị Thiên Tai tiêu diệt rồi sao?”
...
“Đây chính là linh thạch sao.”
Quay trở lại lớp học, Chu Du không ngừng mân mê viên linh thạch trong tay. Viên đá nằng nặng, cầm rất đầm tay, có thể cảm nhận rõ ràng luồng linh lực dồi dào cuộn trào bên trong.
Thứ này đối với việc tu luyện quả thực có ích lợi vô cùng lớn.
Nhu Mễ bay lượn vòng quanh viên linh thạch, đến tận bây giờ nàng vẫn chắc mẩm đây là chiến lợi phẩm do mình đánh thắng Tô Thính Tuyết mà có được.
Mặc dù Chu Du đã nhiều lần giải thích rằng đây là thứ hắn mua từ chỗ Tô Thính Tuyết từ trước, nhưng Nhu Mễ vẫn một mực không tin.
“Môn chủ, ngươi không cần phải giữ thể diện cho con nha đầu ném gạo thối kia đến mức ấy đâu.”
Lý do rất đơn giản: quỹ đen của Môn chủ chỉ có vỏn vẹn năm mươi đồng, làm sao có thể mua nổi thứ đồ trông xa xỉ đắt tiền thế này được chứ.
Tuy nhiên lời này quá đỗi đụng chạm đến lòng tự trọng của Môn chủ, nên nàng quyết định không nói ra mồm.
Nhu Mễ thầm đắc ý vì sự tinh tế và khéo léo trong cách đối nhân xử thế của bản thân.
Sở Tiêu Dao liếc nhìn viên linh thạch một cái, vẻ mặt chẳng chút hứng thú.
“Ngươi không xem thử à?” Chu Du đưa viên linh thạch sang trước mặt Sở Tiêu Dao, hắn cứ ngỡ nàng sẽ là người đầu tiên giành lấy để xem cho biết chứ.
“Linh thạch mà thôi, bản tọa nhìn đến phát chán rồi.” Sở Tiêu Dao tỏ vẻ bản thân đường đường là Tiêu Dao Nữ Đế, thứ gì trên đời này mà chưa từng thấy qua, ba cái thứ linh thạch cỏn con này đều là đồ chơi thừa thãi của nàng năm xưa mà thôi.
“Năm xưa bản tọa có một chiếc giường được điêu khắc từ nguyên một khối cực phẩm linh thạch, ngày ngày đều nằm trên đó ngủ, chiếc giường đó chỉ cần mẻ một góc thôi cũng đủ đắt hơn viên linh thạch rách trong tay ngươi gấp bội phần.”
“Giường điêu khắc bằng linh thạch, nằm lên không thấy cộm người sao?” Chu Du thắc mắc.
“... Ngươi nhìn lại ngươi xem, lúc nào cũng không nắm được trọng điểm, thảo nào điểm đọc hiểu môn Ngữ văn cứ lẹt đẹt mãi không tăng lên nổi.” Lời này của Sở Tiêu Dao nói ra làm Chu Du không thể nào phản bác được. Các môn học khác Sở Tiêu Dao đều thua điểm Chu Du, duy chỉ có môn Ngữ văn là ngoại lệ.
Lần nào thi Ngữ văn, Sở Tiêu Dao cũng đứng nhất toàn khối.
Nếu như không đứng nhất, thì chắc chắn là do bài văn bị viết lạc đề.
Chu Du nghiêm túc suy nghĩ một hồi rồi rút ra một kết luận vô cùng hợp lý: “Ta hiểu rồi, Nữ Đế là thể tu, thân thể còn cứng hơn cả linh thạch, nằm lên đó dĩ nhiên chẳng hề hấn gì.”
“Đi đi đi, ra chỗ khác mà nghịch linh thạch của ngươi đi.” Sở Tiêu Dao xua tay đẩy Chu Du ra, đồ phá hoại hình tượng Nữ Đế trong lòng ta.
Chu Du đành phải tự mình nghiên cứu viên linh thạch.
Phương pháp hấp thu linh thạch đã được Tô Thính Tuyết chỉ dạy cho hắn: dùng linh lực của bản thân bao bọc lấy viên linh thạch, là có thể từng bước rút cạn linh khí bên trong ra để hấp thu.
Dưới góc nhìn của Nhu Mễ, khi Chu Du nắm chặt lấy viên linh thạch, một luồng linh lực màu lam từ trong cơ thể hắn tuôn trào ra, tựa như làn nước biển trong xanh, tràn đầy linh tính.
Luồng linh lực màu lam biếc bao trùm lấy viên linh thạch, bóc tách từng lớp từng lớp, từng sợi linh lực tinh thuần được lưu trữ bên trong dần dần được rút ra, chui vào cơ thể Chu Du, vận chuyển một vòng đại chu thiên rồi hòa làm một thể với thân xác, bồi đắp cho linh lực của Chu Du ngày một lớn mạnh.
“Có hiệu quả thật này!” Chu Du có thể cảm nhận rõ ràng sự trợ giúp vượt bậc của linh thạch đối với việc tu luyện. Nếu ví tốc độ tu luyện trước đây như đang chạy bộ, thì hiện tại chẳng khác nào đang ngồi trên tàu cao tốc, chênh lệch một trời một vực.
Không chỉ có ích cho tu vi, tốc độ rèn luyện lớp da cũng được gia tăng vô cùng rõ rệt. Chu Du thầm ước tính, nếu như lúc nào cũng có linh thạch phụ trợ, chẳng cần đến một tuần là hắn đã có thể nhảy xuống Đại Thạch Hồ ngâm mình được rồi.
Tuy nhiên, một viên linh thạch không thể duy trì việc tu luyện được quá lâu. Đến khi trời sập tối, linh lực ẩn chứa bên trong đã tiêu hao mất gần một nửa, nhìn tốc độ tiêu hao thế này thì không phải ngày mai thì cũng là ngày kia sẽ cạn kiệt hoàn toàn.
“Hay là tìm mấy cái nhiệm vụ treo thưởng để kiếm thêm ít linh thạch nhỉ?” Lúc lướt diễn đàn khu vực Trường An Thị, Chu Du có nhìn thấy không ít bài đăng treo thưởng, lúc đó chưa biết đến giá trị của Linh Bích và linh thạch nên hắn không hề để tâm.
Tai của Sở Tiêu Dao rất thính, lời Chu Du tự lẩm bẩm đều bị nàng nghe thấy rõ mồn một: “Vậy lần này ngươi phải dẫn bản tọa theo đấy, bản tọa muốn đi cùng ngươi.”
Hai lần trước Chu Du đều ra ngoài cùng Tô Thính Tuyết. Nhìn con nha đầu Tô Thính Tuyết kia yếu ớt đến mức ngay cả Nhu Mễ cũng đối phó không xong, thế mà còn đòi dẫn Chu Du đi bắt quỷ, nguy hiểm biết chừng nào, chi bằng đi cùng nàng vẫn là an toàn nhất.
Chu Du suy nghĩ một chút, cảm thấy Sở Tiêu Dao dù đã mất hết tu vi nhưng dẫu sao cũng từng là Nữ Đế, kiến thức phi phàm, dẫn nàng theo chắc cũng không có vấn đề gì lớn.
“Tính cả phần ta nữa nha.” Nhu Mễ xung phong nhận việc. Nếu chỉ có một mình nàng thì chắc chắn không dám đi, nhưng cả Môn chủ và Thái thượng trưởng lão đều đi thì nàng còn sợ cái gì nữa chứ.
Chu Du chuyển lời của Nhu Mễ cho Sở Tiêu Dao, nhưng lập tức bị Sở Tiêu Dao gạt phắt đi.
“Tiêu Dao Môn chúng ta kéo nhau đi hết thì ra cái thể thống gì nữa, ngươi phải ở lại trông coi địa bàn.”
“Hóa ra chúng ta cũng có địa bàn sao?” Nhu Mễ kinh ngạc, nàng cứ ngỡ tông môn của mình bấy lâu nay nay đây mai đó, không chốn dung thân chứ.
Sở Tiêu Dao chỉ tay vào hai tấm biển đặt trên bàn, bên trên nắn nót viết: Tiêu Dao Môn Thái Thượng Trưởng Lão, Tiêu Dao Môn Môn Chủ.
“Hai chiếc bàn học này chính là địa bàn của Tiêu Dao Môn chúng ta.”