Sáng sớm.

Mộc Thần Dật bước ra sân viện, hai tỷ đệ nhà họ Vương đã đứng chờ sẵn từ sớm.

Hắn dứt khoát đưa hai người rời đi, những lời từ biệt đêm qua lúc đắp chung chăn hắn đã nói quá nhiều rồi, không cần thiết phải nhắc lại làm gì.

Rất nhanh, ba người đã ra xa Hưng An Thành hàng trăm dặm.

Mộc Thần Dật lấy ra một chiếc phi chu, đây là linh khí phụ trợ đêm qua hắn dùng 2500 Điểm hệ thống đổi lấy, không có tác dụng công kích phòng ngự gì lớn, chỉ thuần túy dùng để di chuyển đường dài.

Nếu chỉ có một mình hắn, thi triển Thần Linh Bộ là quá đủ, nhưng mang theo hai tỷ đệ Vương gia thì tốc độ không thể nhanh như vậy được.

Thời gian Dao Quang Tông mở đợt chiêu nạp đệ tử chỉ còn chưa đầy ba tháng, bắt buộc phải tranh thủ từng khắc.

Ba người bước lên phi chu.

Phi chu không lớn, chỉ dài hơn một trượng, bề ngang chưa đầy hai mét, nhưng chở ba người thì dư dả không gian.

Trên thuyền còn bố trí một căn phòng nhỏ, đây là chi tiết Mộc Thần Dật cố ý chọn lựa kỹ càng, dù sao bôn ba đường trường cũng không thể bỏ bê chuyện tu luyện được.

Vương Đằng vô cùng tò mò về phi chu, trong lúc bay lượn cứ đi qua đi lại không ngừng, chỗ này sờ một cái, chỗ kia gõ một cái, mân mê nghịch ngợm đủ trò.

Mộc Thần Dật thấy vậy liền để mặc Vương Đằng điều khiển phi chu.

Còn bản thân hắn thì kéo Vương Thi Mộng vào trong căn phòng nhỏ.

“Mấy ngày nay để nàng chịu thiệt thòi rồi.”

Vương Thi Mộng tựa vào ngực Mộc Thần Dật, khẽ nói: “Không sao, chúng ta đi cùng nhau, suốt chặng đường này đều ở bên nhau, trước lúc chia tay các nàng ấy chàng ở bên họ nhiều hơn là lẽ đương nhiên.”

“Chi bằng nói, chàng làm như vậy trái lại khiến ta an tâm hơn. Nếu chàng đối xử tệ bạc với họ, biết đâu chừng một ngày nào đó trong tương lai, chàng cũng vứt bỏ ta như đôi giày rách.”

Mộc Thần Dật nắm lấy bàn tay mềm mại của Vương Thi Mộng, cười nói: “Hóa ra trong mắt nàng ta là kẻ như vậy sao!”

Vương Thi Mộng gật đầu, nói: “Trước kia Tiểu Nguyệt bị đuổi đi, chàng dửng dưng không màng, chuyện này đâu phải ta không biết. Sau này chúng ta phát sinh quan hệ, sao ta có thể không bận tâm đến kết cục của bản thân chứ.”

“Nàng nghĩ thế là sai rồi! Theo lý mà nói, với sự thông minh của nàng, không lý nào lại không nhìn thấu. Lúc đó để Tiểu Nguyệt ở lại chẳng có chút lợi ích nào, ta vốn không đủ thực lực để bảo vệ nàng ấy.”

“Không phải ta chưa từng nghĩ tới chuyện đó, nhưng nữ nhân khi đối mặt với loại chuyện này rất dễ suy nghĩ luẩn quẩn, dẫu sao ta cũng rất có thể sẽ trở thành một Tiểu Nguyệt tiếp theo.”

Mộc Thần Dật gật đầu, sau đó hỏi: “Vậy bây giờ thì sao?”

Vương Thi Mộng ôm chặt lấy Mộc Thần Dật, khẽ thì thào: “Yên tâm hơn một chút, nhưng chưa thể hoàn toàn yên tâm. Ta đã trao trọn thân mình cho chàng, không để lại cho bản thân đường lui, nhưng trong lòng chàng có chỗ đứng cho ta hay không thì ta chưa dám chắc.”

Mộc Thần Dật nói: “Sao lại không có lòng tin vào bản thân như thế? Ở lâu ắt sinh tình thôi mà.”

“Vậy thứ chàng muốn, thứ chàng mê luyến là thể xác này, hay là con người của ta?”

Mộc Thần Dật đặt tay lên chỗ mềm mại trước ngực nàng, quả quyết nói: “Ta muốn tất cả!”

Tình cảm hắn dành cho Vương Thi Mộng sâu đậm đến mức nào, bản thân hắn cũng không nói rõ được, nhưng chắc chắn là có. Dù là thấy sắc nảy lòng tham hay là lâu ngày sinh tình, thì toàn bộ con người nàng hắn đều muốn có trọn vẹn.

Hắn cùng Vương Thi Mộng nằm sóng đôi trò chuyện, sau đó từ từ cởi bỏ xiêm y của nàng, nhẹ nhàng mơn trớn thân thể mềm mại kiều diễm.

Mộc Thần Dật vừa hé môi định thưởng thức chút vị ngọt thì đột nhiên phi chu chao đảo dữ dội, ngay sau đó bên ngoài truyền đến tiếng cãi cọ om sòm của Vương Đằng.

Mộc Thần Dật bực bội nói: “Đúng lúc này lại làm hỏng chuyện tốt!”

Hắn vừa càu nhàu vừa mặc lại y phục cho Vương Thi Mộng.

Vương Thi Mộng cất lời: “Trách ta.”

“Không sao, ra dạy dỗ lại là được.” Mộc Thần Dật nói: “Ra ngoài xem thế nào!”

Hai người bước ra ngoài, liền thấy sát bên cạnh phi chu của họ có một chiếc phi chu khác, một nam tử trẻ tuổi đang liên tục chắp tay tạ lỗi.

Còn Vương Đằng thì vẫn đang chửi bới không ngớt lời.

Mộc Thần Dật cất giọng hỏi: “Có chuyện gì thế?”

Vương Đằng lập tức đáp: “Tỷ phu phu, tên này đâm vào phi chu của chúng ta.”

Nam tử bên phi chu đối diện vội vàng phân trần: “Xin các vị lượng thứ, tại hạ không phải cố ý đâu, nếu gây ra phiền toái gì, ta sẵn sàng bồi thường tổn thất.”

Vương Đằng định mở miệng mắng tiếp thì bị Vương Thi Mộng ngăn lại.

Mộc Thần Dật nhìn sang nam tử đối diện, nói: “Nếu huynh đệ đã không cố ý thì bỏ qua đi!”

Thái độ của đối phương khá tốt, nếu không cần thiết thì cũng chẳng nên tính toán so đo làm gì.

Tìm cơ hội đánh lén sau là được!

Nam tử nói: “Nhân huynh rộng lượng, tiểu đệ vô cùng cảm kích. Nếu không chê, có thể cùng uống vài chén được chăng?”

“Thế thì còn gì bằng.”

“Nhân huynh, mời bước sang phi chu.”

Mộc Thần Dật ra hiệu cho hai tỷ đệ Vương gia cứ yên tâm ở lại, sau đó tung người bay thẳng sang phi chu đối diện.

Hai người ngồi xuống, nam tử đối diện lập tức bày rượu ngon thức nhắm ra bàn.

“Tại hạ Lục Thanh Vân, chưa rõ nhân huynh xưng hô thế nào?”

“Thanh vân trực thượng, Lục huynh quả là có cái tên hay, tại hạ Mộc Thần Dật.”

Lục Thanh Vân nói: “Hóa ra là Mộc huynh, hôm nay gặp gỡ cũng là duyên phận, nào, cạn một chén lớn!”

“Lục huynh, mời!”

“Mời.”

Hai người vừa ăn vừa uống, chuyện trò rôm rả, cũng đều biết đối phương đang trên đường tới Dao Quang Tông, tính ra là trò chuyện vô cùng tâm đầu ý hợp.

Lục Thanh Vân bị Mộc Thần Dật rót rượu dỗ dành một hồi, uống không ít nên đã ngà ngà say, túm lấy tay Mộc Thần Dật rồi sờ soạng.

Mộc Thần Dật vội vàng rút tay về, thầm mắng: `Mẹ kiếp, tên này là một tên biến thái!`

Lục Thanh Vân ợ một cái, than thở: “Mộc huynh, trong lòng tiểu đệ khổ sở lắm!”

Mộc Thần Dật thầm nghĩ: `Ngươi có giả vờ đáng thương thế nào ta cũng tuyệt đối không đoạn tụ với ngươi đâu!`

Lục Thanh Vân tiếp tục lải nhải: “Nghĩ xem ta xuất thân từ thế gia tu luyện, lại là đích tôn của gia chủ, nói thế nào cũng là nhân vật có máu mặt chứ?”

Mộc Thần Dật phụ họa: “Đúng thế, đúng thế!”

“Thế mà con tiện nhân họ Sở kia dám vác mặt tới cửa đòi từ hôn với lão tử!”

Mộc Thần Dật nhìn Lục Thanh Vân, híp mắt lại, motif từ hôn lưu sao? Vậy tên này sau này liệu có trở thành cường giả tuyệt thế không? Bản thân có nên xây dựng quan hệ từ sớm để ôm lấy cái đùi bự này không?

Lục Thanh Vân nhìn Mộc Thần Dật nói: “Mộc huynh!”

“Hả?”

“Huynh phải hỏi ta vì sao nàng ta lại từ hôn chứ!”

“À, thế vì sao nàng ta lại từ hôn?”

Lục Thanh Vân đỏ bừng mặt, tức giận quát: “Nàng ta chẳng qua là chê linh mạch của ta quá kém sao? Chẳng qua là chê Lục gia ta không còn hưng thịnh như trước sao?”

“Lão tử liền cho nàng ta từ hôn luôn, dứt khoát gọn gàng, một cái chớp mắt cũng không thèm chớp.”

Mộc Thần Dật gật gù: “Lợi hại, lợi hại!”

“Nàng ta chân trước vừa từ hôn với ta, chân sau đã đính hôn với tên họ Trình kia, huynh bảo chuyện này làm sao nuốt trôi được?”

“Không thể nuốt trôi! Tuyệt đối không thể!”

Lục Thanh Vân đứng bật dậy nói: “Cho nên ta lập tức rời nhà ra đi, ta phải rời xa gia tộc, đến Dao Quang Tông! Ta nhất định phải trở thành cường giả, ngày sau...”

“Ngày sau?”

“Ngày sau tiện nhân kia nhất định sẽ phải hối hận!”

Mộc Thần Dật nhíu mày, thầm nghĩ: `Ngươi cầm nhầm kịch bản rồi à! Ngươi phải là vài năm sau giết trở về chứ! Ngươi phải là ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây chứ!`

Lục Thanh Vân nói: “Ta rời đi không phải vì nàng ta, ta chỉ muốn tranh một hơi thở, chứng minh ta không hề kém cỏi, ta muốn nàng ta phải hối hận cả đời.”

“Thế thì chẳng phải ngươi vẫn là vì nàng ta sao!”

“Ợ... Phải thế không?”

“Rõ ràng là thế rồi!”

Lục Thanh Vân ngã ngồi xuống sàn, nước mắt tuôn rơi như mưa.

“Ta đã thích nàng mười sáu năm trời rồi đấy!”

Mộc Thần Dật ngẫm nghĩ một chút, không đến mức đó chứ? Mười sáu năm trước còn chưa chui ra khỏi bụng mẹ, biết thích là cái thá gì đâu?

Hắn đành an ủi: “Lục huynh quả là người chung tình.”

Mộc Thần Dật cảm thấy tên này sau này chắc chắn là phế vật, chẳng làm nên trò trống gì lớn, nhưng ngộ nhỡ người ta bất thình lình đổi kịch bản thì sao, cứ giữ mối quan hệ tốt một chút vẫn hơn.

Lục Thanh Vân khóc lóc một hồi lâu, men rượu cũng tan bớt vài phần, hắn cũng chẳng hiểu nổi sao mình lại say đến mức này!

Vội vàng ngượng ngùng nói: “Để Mộc huynh chê cười rồi.”

“Lục huynh là người sống theo cảm tính, không sao cả.”