Lồng ngực Đơn Mẫn không ngừng ứa máu, trong miệng cũng trào ra từng ngụm máu tươi, nàng há miệng muốn nói gì đó, nhưng lại không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.

Sắc mặt nàng vô cùng thống khổ, nước mắt nơi khóe mi không ngừng tuôn rơi, nàng cảm nhận được sinh mệnh của mình đang nhanh chóng trôi đi, trong đầu liên tục hiện lên những hình ảnh của chuỗi ngày đã qua.

Nàng thật sự vô cùng hối hận!

“Nghiệt súc!”

Vũ Đế gầm lên một tiếng, lập tức bay tới bên cạnh Đơn Mẫn, vận chuyển linh khí tạm thời ổn định lại vết thương cho nàng.

Đơn Mẫn bị thương ở vị trí trái tim, việc này ép lão phải tiêu hao phần lớn thọ nguyên cùng với lực lượng thần hồn ít ỏi.

Theo tình hình hiện tại, sau khi đoạt xá thành công, tu vi của lão đã không thể nào chạm tới Huyền Cảnh được nữa.

Tồi tệ hơn là, thần hồn của lão lại càng thêm suy yếu, việc có thể đoạt xá thành công hay không cũng đã trở nên khó lường rồi!

Vũ Đế nhìn chằm chằm Mộc Thần Dật, sát ý trong mắt nồng đậm tới mức, có lẽ là nặng nề nhất trong suốt cuộc đời dài dằng dặc này của lão.

“Tiểu súc sinh, ngươi vậy mà dám tính kế bản đế!”

Lão không phải chưa từng nghĩ tới chuyện Mộc Thần Dật sẽ tấn công Đơn Mẫn, nhưng Mộc Thần Dật vừa chửi bới vừa đánh suốt mười mấy phút đồng hồ, tất cả đều là nhắm vào lão, việc này đã khiến lão buông lỏng cảnh giác.

Cộng thêm việc chuẩn bị cũng đã tới hồi kết thúc, trong lòng kích động nên có chút phân tâm, mới để cho Mộc Thần Dật đắc thủ.

Mộc Thần Dật nói: “Lão cẩu, uổng công ngươi sống trên đời này mấy ngàn năm ròng rã, vậy mà ngay cả đạo lý binh bất yếm trá cũng không hiểu!”

Trực tiếp công kích Đơn Mẫn thì rất khó thành công, hắn chỉ có thể dùng cách này.

[Dật ca, ngươi tâm cơ thật đấy!]

Mộc Thần Dật mắng: “Đây gọi là túc trí đa mưu, có biết nói chuyện hay không hả!”

Vũ Đế nói: “Tốt, tốt lắm, không ngờ hôm nay lại suýt chút nữa lật thuyền trong mương dưới tay một tiểu bối như ngươi, bản đế sẽ không để ngươi được chết dễ dàng đâu.”

Mộc Thần Dật khinh bỉ nói: “Cái thứ lão cẩu kéo dài hơi tàn như ngươi, cũng chỉ biết nói khoác mà thôi.”

“Tiểu súc sinh, ngươi chờ chết đi!”

Mộc Thần Dật đã khiến cho Đơn Mẫn bị trọng thương, như vậy dù cho Vũ Đế có đoạt xá thành công thì cũng sẽ bị ảnh hưởng, cơ hội của hắn sẽ lớn hơn rất nhiều.

Hắn mở hệ thống ra, muốn mua đan dược hồi phục linh khí.

[Hệ thống nhắc nhở: Không bán lẻ từng viên, một bình 10 viên, giá trị 100 điểm.]

Mộc Thần Dật dứt khoát đổi lấy, trong tay liền xuất hiện một bình thuốc, hắn trực tiếp lấy ra một viên nuốt vào bụng, linh khí trong cơ thể nháy mắt hồi phục một nửa, hơn nữa vẫn đang tiếp tục khôi phục.

Hắn lại bắt đầu tấn công, lần này công kích đều nhắm thẳng về phía Đơn Mẫn.

Lần này hắn không liên tục tung chiêu nữa, mà là ngắt quãng.

Có thể cách nhau vài giây, cũng có thể cách nhau chừng một phút.

Vũ Đế tuy rằng đều lần lượt cản lại những công kích này, nhưng liên tục bị quấy nhiễu như vậy, trong lòng vô cùng bực bội!

“Thằng nhãi ranh! Ngươi có xong hay không đấy?”

Mộc Thần Dật cười nói: “Chưa xong đâu, lão tử chính là muốn đùa giỡn ngươi đấy!”

Hắn lập tức nói với Đơn Mẫn: “Mẫn Nhi, lão ta muốn đoạt xá nàng, cần phải luyện hóa thần hồn của nàng, quá trình này sẽ không quá dễ dàng đâu.”

“Đây cũng là cơ hội của nàng, nếu như nàng muốn sống sót, nàng chỉ có thể quay ngược lại luyện hóa lão tặc này, nếu thành công, nàng sẽ có được toàn bộ ký ức của một vị Đại Đế, tương đương với việc nhận được truyền thừa của lão!”

Đơn Mẫn nghe vậy, trong mắt lại lóe lên tia sáng.

Vũ Đế cười nhạo: “Tiểu bối vô tri! Thần hồn Đại Đế mạnh mẽ cỡ nào, há lại là thứ mà ả có thể mài mòn được?”

Tuy lão ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng vẫn có chút lo âu.

Mộc Thần Dật châm chọc ngược lại: “Thần hồn Đại Đế đương nhiên mạnh mẽ, nhưng cái bộ dạng quỷ quái này của ngươi bây giờ, thần hồn có thể mạnh tới mức nào chứ?”

“Thần hồn của ngươi cũng giống như thân thể của ngươi vậy, đã suy yếu tới mức phải dùng trận pháp để phụ trợ đoạt xá rồi, ngươi còn khoác lác cái nỗi gì?”

Hắn lại quay sang hét lớn với Đơn Mẫn: “Mẫn Nhi, đây là cơ hội duy nhất của nàng đấy, cố lên nhé! Vi phu còn đang đợi cưới nàng qua cửa đây này!”

Đơn Mẫn tức giận khôn cùng, vừa rồi Mộc Thần Dật thật sự muốn giết nàng đấy thôi, nếu không phải Vũ Đế ra tay, nàng có lẽ đã chết rồi.

Thế nhưng ngọn lửa hy vọng trong mắt nàng đã bùng cháy trở lại, nếu đã có hy vọng, nàng đương nhiên sẽ liều mạng một phen.

Vũ Đế nhìn thấy sự biến hóa của Đơn Mẫn, chân mày khẽ nhếch lên, cứ như vậy, lão lại phải tốn thêm nhiều công sức rồi.

[Hệ thống hỏi: Sao ngươi biết thần hồn của lão suy yếu?]

“Ta nói bừa thôi, để Đơn Mẫn gây thêm chút phiền phức cho lão ấy mà! Chẳng lẽ lão suy yếu thật sao?”

[Thần hồn của lão trải qua mấy ngàn năm nay đương nhiên rất suy yếu, trừ phi lão có công pháp tu luyện thần hồn phẩm giai cực cao, nhưng rất rõ ràng là lão không có, nếu có thì ngươi đã sớm bị đập chết từ lâu rồi!]

Mộc Thần Dật không chịu để tay rảnh rỗi, vẫn không ngừng tìm cách khiến Đơn Mẫn bị thương, nhưng đối phương rõ ràng là không thèm cho hắn một chút cơ hội nào nữa.

Cũng đúng lúc này, Vũ Đế rốt cuộc đã đặt chiếc la bàn trong tay vào một cái rãnh lõm trên mặt đất.

Ngay sau đó, từng vòng linh thạch xung quanh Bát Quái đồ trực tiếp bay lơ lửng lên từ các rãnh lõm dưới đất, sau đó xoay tròn cực nhanh quanh đồ án âm dương ngư ở chính giữa.

Thân thể của Đại Đế da bọc xương cùng với Đơn Mẫn cũng trực tiếp bay bổng lên, rồi bắt đầu xoay tròn theo.

Mộc Thần Dật nói: “Đoạt xá cần bao lâu?”

[Ước chừng cần vài canh giờ.]

Linh thạch không ngừng xoay tròn, trực tiếp vây quanh Vũ Đế và Đơn Mẫn bên trong đồ án, tạo thành một tầng rào chắn hình bán cầu.

Mộc Thần Dật lại thi triển Khí Kiếm Quyết, kiếm quang đỏ đen lấp lánh, phóng vụt tới tầng rào chắn linh thạch kia.

Thế nhưng kiếm quang còn chưa kịp chạm vào tầng linh thạch, đã bị lượng lớn linh khí tản mát ra trên bề mặt của nó đánh tan tác.

Mộc Thần Dật thấy vậy liền thở dài một tiếng, phen này thì hắn không làm được gì nữa rồi.

Hắn lớn tiếng gào thét: “Mẫn Nhi, cố lên nha! Tiêu diệt lão cẩu kia đi!”

...

Đơn Mẫn vốn dĩ ở bên trong bị xoay cho đầu váng mắt hoa, nhưng nghe Mộc Thần Dật không ngừng gào to, ngược lại lại tỉnh táo thêm vài phần.

Trong lòng nàng tức muốn chết, ánh mắt vô cùng hung dữ.

“Cẩu tặc! Ta mà sống sót được, nhất định sẽ băm vằn ngươi ra thành vạn mảnh!”

Chỉ là dù nàng có há miệng, nhưng lại không thể phát ra được thanh âm nào.

Vũ Đế lúc này đã bắt đầu vận chuyển bí pháp, toàn thân đều bị linh khí bao bọc.

Chỉ thấy hào quang trên người lão chớp động, ngay sau đó một luồng lam quang lao thẳng về phía đầu của Đơn Mẫn, trực tiếp chìm vào bên trong.

Đơn Mẫn cảm thấy đầu đau như búa bổ, nếu không phải nàng hiện tại không thể động đậy, nhất định nàng sẽ đem đầu đập ầm ầm vào tường!

Ngay sau đó nàng mở mắt ra, liền thấy mình đang ở trong một vùng không gian màu đỏ rực, cách đó không xa, còn có một nam tử đang tỏa ra lam quang.

Khí thế trên người nam tử ngập trời, uy áp kinh người, khiến người ta có một cảm giác thôi thúc không kìm nén được mà muốn quỳ lạy cúng bái.

Nàng nhìn nam tử có dung mạo giống hệt như bức tượng điêu khắc kia, trong lòng sợ hãi vô cùng, đối mặt với khí tràng kinh người này, nàng thế mà lại không sinh ra nổi một tia ý chí phản kháng.

Đúng lúc này, giọng nói của Mộc Thần Dật lại vang vọng lên.

“Mẫn Nhi, cố lên nhé! Vi phu yêu nàng, moah!”

“Mẫn Nhi, cố lên! Vi phu đợi nàng ra ngoài, chúng ta sẽ lập tức sinh con!”

Hắn chẳng có ý gì khác, chỉ là hy vọng Đơn Mẫn có thể gây ra thêm cho Vũ Đế chút phiền phức mà thôi.

...

Đơn Mẫn lại nghe thấy tiếng hò hét của Mộc Thần Dật, lập tức chửi ầm lên: “Cẩu tặc! Ta muốn chặt ngươi thành trăm mảnh đem cho chó ăn!”

Đại Đế nói: “Không cần hét nữa, hắn không nghe thấy đâu, đây là không gian thần hồn của ngươi.”

“Nếu ngươi từ bỏ chống cự, còn có thể thoải mái hơn một chút. Bản đế sau khi đoạt xá ngươi, sẽ băm vằn tên nghiệt súc kia cho chó ăn! Còn nếu ngươi dám phản kháng, thì đừng trách bản đế lòng dạ độc ác!”