Trời vừa sáng.

Mộc Thần Dật bước chân ra ngoài sân, chuẩn bị lượn qua chỗ Mộc Lệ Dao để thỉnh an, liền dòm thấy vài đứa hạ nhân đang túm năm tụm ba xì xào bàn tán cái gì đó.

Bọn hạ nhân vừa nhác thấy bóng dáng Mộc Thần Dật, lập tức im bặt như thóc câm.

“Mộc quản sự.”

Mộc Thần Dật gắt giọng: “Tất cả cút đi làm việc cho ta!”

Hắn ngược lại không phải là muốn ép uổng bóc lột gì tụi này không cho bọn chúng thanh nhàn xả hơi chút đỉnh, chẳng qua hắn đã làm quản sự thì luôn phải tỏ tường quy củ khuôn phép, bóp cho đám này một cái để lấy uy ra dáng trên trướng.

Hắn đưa mắt vẫy tay gọi Lý Tứ tới gần, hỏi: “Bọn chúng vừa nãy kháo nhau chuyện gì thế?”

Lý Tứ đảo mắt liếc xéo quan sát dòm dòm mấy phía rồi mới rỉ tai thầm thì nói nhỏ: “Dật ca, nghe giang hồ đồn là Tam thiếu gia chết tươi rồi, bọn chúng vừa nãy chính là đang kháo nhau chuyện của Tam thiếu gia.”

Khóe mép Mộc Thần Dật khẽ nhếch nhướn lên, hắn lại vứt mụ nội nó vụ này ra khỏi não mất rồi.

“Chết kiểu gì?”

Lý Tứ hắng giọng tâu bẩm: “Khuya hôm qua, thân thể Tam thiếu gia thình lình thối rữa nát bấy, Vương gia lốc tốc khiêng mấy lão y sư hớt hải chạy sang, khám rà một chặp liền phán là trúng độc, thế nhưng mấy tay y sư vắt cạn óc dốc cạn túi thuốc cũng bó tay chịu trận.”

“Vương gia tự thân vắt sức dùng tu vi hút nọc độc lôi ra cho Tam thiếu gia, thế mà cũng chả xi nhê gì, nghe nói còn chọc cho thân xác Tam thiếu gia nát rữa nhanh hơn tợ thần tốc, cuối cùng Tam thiếu gia ngoẻn củ tỏi, nghe đồn chỉ còn mục rữa trơ ra được vài đốt xương xẩu tàn tạ.”

Mộc Thần Dật gật nhẹ cái đầu, chỉ cần không phải xơi sẵn đan dược giải độc thì cầm chắc vé chầu Diêm Vương rồi.

Hắn lân la dò la: “Có biết kẻ nào nhúng chàm ra tay không?”

Lý Tứ lắc la lắc lư cái đầu quầy quậy, đáp: “Chuyện đấy thì đố ai mà biết được, nghe phong phanh ngay đến hai gã nô bộc bên cạnh Tam thiếu gia cũng ngỏm cùng một rọ rồi, Vương gia đang cho người lục soát truy xét gắt gao kìa!”

“Ngươi thạo tin gớm nhỉ.”

“Trong phủ ầm ĩ hết cả lên rồi, nghe bẩu, binh lính thị vệ trong phủ đã mở chiến dịch càn quét tra soát sạch sành sanh rồi, đoán chừng lát nữa là sờ gáy tới chỗ này thôi.”

Mộc Thần Dật bình thản ừ hử: “Ừm, ta biết rồi, lui đi!”

Lý Tứ lủi mất.

Mộc Thần Dật mỉm cười tà mị, đây chính là nhân quả nhãn tiền ác giả ác báo a!

Chẳng qua là, báo ứng do chính hắn gieo giùm đó thôi.

Mộc Thần Dật đi sấn vào phòng của Mộc Lệ Dao, sau đó mới kể rành rọt lại sự tình cho nàng nghe.

Mộc Lệ Dao thở phào: “Ta còn ngỡ thuốc độc của chàng quá hạn rởm đời hỏng bét rồi chứ, rốt cuộc cũng xuống lỗ rồi.”

“Dao nhi, nàng phải luôn giữ mồm giữ miệng cẩn thận, chớ để người ta nhìn ra uẩn khúc.”

“Ừm, ta biết mà.”

Mộc Thần Dật ôm rịt lấy Mộc Lệ Dao, hai người đang thủ thỉ lẩm nhẩm rủ rỉ chuyện vặt, bỗng nghe thấy ngoài sảnh trỗi lên đợt huyên náo rầm rập ồn ào.

“Xem chừng là bọn người lùng sục rà soát tới nơi rồi.”

“Ra mặt xem sao.”

“Vâng, tiểu thư.”

Mộc Thần Dật bước lẵng nhẵng theo gót Mộc Lệ Dao ra ngoài sảnh, sải chân đến sân, liền đập vào mắt hình ảnh vài mống lính thị vệ hầm hố.

Một gã lính tráng lanh chanh lao vụt lên trước, quỳ sụp gối bẩm báo: “Thuộc hạ bái kiến Lục tiểu thư.”

Mộc Lệ Dao hất mặt bảo: “Miễn lễ!”

“Đa tạ tiểu thư.”

“Tiểu thư, bọn thuộc hạ vâng phụng khẩu dụ của Vương gia, qua đây càn quét lần mò manh mối, chẳng hay tiểu thư có sẵn lòng chiếu cố ban cho chút tiện nghi hay chăng?”

Mộc Lệ Dao sầm mặt lạnh tanh xỉa xói: “Thế có cần ta moi cả căn buồng ngủ của bản tiểu thư ra cho mấy người chui rúc vào mà lục lọi không hả?”

“Thuộc hạ vạn lần không dám, bọn ta chỉ rà soát đám hạ nhân mà thôi.”

Bọn thị vệ đố có dám ăn gan hùm mật gấu mà lục soát sờ gáy Mộc Lệ Dao, nếu mà cấp trên không hạ khẩu dụ ép buộc truy xét gắt gao, tụi hắn cũng chả thèm lếch xác tới cái khoảng sân này đâu, có ai là không tường tận vị nãi nãi tiểu tổ tông này là hòn ngọc quý được Vương gia cưng chiều nâng như trứng hứng như hoa nhất hay sao?

Mộc Lệ Dao cũng chẳng buồn đoái hoài lảm nhảm dài dòng dây dưa với đám lính lác đó, ngoảnh mặt lại gieo cho Mộc Thần Dật một câu: “Ngươi ra mặt phối hợp với bọn chúng đi tra đi, nhỡ mà tụi nó giở trò xằng bậy lục lọi sấn sổ, ngươi thưa lại với ta.”

Mộc Thần Dật cúi rạp người thưa vâng: “Tiểu thư yên tâm, ta sẽ dốc sức toàn lực tận tình tạo điều kiện cho bọn họ.”

Mộc Lệ Dao xoay gót rảo bước vào phòng.

Mộc Thần Dật vươn người đứng thẳng tắp chắp tay hướng đám lính thị vệ khua khua: “Mấy vị đại ca, ra tay đi! Tiểu đệ sẽ dốc toàn sức đáp ứng hiệp lực hỗ trợ nhiệt tình, cơ mà, mấy vị đại ca xin tuyệt đối đừng làm càn mạo phạm lục lọi xằng bậy xằng bạ a, bằng không tiểu thư rớt cơn lôi đình xuống, tiểu đệ gánh đéo vác nổi đâu nha!”

“Bọn ta tự có phân lượng điểm dừng.”

Tên thị vệ hắng giọng xong, phẩy tay ra hiệu cái rụp, đám lính lau nhau còn lại ở sau lưng, nhất tề tỏa ra xông xáo tứ tán, chui tọt vào mấy căn buồng khác mà lật tung sục sạo.

Mộc Thần Dật hồ hởi dẫn đường: “Vị đại ca này, ta dẫn đại ca sang biệt viện tham quan dòm ngó a! Nơi đó là ổ chuột của đám hạ nhân tôm tép bọn ta ngủ nghê thôi, ngài cứ thả cửa tự nhiên mà xới tung lục lọi thoải mái.”

“Làm phiền.”

Mộc Thần Dật đon đả dẫn người lướt qua, tới nơi liền mở bát trước nhất lôi cái ổ của hắn dâng ra cho tên kia soi rọi lùng sục.

“Khiến đại ca chê cười rồi, thường ngày ta cũng hay lười biếng bê bối ít dọn dẹp, đâm ra hơi rác rưởi bừa bãi lộn xộn.”

“Không sao, ai nấy cũng xêm xêm rứa thôi.”

Tên thị vệ bồi tiếp: “Nói gì thì nói vẫn là đệ phúc phần xịn xò ngon ăn chán a! Làm chức quản sự, chả việc gì phải cày sâu cuốc bẫm bần cùng khổ ải mệt nhọc cả.”

“Đại ca ôi, trần đời làm gì có nghề nào là không khổ ải, suốt ngày suốt tháng cứ nơm nớp run như cầy sấy sợ ném đá trúng đầu, lo hụt hơi không hầu hạ làm thỏa mãn trót lọt chủ tử, động một chút là cạp đất ăn cháo lãnh đủ đòn roi nhừ xương a!”

Mộc Thần Dật lại tháp tùng đưa rước cái tên đó rà soát lật lọi vỗ béo khắp thảy mấy phòng ốc khác thêm một chặp lượn cho mòn gót giày.

Đám thị vệ lùng sục vọc chán vọc chê dĩ nhiên tóm gọn lại là mò trăng đáy nước tay không, bèn hạch sách lôi đầu tụi hạ nhân này ra răn dạy tra khảo vòng vo hỏi vặn vẹo.

Mộc Thần Dật dông dài luyên thuyên: “Cái chuyến cuối cùng ta gặp mặt Tam thiếu gia cũng ròng rã bẵng đi nửa tháng trời trước rồi, độ đó ta còn bị Tam thiếu gia đập cho nhừ tử tơi bời hoa lá nếm mùi thê thảm mất nguyên mấy ngày.”

“Có nằm mơ cũng lường không đặng, thế sự xoay vần, Tam thiếu gia cứ thế mà ra đi không một lời trăng trối.”

Hắn tuyệt không giấu diếm bưng bít mớ chuyện ngày trước bị tẩn hội đồng, bởi cái vụ đó khẳng định cũng có người lóng ngóng nghe lỏm dòm ngó được, điêu toa bốc phét lại vướng vào chuyện không đâu rước họa vào thân.

Gã lính thị vệ truy hỏi: “Lấy cái Tam thiếu gia ra mà nói, còn hay biết thâm cung bí sử gì liên quan nữa không?”

Mộc Thần Dật thành thật khai báo: “Những sự tình khác ta chẳng có manh mối gì ráo.”

Đám thị vệ chán nản thất vọng não nề tràn trề, độ mấy ngày dạo này, cái số mạng quèn bị Tam thiếu gia dần tơi tả không cả trăm thì cũng có dư năm chục rồi, lôi ra điểm danh sơ sịa vài hai ngày sát sườn đây thì vơ vội cũng hốt được cả bảy tám mống lận, đào đâu ra móc nối được thông tin gì nóng sốt mấu chốt quan trọng cơ chứ.

Đằng này đã là mớ tin tồn đọng rêu phong thiu nhớt bẵng đi nửa tháng trước, gã cũng chả còn kiên nhẫn đâu để mà nặn óc ghi chép vào sổ sách làm mẹ gì.

Tụi thị vệ rà soát cày nát cũng chả vớt vát được tẹo chứng cớ khỉ gió nào, hạch sách vặn hỏi gắt gao thì cũng như điếc lác xòa bùn nghe vịt nghe sấm, xong xuôi đành lủi thủi thu quân dông thẳng rút êm vội vã chạy lấy người.

Mộc Thần Dật bấy giờ mới vung tay gọi người, phân bua sai vặt dọn lại cả đống hỗn độn ban nãy bị đám kia bới bung bét ngổn ngang lên dọn dẹp quét tước sạch sẽ trơn láng đàng hoàng.

Sau đó mới đũng đĩnh lội tới kiếm Mộc Lệ Dao.

Mộc Lệ Dao mấp máy hỏi: “Bọn chúng biến hết rồi à?”

“Lượn sạch rồi, rà soát cậy miệng bói mãi chả móc ra được lỗi lầm gì, tụi nó nào dám ở lì thêm làm kỳ đà cản mũi vướng chân.”

Thời gian trôi vèo đến buổi xế chiều.

Mộc Thần Dật bỗng hóng được chuyện râm ran là, khắp thảy trong thành đều đã bắt đầu bùng nổ diễn ra chiến dịch bị giăng lưới bao vây càn quét phong tỏa rà soát kịch liệt luôn rồi.

Mộc Thiên Hành chẳng cần úp mở nể mặt kiêng dè ra tay chơi lớn huy động nắm giữ mọi uy lực quyền lực bá quyền sinh sát thao túng, phái lính phái quan sục sạo, bộ sâu trong thành đợt này ráo riết như có bão lốc dội lửa cày nát hết, bạo động tứ lung tung điên đảo khắp cái thành này.

Cổng thành bít kín bưng từ tinh mơ, bao dân nhập cư tứ xứ giang hồ tới lui lảo đảo, chui không lọt thì rước họa hốt thẳng tay gô cổ bắt giam, còn thò lò lòi ra thêm một tá quân trộm cắp phạm pháp dính phốt tội đồ rặt cũng bị hốt sạch lôi đầu ra.

Xuyên suốt trọn vẹn một ngày lặn ngụp, cả đống người lọt lưới bị bế vô tròng quá sức lố lăng nhiều vô kể, nhét hết vô ngục tù chui rúc còn ních chả vừa, cơ mà ngặt một nỗi dòm đỏ con mắt vẫn mù tịt chẳng thòi thò ra được tẹo teo một cái rắm tung tích bóng dáng nào của tên hung thủ gieo độc.

Phong tỏa bít cửa sập lồng gắt gao điên cuồng vây bắt tra soát ròng rã khắp kinh thành trọn ba ngày ba đêm, sau cùng cũng xôi hỏng bỏng không tốn công dã tràng.

Mộc Thần Dật và Mộc Lệ Dao lúc nào đi lại lởn vởn nhởn nhơ bên ngoài, phàm gặp chuyện bâu bám lân la đụng tới Mộc Lăng Phi là tuyệt nhiên khóa miệng khâu môi kín bưng như bưng thúng xôi, thần kinh căng tột độ trực giác cảnh giới cảnh giác tối cao nhất nhì, hệt y xì như diễn viên điêu ngoa lão làng đóng kịch giả câm giả điếc ngoảnh mặt ngó lơ chẳng tường tận rành rọt chuyện quái gì.

Mộc Lệ Dao để lấp miệng không để lòi chấu bám nhầm rước vạ dòm ngó soi mói của kẻ khác, độ rày càng chui tịt vào góc ru rú ru rú rúc đầu trong nhà chả mấy khi ló mặt mài gót ra cửa lượn phố phường.

Cả sào huyệt Mộc Vương phủ từ bé chí lớn từ đầu nảo xuống lính lác lóc nhóc, suốt mấy ngày dạo gần đây túm tụm câm thít im re nín khe như tằm ngậm lá dâu thiềm thừ giữ củ năng, khép nép khúm núm bợ đỡ e thẹn sợ rách việc chuyện vô duyên vô cớ dính đạn chực chờ quàng tai ương ách họa lên trên đầu cổ lộn xộn búa xua của chính mình.

Bẵng đi qua mấy ngày mòn mỏi sau đó, cái thây ma của Mộc Lăng Phi rốt cuộc cũng yên vị đắp chiếu vùi thân táng sâu dưới lòng huyệt, Mộc Vương phủ nặn óc đào bới cỡ nào cũng mịt mù bất lực chả túm cổ khui lôi ra được danh tính thân phận hung thủ là kẻ nào.

Mộc Thiên Hành lồng lộn dấy lên trận lôi đình bừng bừng bão táp sấm sét oán khí ngút ngàn, thẳng tay chém rụng càn quét rọ mõm xử trảm tiễn vong sạch sành sanh luôn một băng một lũ thị vệ trong vương phủ, mớ bòng bong này sau cuối cũng đành ngậm bồ hòn đậy nắp buông bỏ dở dang đi vào ngõ cụt phai mờ lụi tàn chìm nghỉm luôn.

Mộc Thần Dật với tất thảy diễn biến kết cục này vốn đã tinh tường liệu sự như thần tiên đoán tính toán từ mớ rễ rồi, hắn ném cái nọc độc thuốc kia là đằng đẵng vắt vẻo ròng rã suốt hồi nửa tháng trời trước đó kìa, phàm thì móc đâu ra thần thánh phương nào có thể mò rễ quăng mẻ lưới đánh mùi bâu trúng móc nối ra tới trên đỉnh đầu hắn chớ?

Phe kia đến tận cái nọc độc nó châm hạ kiểu quỷ quái gì mà đố có tra cho ra thì há chẳng mịt mù lòi não ra mà lần ra đầu sỏ bóng dáng thủ phạm cơ chứ?

Vào đêm.

Mộc Thần Dật cùng Mộc Lệ Dao ẩn náu thu thân rúc chung mâm ở lỳ trên giường trong phòng, trong bụng cuối cùng cũng được giải khuây nhẹ bẫng thở hắt ra một hơi trút gánh nhẹ nhàng.

Mộc Lệ Dao thủ thỉ: “Mọi sóng gió lùm xùm cuối cùng cũng tan biến gác qua một bề êm xui xuôi lọt rồi.”

Mộc Thần Dật dỗ dành: “Tuy rằng dông bão giông tố đã mây mù quét qua rồi, thế nhưng đôi ta vẫn nên duy trì cẩn trọng cẩn tắc vô ưu kỹ càng nhíu chặt một tí, bằng không nàng lại phải sầu não lê lết chịu quả phụ thủ tiết chờ chồng cho ta rồi.”

“Ta mới đếch thèm, chàng ngẻo rồi, ta liền đắp đồ gả quách cho thằng khác.”

“Thế thì đi tong làm sao mà đặng? Nhập tịch làm nữ nhân của ta rồi, mà não nàng vẫn tơ tưởng lởn vởn gả cho thằng khác à, xem ta đêm nay có ra tay dọn dẹp nhào nặn thu thập cho nàng nhừ xương tơi bời phục tùng quỳ gối dưới chân hay không.”

Mộc Thần Dật hung hăng bổ nhào lên nghiền ngấu hôn chụt lên bờ môi.