Mộc Thần Dật cười đểu, tiếp lời: “Tỷ tỷ đây là nói đi đâu vậy, ta lại không có ép buộc nàng, nàng ngoan ngoãn theo ta, hay là chịu phạt, nàng tự mình chọn a!”

Tiểu Nguyệt tức điên bốc khói, hận không thể nhào lên bóp cổ Mộc Thần Dật cho chết đi sống lại, chuyện này so với bức bách thì có khác gì nhau?

Mộc Thần Dật hăm dọa: “Báo trước cho nàng một tiếng, ta định đánh gãy đôi chân nàng, rồi ném ra ngoài phủ đó.”

“Ngươi đồ vô sỉ!”

Tiểu Nguyệt giận điên người, nhưng nỗi sợ hãi cũng dâng trào tột độ, nếu quả thật bị đánh gãy đôi chân, nàng tiêu đời là cái chắc.

Mộc Thần Dật sầm mặt, lạnh lùng gằn giọng: “Ta cảnh cáo nàng, thái độ tốt lên một chút, chuyện này là mua bán sòng phẳng, nàng còn hỗn xược như thế, giao dịch này hủy bỏ ngay lập tức!”

“Ngươi…”

“Có vẻ như nàng thích chịu phạt, rất tốt, ta vừa vặn đang ngứa ngáy tay chân, ta tự mình động thủ, đi thôi!”

Tiểu Nguyệt nắm chặt hai nắm tay, nghiến răng nghiến lợi: “Ta… đáp ứng ngươi!”

Mộc Thần Dật mỉm cười mãn nguyện, tiến lên, vuốt ve khuôn mặt Tiểu Nguyệt, tán thưởng: “Sự lựa chọn sáng suốt đấy!”

Tiểu Nguyệt hằn học nhìn thẳng vào mắt Mộc Thần Dật.

Mộc Thần Dật làm mặt lạnh: “Biểu cảm của nàng khiến ta rất khó chịu, xem ra vẫn nên trực tiếp phạt nàng thì tốt hơn.”

Tiểu Nguyệt tức tốc thu lại vẻ mặt, phục tùng: “Ta sai rồi, mong quản sự thứ tội.”

“Như vậy mới đúng chứ!”

Mộc Thần Dật thấy dọa dẫm cũng hòm hòm rồi, thì tiếp theo nên ban phát chút kẹo ngọt.

Hắn rủ rỉ: “Đừng có thấy không cam tâm, nàng theo ta không thiệt thòi đâu.”

“Nàng nghĩ thử xem, ta hiện tại được tiểu thư tin tưởng sâu sắc, cai quản việc lớn việc nhỏ trong viện, có ta che chở cho nàng, nàng còn lo xảy ra chuyện gì sao?”

Tiểu Nguyệt nhìn xoáy vào Mộc Thần Dật, hoài nghi: “Ngươi lại có lòng tốt đến vậy?”

Mộc Thần Dật nói tiếp: “Nàng thử nghĩ sâu thêm chút, nàng là nha hoàn thiếp thân của tiểu thư, ta là quản sự, nếu chúng ta hợp sức lại, sau này há chẳng phải cao gối không lo?”

Tiểu Nguyệt ngẫm nghĩ lời Mộc Thần Dật, thấy đúng là chẳng chê vào đâu được.

Như vậy xem ra nàng có thuận theo Mộc Thần Dật cũng không phải không có ích lợi. Hơn nữa thân hình gã này cũng rắn rỏi vạm vỡ...

“Nhưng mà, lần này tiểu thư nổi trận lôi đình, ta e rằng không thể làm nha hoàn thiếp thân của tiểu thư nữa rồi.”

“Nàng sợ gì chứ, không phải có ta đây sao? Chỉ cần nàng nghe lời, ta cam đoan nàng vẫn làm nha hoàn thiếp thân của tiểu thư như thường.”

Tiểu Nguyệt bán tín bán nghi: “Thật sao?”

Mộc Thần Dật ôm siết eo Tiểu Nguyệt, bùi ngùi nói: “Đây là chuyện đương nhiên, tuy ta hiện tại được tiểu thư tin tưởng, nhưng sau này ai dám bảo đảm?”

“Lấy nàng ra làm ví dụ, ngày thường trong viện này ngoài tiểu thư ra ai dám đắc tội với nàng? Nhưng hôm nay nàng vẫn rơi vào tay ta đấy thôi.”

“Ta cần người trợ giúp, nhân tuyển tốt nhất là nàng, thế nên giúp nàng cũng chính là giúp ta.”

Hắn không hề ba hoa chích chòe, nếu chỉ dùng nha hoàn này để tu luyện công pháp thì đơn giản quá, nhưng như thế lợi ích đâu có tối đa hóa.

Nếu hắn có thể lôi kéo được ả về phe mình, hắn sẽ thao túng nhất cử nhất động mọi biến cố từ phía Mộc Lệ Dao, từ đó ung dung bày mưu cưa đổ Mộc Lệ Dao.

Tiểu Nguyệt đã xuôi lòng, gặng hỏi: “Ngươi không sợ sau này ta đem chuyện này mách với tiểu thư sao?”

“Đến lúc đó, chúng ta đều trên cùng một chiếc thuyền rồi, tiểu thư mà biết, chẳng tha cho ta, hiển nhiên cũng chẳng dung thứ nàng.”

Mộc Thần Dật ôm siết Tiểu Nguyệt, buông lời lả lơi: “Hơn nữa, tỷ tỷ người đẹp tâm thiện, sao có thể làm loại chuyện bỉ ổi như vậy được chứ?”

Thân thể Tiểu Nguyệt run nhẹ lên, rúc vào ngực hắn e thẹn: “Đáng ghét!”

Mộc Thần Dật thúc giục: “Đến lúc làm chính sự rồi.”

Hắn bế thốc Tiểu Nguyệt đến bên giường, thẳng thừng lột phăng đi y phục trên người nàng.

Tiểu Nguyệt nằm sải lai trên giường, hai tay che kín ngực, rụt rè: “Ta có thể trao cho ngươi, nhưng ngươi nhất định phải giữ lời đấy nhé.”

Mộc Thần Dật hứa hẹn: “Yên tâm, ta bảo kê cho nàng được bình an, nói là làm, sau này còn cần nàng tương trợ, sao lại đi lừa dối nàng?”

Vụ này của hắn coi như là tay không bắt giặc rồi, Mộc Lệ Dao vốn chẳng hề muốn phạt nặng nha hoàn.

Mộc Thần Dật cúi người, nhẹ nhàng phủ lên đôi môi Tiểu Nguyệt.

Bàn tay hắn lướt từ má Tiểu Nguyệt, từ từ mơn trớn xuống dưới...

Mộc Thần Dật thúc giục Thái Cổ Tiêu Dao Quyết vận hành, ngay sau đó linh khí nội thể theo thời gian dần dần tích lũy, sinh sôi.

Hắn liếc mắt ra phía cửa, trầm giọng nói: “Cô nãi nãi của ta, nàng nhất định phải cẩn thận một chút đấy, chuyện này mà bứt dây động rừng, đến tai tiểu thư, hai ta đều đi tong!”

Tiểu Nguyệt rên rỉ: “Ta biết rồi.”

Nàng ta nghiến răng kẽo kẹt, có chút tức bực, người này biết rõ là tiêu tùng, lại chả biết điểm nhẹ tay gì cả.

Nửa canh giờ sau.

Mộc Thần Dật nằm uể oải trên giường, phân phó: “Sau này bên tiểu thư có gió lay cỏ động gì, nhớ thông báo cho ta hay, không được bỏ sót một chi tiết nào!”

Tiểu Nguyệt gục mặt vào vòm ngực Mộc Thần Dật, khẽ đáp: “Người ta biết rồi.”

Nàng ta lại hỏi: “Ngươi tính báo lại thế nào với tiểu thư?”

Mộc Thần Dật hờ hững nói: “Nàng không cần động tay động chân gì, chỉ cần ngoan ngoãn hầu hạ tiểu thư, mọi chuyện còn lại cứ để ta lo là được.”

“Thế ta phải báo với tiểu thư thế nào?”

“Nếu tiểu thư vặn hỏi, nàng cứ bẩm báo với tiểu thư là ta phạt nàng quỳ ròng rã một ngày là xong, sau đó nàng lại bày tỏ sự cảm kích tiểu thư một phen, dư lời không cần thiết, chuyện này coi như khép lại.”

“Người ta biết rồi.”

Tiểu Nguyệt ôm chặt lấy Mộc Thần Dật, sau đó hờn dỗi lầm bầm, “Chàng không thể phụ người ta!”

“Yên tâm, cá mè một lứa cả rồi, nàng bị chuyện gì, ta cũng ốm đòn theo.”

Sau đó Tiểu Nguyệt khoác lại y phục rồi bước ra ngoài, có điều dáng đi thì khập khiễng kỳ dị.

Mộc Thần Dật dặn với theo: “Nhớ ra ngoài quỳ để làm màu đấy nhé.”

“Người ta biết.”

“Bảo Tiểu Thúy cũng quỳ theo!”

“Ưm.”

Mộc Thần Dật nằm lười nhác chốc lát, nhổm dậy nhìn đóa huyết mai trên chăn giường, chẳng mảy may để tâm, chỉ là một cuộc làm ăn đôi bên cùng có lợi mà thôi.

Chẳng qua là hắn hời được chút đỉnh.

[Thiên phú túc chủ thăng cấp, lại còn thành công lấy được trái tim thiếu nữ, ban thưởng một giọt Đại Đế chi huyết, điểm hệ thống 100.]

Mộc Thần Dật sửng sốt, đối phương chỉ cần không thiểu năng dĩ nhiên sẽ ngoan ngoãn nghe lời, nhưng cái vụ đoạt được phương tâm này, liệu có qua quýt quá chăng.

Hắn đâu biết rằng, thực chất việc này phần lớn bắt nguồn từ công hiệu của Thái Cổ Tiêu Dao Quyết.

Hơn nữa dung nhan hắn cũng không đến nỗi nào, đối phương lại là nụ hoa mới nở nếm mùi đời, sa lưới tình là chuyện đương nhiên. (Coi như cũng gượng gạo hợp lý đi?)

Hắn mở hệ thống ra, liền dán mắt vào bảng thuộc tính.

[Túc chủ: Mộc Thần Dật

Tuổi tác: 15

Thiên phú tư chất: 6 (Thang điểm 100)

Linh mạch: Huyền phẩm

Thể chất đặc thù: Không có

Cảnh giới: Võ Cảnh tam trọng

Công pháp: Thái Cổ Tiêu Dao Quyết (Tiên phẩm), Cửu Tử Bất Diệt Thân (Tiên phẩm)

Linh kỹ: Kiếp Linh Chỉ (Thiên phẩm)

Điểm hệ thống: 100]

Mộc Thần Dật nhìn thiên phú tư chất nhích lên 1 điểm, sướng rơn trong bụng, cứ theo đà này thì không còn lo lắng gì về tư chất nữa rồi.

Lại thêm những ngày nỗ lực tu luyện miệt mài, tu vi của hắn đã thăng cấp từ chưa đầy Võ Cảnh nhất trọng lên Võ Cảnh tam trọng.

Thái Cổ Tiêu Dao Quyết quả thật lợi hại.

Đương nhiên điều này cốt lõi là nhờ có Tiểu Nguyệt, cho nên mới được hiệu quả khủng bố thế này, tu luyện những lần sau sẽ chẳng còn được như thế nữa.

Hắn liền dán mắt vào giọt Đại Đế chi huyết trong kho chứa của hệ thống.

[Đại Đế chi huyết: Sau khi luyện hóa, ngưng luyện nhục thân, gia tăng cường độ thể chất, tăng cường cơ năng thân thể.]

Mộc Thần Dật buông tiếng thở dài: “Đáng tiếc không phải Đại Đế tinh huyết, mà lại chỉ có mỗi một giọt.”

Hắn tức thì nuốt thẳng xuống, rồi bắt tay luyện hóa, vất vả ròng rã suốt một canh giờ sau, mới luyện hóa xong giọt Đại Đế chi huyết, quả thật thân xác đã cứng cáp hơn hẳn.

Tu vi của hắn cũng một bước ngoi lên tới Võ Cảnh tứ trọng.

“Nếu có một giọt Đại Đế tinh huyết, nói không chừng một bước đạp lên Linh Cảnh luôn cũng nên, tiếc là điểm hệ thống không đủ, đổi chẳng nổi.”

(Nhắc nhở hữu nghị: Công dụng cốt lõi của Đại Đế tinh huyết, là lĩnh ngộ thần thông, gia tăng tu vi chỉ là đi kèm, và cũng chỉ có tác dụng lần một, lần hai, về sau không tăng thêm tu vi là bao đâu.)

Buổi chiều.

Mộc Lệ Dao trở về viện.

Mộc Thần Dật liền bẩm báo với Mộc Lệ Dao, tự tay phạt hai người quỳ gối cả một ngày trời.

Lúc Mộc Lệ Dao trông thấy hai nha hoàn lục đục đón mình, hai chân bước thấp bước cao lảo đảo, nhất là Tiểu Nguyệt, liền ngầm thừa nhận hình phạt này là xứng đáng.

“Cứ như vậy đi! Bắt bọn họ quỳ cho tới khi trời tối, chuyện này cho qua.”

Mộc Thần Dật cung kính: “Vâng, tiểu nhân cáo lui.”

Lúc bước ra ngoài, hắn khẽ liếc mắt ra hiệu với Tiểu Nguyệt, ý bảo chuyện đã xong xuôi êm đẹp.

Tiểu Nguyệt quỳ sụp xuống đất, thầm trút bỏ mọi muộn phiền âu lo.