Đơn Mẫn rất nhanh đã nướng xong thịt thỏ, hai người ăn qua loa vài miếng, liền ném đồ đạc xuống, trực tiếp xuất phát.

Mộc Thần Dật dọc đường kéo lấy Đơn Mẫn, sau gần hai canh giờ, cuối cùng đã đến gần đích đến.

Phía trước hai người không xa, là bên dưới một vách núi, chỉ tính chiều cao của vách đá thẳng đứng cũng đã lên tới hàng trăm trượng, bề mặt vô cùng bằng phẳng, tựa như bị đao gọt qua.

Đỉnh của vách đá thu hẹp về phía trong nhai khẩu, nối liền với ngọn núi phía sau, kéo dài ra tận đẩu tận đâu, liếc mắt nhìn không thấy bờ bến.

Mộc Thần Dật nhìn vách đá, nói với Đơn Mẫn: “Căn cứ theo bản đồ, hẳn là nơi này rồi.”

Đơn Mẫn kích động cười cười, cuối cùng cũng tới nơi, đợi tiến vào bên trong, nàng sẽ ra tay giết chết Mộc Thần Dật.

“Hàn ca, vậy chúng ta mau qua đó đi!”

Mộc Thần Dật cười nhạt, liền biết ngươi đợi không nổi rồi mà!

“Được thôi!”

Hắn lập tức dẫn Đơn Mẫn tiến tới bên dưới vách đá, nơi này cỏ dại đã mọc thành bầy, đem khu vực bên dưới vách đá che đậy kín kẽ.

Mộc Thần Dật tiến lên, đám cỏ dại đó đã có thể che khuất toàn bộ từ thắt lưng hắn trở xuống.

Hắn vươn tay sờ lên vách đá, theo như bản đồ, linh thạch khoáng mạch nằm ngay bên dưới vách đá này, vậy nơi đây ắt hẳn có trận pháp bảo vệ, nhưng hắn lại không cảm giác được có điểm gì khác biệt.

Nơi này thoạt nhìn toàn bộ, ngoại trừ bề mặt vách đá quá mức bằng phẳng ra, cũng không thấy có dị thường gì.

Mộc Thần Dật siết chặt nắm đấm, lập tức tung một quyền nặng nề đập lên trên vách đá, hắn đã dùng toàn lực, đánh đến mức tay đều có chút đau nhức, thế nhưng vách đá lại không có mảy may tổn hại.

Sức mạnh nhục thân của hắn hiện tại rất mạnh, tuy chưa từng đo lường qua, nhưng hắn ước chừng cũng phải chừng sáu vạn cân.

Loại lực lượng này nện xuống, vách đá vậy mà bình yên vô sự, đây chính là sức mạnh phòng hộ của trận pháp sao?

Hắn có chút nghi hoặc, thầm nghĩ, không cảm nhận được có trận pháp a!

[ Hệ thống bỗng lên tiếng: “Trận pháp do Đại Đế bố trí, dùng để giấu bảo vật, còn có thể để cho ngươi cảm nhận được? Ngươi đều có thể cảm giác được, đồ vật đó còn có thể giấu nổi sao?” ]

Mộc Thần Dật trong lòng chửi mắng: `“Sao ngươi lại chui ra nữa rồi?”`

[ Ta có thể giúp ngươi, ít nhất ta còn có thể cảm nhận được đồ vật xung quanh. ]

Mộc Thần Dật nghĩ lại, cái này cũng phải, đêm qua nếu không có hệ thống nhắc nhở, hắn có thể đều không biết xung quanh từng xuất hiện người.

`“Được rồi!”`

Đơn Mẫn thấy Mộc Thần Dật đứng trước vách đá, không ngừng vuốt ve vách đá, có chút mất kiên nhẫn.

Nàng lên tiếng nhắc nhở: “Hàn đại ca, chúng ta vẫn là nhanh một chút đi!”

Mộc Thần Dật từ vách đá lùi lại, muốn tiến vào còn cần phải mở trận pháp, cần tìm một tảng đá đặc thù, ngay ở bên dưới vách đá.

Bọn họ hiện tại cần phải dọn sạch đám cỏ dại này, bằng không cứ mò mẫm tìm, tìm tới năm sau cũng chưa ra.

Đơn Mẫn đã sớm khẩn trương không nhịn nổi, không đợi Mộc Thần Dật mở miệng, liền trực tiếp rút bảo kiếm, sau đó vung vẩy vài cái.

Mấy luồng kiếm quang lóe lên, đám cỏ dại kia trực tiếp đứt thành từng khúc, để lộ ra mặt đất bên dưới, xuất hiện rất nhiều tảng đá lớn nhỏ không đồng nhất.

[ Hệ thống: “Nữ nhân này quả nhiên là vội vã không nhịn nổi a!” ]

Mộc Thần Dật thầm nghĩ: `“Chuyện này chẳng phải rất bình thường sao? Nghĩ tới thứ đồ bên trong ai mà chẳng hồ đồ?”`

Hắn lập tức khen ngợi Đơn Mẫn: “Mẫn nhi thân thủ thật lợi hại!”

“Làm gì có!”

“Tiếp theo, chỉ cần tìm ra tảng đá có thể mở ra trận pháp là được rồi.”

Đơn Mẫn có chút sốt sắng, hối thúc: “Chúng ta mau tìm thôi!”

Mộc Thần Dật lộ vẻ cười cợt không để lại dấu vết, Đơn Mẫn càng nóng vội, đối với hắn lại càng có lợi.

Hắn dặn dò Đơn Mẫn: “Mẫn nhi, chúng ta tách ra tìm từ hai đầu vào giữa, theo lời tổ thượng nói, đó là một tảng đá khá đặc biệt, chỉ cần liếc mắt một cái, là có thể xác nhận.”

Đơn Mẫn gật gật đầu, lập tức chạy vọt ra, cúi lom khom, quan sát các tảng đá xung quanh.

Mộc Thần Dật rất nhanh liền từ trong đống đá vụn lân cận, tìm thấy một khối đá cỡ bằng đầu người.

Tảng đá liền một khối với vách núi, con người căn bản không thể lay chuyển, ít nhất là hắn không làm được, chắc chắn cũng là nằm dưới sự bảo hộ của trận pháp rồi.

Trên tảng đá có vô số đường vân màu đỏ, đan xen vào nhau, trông tựa như bùa chú.

Ở chính giữa tảng đá còn có một cái khe lõm, cỡ bằng ly rượu trắng.

[ Chắc chắn chính là tảng đá này rồi, những đường vân này là một loại trận văn đặc thù, chỉ cần đổ máu lên, trận pháp trên tảng đá sẽ khởi động, đại môn đi vào hẳn là sẽ hiện ra! ]

Mộc Thần Dật nhìn tảng đá, trong lòng thầm than, cái này đúng là liếc mắt liền có thể phân biệt ra.

Hắn ngay sau đó giả vờ mang vẻ mặt vô cùng hưng phấn, hô to: “Mẫn nhi, nàng mau qua đây, tìm thấy đồ rồi, chúng ta có thể tiến vào thôi!”

Đơn Mẫn vốn dĩ đang ở một bên tìm kiếm, trên mặt tràn đầy vẻ nghiêm túc, chỉ sợ bản thân mình nhìn sót tảng đá đặc thù nào.

Nàng nghe được lời Mộc Thần Dật, lập tức vui mừng khôn xiết, lúc quay đầu nhìn Mộc Thần Dật, miệng đã cười đến ngoác tận mang tai.

Đơn Mẫn tức tốc chạy tới cạnh Mộc Thần Dật, sau đó cúi người đưa tay vuốt ve tảng đá có những đường vân màu đỏ kia, bộ dáng đó, thực sự giống như đang vuốt ve tình lang vậy.

“Cuối cùng cũng tìm thấy rồi!”

[ Nữ nhân này so với chúng ta còn kích động hơn, y như chơi thuốc vậy! ]

Mộc Thần Dật thầm nghĩ, `“Đó là lẽ đương nhiên, ả ta bây giờ đã đem đồ vật bên trong coi như của mình rồi, có thể không kích động sao?”`

Hắn dẫn Đơn Mẫn tới, hoàn toàn là muốn để Đơn Mẫn đi dọn mìn, hắn đi theo sau ngồi thu ngư ông đắc lợi a!

Lời của vị Đại Đế kia, hắn cũng không quá mức tin tưởng, có người thay hắn đi mạo hiểm mới là phù hợp nhất!

Mộc Thần Dật nói với Đơn Mẫn: “Mẫn nhi, chúng ta chỉ cần nhỏ máu lên trên, đường thông đạo đi vào bên trong liền có thể mở ra, chúng ta có thể tiến vào rồi.”

Đơn Mẫn kéo tay Mộc Thần Dật, nói: “Hàn đại ca, vậy huynh mau nhỏ máu lên đi!”

Mộc Thần Dật từ trong ngực lấy ra túi nước, đưa cho Đơn Mẫn, sau đó nói: “Mẫn nhi, bên trong này chính là máu huyết của tổ thượng, nàng là vị hôn thê của ta, hãy để nàng tới mở ra trận pháp đi!”

Đơn Mẫn kiều mị hờn dỗi: “Phu quân, chàng đối với Mẫn nhi thật tốt.”

Nàng trong lòng nghĩ thầm, coi như là lần cuối để Mộc Thần Dật chiếm chút tiện nghi vậy.

Mộc Thần Dật nói: “Nương tử, đều là việc nên làm, nàng ra tay đi!”

[ Đều đang nhẩm tính toán kế đối phương, còn phu quân, nương tử, hai tên gian tặc! ]

Đơn Mẫn xoay người mở túi nước, chậm rãi đổ máu tươi vào.

Mộc Thần Dật thì nhân lúc sự chú ý của đối phương không ở chỗ mình, lặng lẽ ngậm một viên thuốc vào trong miệng.