Vừa Xuyên Không Hệ Thống Liền Cho Công Pháp Song Tu
Chương 92. Có Phúc Cùng Hưởng, Có Cơm Cùng Ăn
Hôm sau.
Buổi sáng.
Mộc Thần Dật trở về phòng, gọi Lý Tứ tới, hỏi: “Bên kia thế nào rồi?”
Lý Tứ nói: “Dật ca, yên tâm đi! Đã hỏi qua rồi, bảo là không có vấn đề gì.”
Mộc Thần Dật lấy bản đồ ra, lập tức nói: “Ở chỗ nào?”
Lý Tứ chỉ vào một vị trí trên bản đồ, nói: “Nửa tháng trước đã đến chỗ này rồi.”
Mộc Thần Dật gật đầu.
“Vậy thì không xa, cách Hưng An Thành cũng chỉ ba mươi dặm!”
“Dật ca có muốn đi xem thử không? Nếu đi, đệ sẽ thông báo người tới dẫn đường cho huynh.”
“Không cần phiền phức như vậy, ta tự mình qua đó là được rồi, đi làm việc đi!”
“Vâng, Dật ca.”
Mộc Thần Dật cầm lấy bản đồ, bước ra khỏi Mộc Vương Phủ, rồi rời khỏi thành.
Hắn cầm bản đồ xác định phương hướng một chút, thi triển Thần Linh Bộ, bay vút về phía nam.
Ba mươi dặm đường cũng chỉ tốn vài giây đồng hồ mà thôi.
Mộc Thần Dật hạ xuống mặt đất, đi tới đầu một ngôi làng nhỏ.
Trên một tảng đá lớn có khắc ba chữ “Phong Nguyên Thôn”.
“Không sai rồi, chính là nơi này.”
Mộc Thần Dật cất bước đi vào, thôn trang không lớn lắm, tính cả thảy cũng chỉ chừng hai ba mươi hộ gia đình. Hắn chậm rãi rảo bước, rất nhanh đã tới trước cửa một khoảng sân hơi cũ nát ở cuối thôn.
Cửa không khóa, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng giặt giũ quần áo trong sân.
Mộc Thần Dật bước vào, liền nhìn thấy một nữ tử đang ở trong sân vò quần áo.
Nữ tử mặc một thân áo vải thô, mái tóc dài vốn nên búi lên buông xõa sau lưng thì vì để tiện làm việc đã tết thành một bím tóc, trên mặt mang theo vài phần ưu sầu, trông có chút tiều tụy.
Cũng không biết nàng đang nghĩ ngợi điều gì mà không hề phát hiện ra trong sân đã có thêm một người.
Nữ tử chính là Tiểu Nguyệt năm xưa bị đuổi ra khỏi Mộc Vương Phủ.
Mộc Thần Dật bước lại gần, đứng ở vị trí cách đó chừng một mét.
Hắn nhìn Tiểu Nguyệt, khẽ nói: “Còn vò nữa là quần áo rách luôn đấy.”
Tiểu Nguyệt ngẩn ra, y phục trong tay rơi tõm vào trong nước, bắn lên bọt nước tung tóe, bím tóc trước ngực đều bị nước làm ướt sũng.
Âm thanh vừa quen thuộc lại vừa xa lạ này khiến nàng cảm thấy có chút không chân thực.
Đợi khi nàng quay đầu nhìn về phía Mộc Thần Dật đứng bên cạnh, hốc mắt đã sớm đong đầy nước mắt, muốn nói gì đó nhưng làm sao cũng không thốt nên lời.
Mộc Thần Dật thở dài một hơi, ôn nhu nói: “Sao lại thích khóc thế này chứ!”
Hắn vừa nói vừa dang rộng vòng tay.
Tiểu Nguyệt không kìm nén được nữa, lao thẳng vào lòng Mộc Thần Dật, vùi đầu khóc rống thất thanh.
Mộc Thần Dật ôm lấy nữ tử, xoa nhẹ đầu nhỏ cùng sống lưng của Tiểu Nguyệt.
Tiểu Nguyệt khóc rất lâu, nấc nghẹn nói: “Thiếp ngỡ... ngỡ rằng... vĩnh viễn không... không thể gặp lại chàng nữa.”
Mộc Thần Dật nâng khuôn mặt Tiểu Nguyệt lên, lau đi giọt lệ nơi khóe mắt nàng, nói: “Chẳng phải đã gặp lại rồi sao? Không khóc nữa, ngoan!”
“Thiếp tưởng chàng không cần thiếp nữa.”
“Làm sao có thể chứ! Đã hứa là không phụ nàng mà. Trước kia chẳng phải đã nói với nàng là sẽ quay lại tìm nàng sao? Toàn lo lắng vớ vẩn!”
Tiểu Nguyệt nói: “Nhưng đã qua hơn hai tháng rồi.”
Mộc Thần Dật nói: “Ừm! Là lỗi của ta.”
Tiểu Nguyệt lắc đầu.
“Chàng đến là tốt rồi, một năm, mười năm, cả đời thiếp đều bằng lòng chờ.”
Mộc Thần Dật ôm chặt Tiểu Nguyệt, chuyện này hắn cũng hết cách, luôn luôn phải cẩn thận một chút.
Trước kia, Mộc Lệ Dao từng nói, xảy ra chuyện như vậy thì Tiểu Nguyệt không thể ở lại được nữa. Mà chữ không thể ở lại này có hai tầng ý nghĩa: một là rời đi, hai là biến mất.
Chuyện này tính thế nào cũng là một vụ bê bối.
Tiểu Nguyệt nếu như ở lại trong thành, bị người trong phủ phát hiện, rồi lại bị kẻ lắm miệng đồn đại ra ngoài thì sự tình lại phiền phức to. Hắn có Mộc Lệ Dao che chở nên không thể xảy ra chuyện gì, còn Tiểu Nguyệt thì nguy hiểm khôn lường.
Lúc đó thực lực của hắn quá yếu, tự bảo vệ bản thân còn khó khăn, nói gì đến chuyện bảo bọc thêm Tiểu Nguyệt.
Hắn cũng chỉ có thể trong đêm đó đem sự tình nói cho Lý Tứ.
Lý Tứ ở trong thành có một người bà con, vừa vặn có thể đưa Tiểu Nguyệt ra khỏi thành, Mộc Thần Dật tốn chút tiền bạc, Tiểu Nguyệt trải qua mấy lần chuyển dời mới được an bài ở nơi này.
Hôm nay Mộc Vương Phủ không còn bất kỳ nguy cơ nào nữa, hắn cũng có thể đưa Tiểu Nguyệt trở về rồi.
Ý nghĩ bi thương của Tiểu Nguyệt tan biến sạch sẽ, nàng nói: “Thiếp đi nấu cơm cho chàng.”
Mộc Thần Dật nói: “Đều đã học được nấu cơm rồi, xem ra chịu không ít khổ cực.”
Hắn nắm lấy tay Tiểu Nguyệt, liền nhìn thấy bàn tay nhỏ nhắn vốn mềm mại mịn màng nay đã có chút thô ráp.
Tiểu Nguyệt vội vàng nói: “Ở thôn quê không sánh được với trong thành, cái gì cũng phải tự mình làm... sẽ khỏi thôi mà.”
Mộc Thần Dật vuốt ve gò má Tiểu Nguyệt, nói: “Ta lại không chê bai, lo lắng vớ vẩn cái gì chứ!”
“Nhưng mà trước kia chàng rất thích thiếp dùng tay...”
“Khụ... khụ... chuyện như vậy thì đừng có nói toạc ra giữa thanh thiên bạch nhật thế chứ...”
Mộc Thần Dật lấy ra một viên đan dược chữa thương cực phẩm, đút vào miệng Tiểu Nguyệt.
“Nuốt xuống đi.”
Tiểu Nguyệt rất ngoan ngoãn nuốt xuống.
Ngay sau đó, nàng liền nhìn thấy lớp da thô ráp trên bàn tay mình trực tiếp bong tróc ra.
Bàn tay của nàng trở nên mềm mại, mịn màng và trắng trẻo hơn trước kia rất nhiều.
“Hừ! Vẫn là thích người ta dùng tay...”
Mộc Thần Dật thở dài một hơi.
Thôi xong, phen này hết đường thanh minh rồi.
Hắn rõ ràng là sợ Tiểu Nguyệt những ngày này ở bên ngoài, trong cơ thể tích tụ mầm bệnh gì đó, cho nên mới trực tiếp lấy ra đan dược chữa thương cực phẩm để nàng khỏe mạnh hơn mà thôi.
Tấm lòng này, trời đất tỏ tường, nhật nguyệt chứng giám mà!
Tiểu Nguyệt kiễng gót chân, hôn lên má Mộc Thần Dật một cái, liền chạy sang gian phòng bên cạnh, sau đó bên trong vang lên tiếng xoong nồi chén bát va vào nhau.
Mộc Thần Dật ngồi trong sân, nhìn cảnh núi non hoang vu, lại nhìn khoảng sân rách nát, thầm than thở: `Nếu như lúc ta mới xuyên không tới mà ở chỗ này, thì cứ ở đây sống nốt quãng đời còn lại cũng tốt, đáng tiếc là đã bước lên con đường không lối về rồi.`
`Trách số mạng ta quá đen đủi, cũng trách mấy nàng thiên kiêu kia vận khí quá tốt.`
Một lát sau.
Tiểu Nguyệt nấu xong cơm nước, bưng vào trong nhà, sau đó vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc kéo Mộc Thần Dật vào phòng.
“Chàng mau nếm thử đi.”
Mộc Thần Dật nhìn qua, hai món ăn vô cùng đơn giản: trứng xào và rau xanh xào.
Hắn gắp một miếng rau đưa vào trong miệng, mày hơi nhướng lên, sau đó khôi phục thần sắc, và một miếng cơm nuốt trôi thức ăn xuống.
Hắn nhìn vẻ mặt tràn đầy mong đợi của Tiểu Nguyệt, nói: “Làm rất ngon...”
Hắn đối với đồ ăn không có yêu cầu gì cao, nhưng thức ăn này làm thế nào nhỉ, không thể nói là khó ăn, nhưng khó nuốt trôi là có thật.
Trên mặt Tiểu Nguyệt ngập tràn nụ cười.
Mộc Thần Dật nói: “Đừng nhìn nữa, ăn đi!”
Nói thế nào thì cũng nên có phúc cùng hưởng, có cơm cùng ăn mới phải.
Tiểu Nguyệt ăn rất tự nhiên, chẳng nhận ra có điểm nào không đúng cả.
Mộc Thần Dật còn có thể nói gì nữa, chỉ đành cắm đầu ăn cơm thôi.
Sau khi hai người dùng bữa xong, Tiểu Nguyệt dọn dẹp bát đũa rồi bước ra ngoài.
Mộc Thần Dật nói: “Còn chuyện gì cần làm nữa không? Nếu không có thì ta đưa nàng về Mộc Vương Phủ.”
Tiểu Nguyệt ngẩn ra: “Thiếp... thiếp còn có thể trở về sao?”
“Chứ không thì nàng nghĩ ta chỉ đến thăm nàng thôi à?” Mộc Thần Dật cười nói, “Nàng nếu không bằng lòng trở về thì ta cũng không miễn cưỡng.”
Tiểu Nguyệt chạy tới, ôm chặt lấy cánh tay Mộc Thần Dật, nói: “Bằng lòng.”
“Không còn việc gì khác thì chúng ta đi ngay bây giờ.”
“Không còn nữa.”
Mộc Thần Dật ôm lấy Tiểu Nguyệt, nói: “Nhắm mắt lại.”
Tiểu Nguyệt nhắm mắt, kiễng gót chân, chờ đợi Mộc Thần Dật hôn tới.
Mộc Thần Dật mỉm cười, thi triển Thần Linh Bộ, chỉ vài giây sau đã xuất hiện trước cửa phòng của hắn trong Mộc Vương Phủ.