Mộc Thần Dật nghe thấy lời này của nha đầu, khóe miệng không khỏi giật giật, hắn lập tức lắc đầu nói: “Muội à, cái này không tốt lắm đâu!”

Mộc Tiểu Tình vẻ mặt khó hiểu, nói: “Ca, có gì mà không tốt chứ? Trước kia chẳng phải thường xuyên ngủ chung sao! Chúng ta là người một nhà, huynh mới ra ngoài có mấy ngày, đã xa cách với muội rồi.”

Mộc Thần Dật ngược lại có nghe Mộc Tiểu Tình nhắc qua, điều kiện trong nhà không tốt lắm, bọn họ lúc nhỏ quả thật là ngủ chung một chỗ.

Hắn lúng túng nói: “Lúc đó, chúng ta chẳng phải đều còn nhỏ sao!”

Mộc Tiểu Tình nghiêm túc nói: “Bây giờ cũng đâu có lớn a!”

Nàng gối đầu lên cánh tay trái của Mộc Thần Dật, lập tức rúc vào trong lòng Mộc Thần Dật, tựa vào lồng ngực Mộc Thần Dật, lại ôm chặt lấy cánh tay phải của Mộc Thần Dật vào lòng.

Mộc Thần Dật thầm nghĩ: Tuổi này, cũng không nhỏ nữa rồi a!

Mộc Tiểu Tình nói: “Ca, tay của huynh sao lại lạnh thế này?”

“Ừm, không sao, cũng tàm tạm, lạnh một chút mà thôi, ca chịu được!”

Tay của Mộc Thần Dật quả thực lạnh hơn so với người bình thường, đó là một chút tác dụng phụ xuất hiện khi tu luyện Cửu Tử Bất Diệt Thân, cũng không có gì đáng ngại.

Mộc Tiểu Tình nói: “Ca, muội ủ ấm cho huynh nhé!”

Mộc Thần Dật giật nảy mình, nha đầu này, cho dù muốn ủ ấm tay, muội nâng trong lòng bàn tay là được rồi.

Cảm giác mềm mại truyền tới từ bàn tay khiến Mộc Thần Dật chấn động cả người, mùi hương nhạt trên người thiếu nữ, ngay trong gang tấc, cũng có thể phân biệt rõ ràng.

Cái này khó chịu thật đấy chứ!

Mộc Thần Dật muốn rút tay ra, nhưng bị nha đầu ôm chặt cứng, hắn trong nháy mắt cảm thấy cả người đều không ổn rồi, đây chẳng phải là hành hạ người ta sao?

Không khỏi ở trong lòng than thở: Nếu ta có tội, chi bằng trực tiếp giáng thần phạt xuống, ngũ lôi oanh đỉnh, để ta bị điện giật thành tro tàn chẳng phải tốt hơn sao? Tại sao phải trừng phạt ta thế này? Đúng là tạo nghiệt mà!

[Dật ca, có thể là do ngươi quá mức biến thái, sấm sét cũng cảm thấy rợn người, đâu còn dám xuất hiện trước mặt ngươi nữa?]

Mộc Thần Dật nhíu mày, cái hệ thống cẩu đồ vật này sao lại chui ra nữa rồi!

Hắn âm thầm hỏi: “Ván then chốt sao?”

[Chứ còn gì nữa! Dật ca, ngài thật sự là càng ngày càng thông minh rồi đấy?]

“Ngươi có thể cút về rồi!”

[Dật ca, nha đầu này là thể chất đặc thù, loại đỉnh cấp đấy!]

Mộc Thần Dật khi nghe thấy giọng nói của hệ thống, cũng đã có suy đoán, không ngờ đúng là như vậy thật.

“Nha đầu có thể tu luyện không?”

[Rất đáng tiếc, không thể! Đứa trẻ này mọi phương diện đều được, duy chỉ có linh mạch là có vấn đề, đều có thể tính là loại rác rưởi nhất trong các phàm phẩm linh mạch rồi.]

“Sao lại thế?”

Mộc Thần Dật sững sờ, người có thể chất đặc thù, không đến mức linh mạch lại kém tới bước đường kia chứ!

[Linh mạch phàm phẩm về cơ bản đều có vấn đề, phần lớn là một số vị trí trên linh mạch bị khuyết tổn, loại này đều có thể miễn cưỡng tu luyện một chút.]

[Nhưng linh mạch của đứa trẻ này trời sinh đã bế tắc, thuộc về loại hoàn toàn không thể tu luyện!]

“Biết rồi, ngươi cút về đi!”

[Dật ca, hứng thú của ngươi không cao lắm nha! Không định ra tay sao?]

“Đó là muội muội của ta!”

[Ngươi là Mộc Thần Dật, lại đâu phải là “Mộc Thần Dật” kia!]

[Huống hồ, ngươi đều đã nhô cao ngất ngưởng rồi, còn nhẫn nhịn cái gì nữa a!]

“Ta là một người bình thường, cho nên mới có phản ứng; ta là một con người, cho nên không ra tay!”

[Dật ca, đây chẳng phải là bỏ lỡ lương cơ sao?]

“Ta thật sự không hiểu nổi, cái cẩu hệ thống nhà ngươi không xúi giục ta làm kẻ ác, thì chính là nhớ thương muốn hố lão tử, ta thật sự muốn đập nát ngươi ra!”

[Ta đây chẳng phải đều là muốn tốt cho ngươi sao?]

“Cút cho lão tử!”

[Hừ! Cút thì cút! Đúng là không biết lòng người tốt... lòng hệ thống tốt!]

Hồi lâu sau.

Mộc Tiểu Tình hỏi: “Ca, huynh ngủ rồi sao?”

Mộc Thần Dật nghe vậy, cười khổ một hồi, cái bộ dạng này, có thể ngủ được mới là lạ!

“Làm sao thế?”

Mộc Tiểu Tình nói: “Không có gì, chỉ là thấy huynh cứ động đậy, muội tưởng huynh gặp ác mộng.”

Mộc Thần Dật nói: “Không có, muội ngủ ngoan đi! Ngày mai muội còn phải lên đường đấy.”

Lòng hắn đắng chát a!

Hắn cũng đâu có muốn thế này đâu a!

Haizz! Lại là một đêm rèn luyện ý chí, luyện tập công phu định lực.

...

Buổi sáng.

Mộc Thần Dật dẫn Mộc Tiểu Tình rời khỏi Mộc Vương phủ, sau đó đi tới tiểu viện đã mua xong, dặn dò một hồi, liền tiễn nha đầu ra khỏi thành.

Hưng An Thành cách thôn của bọn họ cũng chỉ hơn hai mươi dặm đường, Mộc Thần Dật đoán chừng nếu nhanh một chút, cả nhà nhị thúc tối nay là có thể dọn qua đây rồi.

Mộc Thần Dật quay về Mộc Vương phủ, sau đó liền nhìn thấy Vương Thư Nguyệt đi vào viện của Mộc Lệ Dao.

Hắn ngẩn ra một chút, lần trước vị vương phi này qua đây, vẫn là vì sinh nhật của Mộc Lệ Dao, bình thường đều là Mộc Lệ Dao qua thăm Vương Thư Nguyệt.

Đây là lại có chuyện gì nữa rồi sao?

Hắn trực tiếp trốn về phòng mình, không ra ngoài nữa.

Mặc dù bây giờ hắn không cần phải sợ Mộc Thiên Hành nữa, nhưng vẫn là không bại lộ thì tốt hơn.

Qua một hồi lâu.

Liền có người gõ cửa phòng Mộc Thần Dật.

Mộc Thần Dật nói: “Vào đi.”

Tiểu Thúy đẩy cửa bước vào, liền nói: “Mộc quản sự, tiểu thư bảo huynh qua đó.”

Mộc Thần Dật nói: “Ừm, biết rồi.”

Hắn bước ra khỏi cửa phòng, nhớ tới hôm qua sau khi bị gọi qua, đó là một trận hành hạ ra trò, bây giờ nhớ lại, vẫn còn có chút sợ hãi.

Chẳng lẽ, hôm nay lại muốn tới một lần nữa?

Mình cũng đâu có phạm lỗi gì đâu a!

Mộc Thần Dật bước vào phòng Mộc Lệ Dao, liền thấy sắc mặt Mộc Lệ Dao rất khó coi.

“Tiểu thư, nàng đây là làm sao vậy?”

Mộc Lệ Dao nói: “Ngươi lại đây.”

Thân thể Mộc Thần Dật run lên, hôm qua đối phương cũng nói như vậy, hắn sau khi đi qua, suýt chút nữa bị phế.

Nhưng hắn vẫn bước qua, trong lòng thầm nghĩ: Thôi vậy, cứ để Dao Nhi nghịch một chút, chỉ cần không gãy là được!

Mộc Lệ Dao ôm lấy Mộc Thần Dật, ôm rất chặt.

Mộc Thần Dật nhíu mày, hôm nay không vặn nữa sao? Thế chẳng phải là uổng công chờ đợi rồi sao!

Hắn thấy trạng thái của Mộc Lệ Dao không đúng, hỏi: “Dao Nhi, làm sao vậy?”

Mộc Lệ Dao nói: “Phụ thân ta muốn gả ta đi!”

“Chuyện gì xảy ra thế?” Mộc Thần Dật khó hiểu, nếu là người bình thường thì thôi đi, người tu luyện, không cần phải sớm như vậy!

“Phụ thân ta giao hảo với Tề Vương của Thượng Hoa Thành, muốn gả ta cho con trai của Tề Vương, để củng cố quan hệ hai nhà.”

Mộc Lệ Dao nói: “Mẫu thân ta bảo, quá hai ngày nữa người nhà họ Tề sẽ qua đây bàn chuyện hôn sự.”

Vương Thư Nguyệt qua đây, chính là để báo cho Mộc Lệ Dao chuyện này, cũng là để Mộc Lệ Dao chuẩn bị tâm lý.

Mộc Thần Dật thản nhiên nói: “Hóa ra là như vậy!”

Chuyện này đơn giản, biện pháp giải quyết vẫn còn rất nhiều, ví dụ như trực tiếp giải quyết từ ngọn nguồn, đem con trai của Tề Vương trực tiếp xử trảm luôn!

Mộc Lệ Dao nhìn thấy sắc mặt Mộc Thần Dật bình thản, chẳng có chút biểu hiện nào, trong lòng tức giận không thôi, đây chẳng phải là một chút cũng không quan tâm tới mình sao?

Nàng trực tiếp túm lấy một khối thịt ở thắt lưng Mộc Thần Dật, vặn qua vặn lại.

“Tên khốn kiếp nhà ngươi, ta sắp phải gả cho người khác rồi, ngươi một chút cũng không quan tâm!”

Mộc Thần Dật đau tới mức bắp chân run rẩy bần bật, lập tức nói: “Dao Nhi, đây là chuyện nhỏ, rất dễ giải quyết.”

Mộc Lệ Dao thu bớt lực đạo, hỏi: “Giải quyết thế nào?”

“Đem chuyện thể chất của nàng nói ra ngoài, đến lúc đó vương gia còn đồng ý mối hôn sự này nữa sao?”

Mộc Thiên Hành sau khi biết, tóm lại không đến mức lại đẩy Mộc Lệ Dao ra ngoài nữa chứ!

Dù sao Mộc Lệ Dao trong số những đứa con của ông ta, thiên tư là tốt nhất.

...