Vừa Xuyên Không Hệ Thống Liền Cho Công Pháp Song Tu
Chương 55. Ba Ba Cứu Ta Với
Mộc Thần Dật nhìn thấy Đơn Mẫn từ từ bay về phía Vũ Đế, đương nhiên sẽ không để cho đối phương thuận buồm xuôi gió như vậy, cho dù không ngăn cản được Vũ Đế đoạt xá Đơn Mẫn, thì cũng phải ngáng đường chọc ngoáy một phen mới được!
Hắn lập tức thi triển Khí Kiếm Quyết, trước người nháy mắt hiện ra mấy đạo kiếm ảnh đan xen giữa hai màu tím và đen.
Trong làn hào quang chớp động, mấy đạo kiếm ảnh bay nhanh đánh thẳng về phía Vũ Đế bên trong trận pháp.
Kiếm khí va chạm chuẩn xác lên người Vũ Đế, nhưng ngay sau đó kiếm ảnh liền vỡ vụn, tiêu tán đi mất, thế mà lại chẳng có lấy một chút tác dụng nào.
[Hệ thống chửi bới: Ngươi có ngu không hả! Ngươi chỉ là một cái Linh Cảnh, linh kỹ đánh ra làm sao tổn thương được nhục thân của Đại Đế?]
[Cho dù là Đại Đế không chuyên tu nhục thân, thì lực phòng ngự của nhục thân cũng nhẹ nhàng cản lại toàn bộ công kích của ngươi.]
Mộc Thần Dật nói: “Không hổ là Đại Đế, quả nhiên lợi hại thật!”
[Đấy chẳng phải là lời vô nghĩa sao!]
Vũ Đế khinh thường nói: “Không biết tự lượng sức mình! Tiểu bối, nếu như ngươi bây giờ bước vào, bản đế còn có thể cho ngươi chết một cách thoải mái một chút!”
Đoạt xá chỉ có thể tiến hành một lần, đối với lão mà nói, vẫn là hy vọng có thể đoạt xá một người nam nhân hơn, dù sao làm một nam nhân thì thú vui vẫn nhiều hơn một chút!
Mộc Thần Dật đương nhiên sẽ không đi vào, gân cổ gào lên: “Lão cẩu! Ngươi có bản lĩnh thì bước ra đây, tiểu gia đảm bảo không đánh chết ngươi!”
Vũ Đế nhìn Mộc Thần Dật, ánh mắt âm lãnh.
“Nghiệt súc, đợi ta đoạt xá thành công thì chính là ngày tàn của ngươi!”
Mộc Thần Dật chẳng hề sợ hãi chút nào, bởi vì sợ cũng vô dụng, dù sao không phải ngươi chết thì là ta sống.
“Không có gan bước ra thì đừng có đánh rắm, đã lưu lạc tới mức phải đoạt xá nữ nhân rồi mà còn mặt mũi gào to gọi nhỏ. Người ta da mặt dày thì cũng thôi đi, ngươi cái thứ không có thịt, chỉ còn trơ lại lớp da này, sao cũng không cần thể diện như thế?”
Vũ Đế tức tới mức muốn nổ phổi, nhưng cũng không nói thêm gì nữa, lão muốn mau chóng đoạt xá, sau đó ra ngoài giết chết tên tiểu súc sinh này!
Lão nhìn về phía Đơn Mẫn đã bay tới trước mặt mình, lập tức mừng rỡ, sau đó cười lớn: “Đúng là trời giúp ta, lại là Chân Linh Chi Thể, tốt, tốt lắm! Có được thân thể này, bản đế liền có thể trong thời gian cực ngắn khôi phục tu vi!”
Trước đó lão vẫn không chú ý tới, không ngờ nữ nhân này lại trở thành niềm vui ngoài ý muốn.
Toàn thân Đơn Mẫn run lẩy bẩy, nhìn Vũ Đế như một bộ xương khô kia, làm sao nàng có thể không sợ hãi cho được?
Nàng nhìn vị Đại Đế da bọc xương trước mắt, trong mắt tràn đầy vẻ hoảng sợ, nàng còn chưa muốn chết đâu!
Nàng vội vàng gào lên: “Hàn Minh, ngươi cứu ta với, ta cái gì cũng có thể đồng ý với ngươi, cầu xin ngươi, cứu ta với!”
[Hệ thống kinh ngạc nói: Nữ nhân này sợ thật rồi, thế mà lại đi cầu cứu ngươi.]
Mộc Thần Dật nghe vậy sững sờ, sau đó cười nói: “Tới đây gọi một tiếng ba ba trước đi, để ta nghe xem thế nào, rồi mới cân nhắc có nên cứu ngươi hay không.”
Đơn Mẫn không hề từ chối, đây chính là cọng rơm cứu mạng duy nhất của nàng lúc này, dốc hết sức cũng phải túm lấy.
Nàng dùng hết toàn lực hét lên: “Ba ba, ba ba... Ba ba cứu ta với!”
[Nữ nhân này thế mà thật sự dám gọi đấy!]
[Dật ca, ngươi xem nàng gọi rồi kìa, chúng ta mau vào cứu con gái ngươi, cứu cháu gái lớn của ta đi!]
Mộc Thần Dật thầm nghĩ: “Đừng có suốt ngày chỉ nghĩ cách hại trẫm! Đánh chết ta cũng không vào đâu, cứu người, cứu cái rắm!”
[Ngươi đây không phải lừa gạt người ta sao? Người ta đều gọi rồi, ngươi vậy mà không giữ lời hứa, sẽ bị người đời phỉ nhổ đấy!]
“Ta đã hứa cái gì đâu? Ta chỉ nói là ta sẽ cân nhắc thôi, chứ đâu có bảo nàng gọi là ta nhất định sẽ cứu!”
[Vãi chưởng!]
Lúc này tiếng kêu của Đơn Mẫn lại truyền tới.
“Ba ba, ba ba, cứu ta với!”
Vũ Đế cũng không ngăn cản Đơn Mẫn kêu cứu, nếu như Mộc Thần Dật thật sự bước vào, vậy thì lúc lão đoạt xá sẽ có thêm một sự lựa chọn.
Mộc Thần Dật nghe Đơn Mẫn gọi “ba ba”, tâm tình vô cùng vui vẻ, sau đó nói: “Con gái ngoan, con cứ yên tâm, nếu lão cẩu này dám đoạt xá con, vi phụ sẽ thay con báo thù rửa hận.”
“Đến lúc đó, ta sẽ đè lão ta xuống đất mà thu thập một trận ra trò!”
Mộc Thần Dật không phải là không muốn cứu người, dù sao sau khi bị đoạt xá, đối phương tuy vẫn là thân xác nữ nhi, nhưng linh hồn lại là một gã đàn ông đấy!
Hắn mà ra tay, vậy chẳng phải biến thành kẻ đoạn tụ rồi sao?
“Lên giường với một người đàn ông mang thân xác nữ nhi, nội tâm ta vẫn rất cự tuyệt.”
Thế nhưng, hắn cũng hết cách, bước vào trong trận pháp quá mức nguy hiểm, hắn tuyệt đối không đi mạo hiểm đâu, chết cũng không đi!
[Hệ thống nghi ngờ hỏi: Nội tâm ngươi thật sự cự tuyệt sao?]
“Đó là điều đương nhiên rồi! Ta đâu phải kẻ biến thái.”
[Ngươi chính là thế!]
[Chúng ta tạm gác lại sự thật ngươi là kẻ biến thái sang một bên, vừa nãy lúc ngươi nói câu “Lên giường với một người đàn ông mang thân xác nữ nhi”, tại sao biểu cảm lại bỉ ổi, dâm đãng như thế, cái miệng cười đến mức sắp ngoác tới mang tai rồi kìa!]
“Không thể nào! Ta đường đường là một đấng chính nhân quân tử, làm sao có thể cười bỉ ổi, dâm đãng như thế được?”
[Bây giờ ngươi vẫn còn đang chảy nước miếng kìa! Đồ đại biến thái!]
Mộc Thần Dật vội vàng hít hà hai cái, giơ tay lau sạch nước miếng nơi khóe miệng.
“Sau này mấy cái chi tiết này đừng có miêu tả ra ngoài, cứ tiếp tục như vậy, đám độc giả xem sách đều coi ta thành kẻ biến thái mất thôi!”
[Hứ, nhổ vào!]
Phía bên kia.
Đơn Mẫn sau khi bị Mộc Thần Dật đùa giỡn thì thẹn quá hóa giận, chửi ầm lên: “Hàn Minh, ta làm quỷ cũng không tha cho ngươi!”
Mộc Thần Dật vỗ tay nói: “Thế thì tốt quá rồi! Làm quỷ xong thì nhất định phải tới tìm ta nhé, ta còn chưa từng nếm thử mùi vị của quỷ bao giờ, đến lúc đó chúng ta chơi đùa thật thỏa thích một phen!”
[Ngươi ngay cả quỷ cũng không tha luôn sao?]
Mộc Thần Dật thầm nghĩ: “Cái này tính là gì chứ? Nhân vật chính nhà bên cạnh còn một lòng muốn giải quyết cả hệ thống nữa kìa!”
[...]
[Ký chủ đại nhân, bổn hệ thống trịnh trọng thông báo cho ngươi một tiếng, ta chướng mắt ngươi... Ờ, cho dù ngươi có ép ta, ta cũng không theo ngươi đâu.]
“Ngươi nói chuyện đều không thèm đi qua CPU à? Sao lại mặt dày vô sỉ đến mức này chứ?”
...
Đơn Mẫn chửi: “Súc sinh, ngươi sẽ xuống địa ngục!”
Mộc Thần Dật thản nhiên nói: “Không sao, đến lúc cùng xuống dưới đó, chúng ta vừa vặn có thể từ từ chơi đùa mà!”
“Súc sinh! Rác rưởi! Đống phân thối! Hỗn đản! Ác tặc! Đồ tạp chủng!”
“Tối hôm qua, ngươi còn vừa hôn ta, vừa gọi ta là hảo ca ca, hôm nay đã biến thành thế này rồi, hừ, đàn bà!”
“...” Đơn Mẫn tức giận mắng: “Đệt mợ ngươi!”
...
Mộc Thần Dật uống rượu, ăn thức ăn, bình thản lắng nghe tiếng mắng chửi khàn cả giọng của Đơn Mẫn, thi thoảng còn bồi thêm vài câu.
Vũ Đế nghe hai người “liếc mắt đưa tình”, tức giận không thôi, lão cũng biết Mộc Thần Dật tuyệt đối sẽ không bước vào, liền giơ một ngón tay điểm thẳng lên cần cổ trắng ngần của Đơn Mẫn.
“Thật sự nghĩ bản đế không có tính khí sao?”
Đơn Mẫn lập tức cảm thấy nơi cổ họng truyền đến một trận đau nhức kịch liệt, sắc mặt vặn vẹo hẳn đi, miệng nàng không ngừng đóng mở, nhưng lại chẳng thể phát ra được một chút thanh âm nào.
Mộc Thần Dật thấy vậy, cười nhạo nói: “Uầy! Ghê gớm chưa kìa, ức hiếp một nữ nhân thì tính là bản lĩnh gì, có gan thì ngươi bước ra đây.”
“Ngươi ra đây, tiểu gia đứng im bất động, nhường ngươi ba mươi chiêu.”
Vũ Đế trong mắt bốc hỏa, nhưng vẫn cố gắng đè nén cơn giận xuống.
“Nghiệt súc! Đợi bản đế đoạt xá thành công, chính là lúc ngươi chôn thây!”
Mộc Thần Dật cười nói: “Không dám ra thì nói thẳng ra đi, việc gì phải khoác lác!”