Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Lê Thiển! Rốt cuộc mày còn muốn quậy đến khi nào? Sức khỏe Noãn Noãn không tốt, mày để con bé đi xuống nông thôn không phải là muốn mạng của nó sao?” Nhìn đứa em gái ruột ngoan cố không chịu hiểu ở trước mặt, Lê An chỉ cảm thấy chán ghét.
Nó không thể hiểu chuyện một chút sao? Không thể học hỏi Noãn Noãn nhiều hơn một chút sao? Nếu như Noãn Noãn mới là em gái ruột của anh ta thì tốt biết mấy!
Lê An không nhịn được thầm cảm thán.
“Anh ơi, chị cũng không phải cố ý, xuống nông thôn phải làm việc đồng áng, chị không muốn đi cũng là chuyện bình thường.”
“Nếu sức khỏe của em khá hơn một chút thì tốt rồi, như vậy chị cũng không cần thay em đi xuống nông thôn, nói cho cùng cũng là em có lỗi với chị.”
Hứa An Noãn kéo lại bàn tay đang giơ lên của Lê An, nhìn thấy Lê An muốn đánh Lê Thiển, Hứa An Noãn gấp gáp đến mức ứa nước mắt.
Cũng tại cô ta không tốt, nếu như sức khỏe của cô ta khá hơn một chút thì tốt rồi, như vậy chuyện xuống nông thôn cũng sẽ không rơi xuống đầu chị.
“Noãn Noãn, em đúng là quá lương thiện rồi, em để anh…”
Lê An còn chưa dứt lời, Lê Thiển đứng đối diện đã giáng một cái tát lên mặt anh ta.
“Bốp!”
Lê Thiển dùng hết sức, Lê An bị cô tát lệch mặt.
“Không phục à?” Lê Thiển nhếch môi lên, nhìn năm dấu ngón tay trên mặt Lê An, cô khoái trá không nói nên lời.
Cô đã chịu đủ rồi mà anh ta còn ở đây chỗ này lải nhải sủa như chó, sao không ra ngoài mà canh cửa đi! Cô đoán người của đội bảo vệ chắc chắn sẽ thích con chó Lê An giỏi việc này.
“Lê Thiển!” Lê An hét lớn.
“Chị, sao chị có thể đánh anh chứ!” Hứa An Noãn nhíu mày, rất phản cảm với hành vi của Lê Thiển.
“Đánh anh ta rồi còn cô thì chưa đúng không? Vậy thì tôi sẽ thỏa mãn cô”. Lê Thiển giơ tay lên giáng thêm một cái tát.
“Bốp!”
Dấu bàn tay lập tức xuất hiện trên mặt Hứa An Noãn, Hứa An Noãn vốn trắng trẻo, dấu tay đỏ tươi trên mặt cô ta trông rất chói mắt.
“Noãn Noãn, em không sao chứ?”
Lê An vội vàng kiểm tra vết thương trên mặt Hứa An Noãn, nhìn thấy năm dấu ngón tay trên mặt Hứa An Noãn, Lê An đau lòng không chịu nổi.
Anh ta quay đầu xông về phía Lê Thiển gầm lên một tiếng, trông còn đáng sợ hơn vừa rồi mình bị đánh.
“Lê Thiển!”
Lê Thiển đứng ở cửa ra vào, cô nhìn Lê An tỏ vẻ đắc chí, anh ta thấy thế ngờ ngợ cảm thấy sẽ có chuyện không hay xảy ra.
Lê Thiển nhếch môi, mở cửa ra, cô đắc ý cười với Lê An một cái, sau đó cứ thế ngồi phịch xuống đất.
“Anh, em đã đồng ý thay Hứa An Noãn xuống nông thôn rồi, vậy mà anh vẫn đối xử với em như vậy sao? Rốt cuộc em có phải em gái ruột của anh không? Mẹ ơi, giá như mẹ còn ở đây thì tốt biết mấy.”
Nước mắt của Lê Thiển muốn rơi là rơi như mưa. Lúc này là giờ cơm trưa nên thường có người qua lại. Lê Thiển tính chuẩn thời gian, cố ý chọn thời điểm đông người để cãi nhau với Lê An.
Muốn tống cổ cô đi xuống nông thôn, làm gì có chuyện tốt như vậy.
“Sao thế?”
“Lại cãi nhau rồi!”
“Nhà họ Lê lại đang cãi nhau à?”
“Chứ còn sao nữa, đã cãi nhau được một lúc rồi.”
“Kỹ sư Lê và Lê An không biết nghĩ gì mà lại để Lê Thiển xuống nông thôn?”
“Hai cha con người ta xót đứa không phải con ruột đó chứ sao!”
Nói thẳng ra là não úng nước, không lo cho con gái và em gái ruột của mình lại đi lo người ngoài.
Cánh phụ nữ sống ở lầu trên lầu dưới vừa nhặt rau vừa thò đầu ra xem náo nhiệt, những người nấu cơm sớm hơn thì trực tiếp bưng bát ra xem náo nhiệt.
“Em chính là em gái ruột của anh mà! Anh thích Hứa An Noãn thì cũng thôi nhưng anh nhất quyết phải vì cô ta mà bức chết em thì mới vui lòng sao? Anh nói Hứa An Noãn sức khỏe không tốt, nếu đi xuống nông thôn sẽ chịu không nổi! Vậy em thì chịu được chắc?”
Lê Thiển cười khổ một tiếng, cô đưa tay lên lau đi nước mắt trên mặt, đứng thẳng dậy.
“Thiển Thiển, cháu không sao chứ?” Thím hàng xóm nhìn Lê Thiển thế này, trong lòng có chút không nỡ.
“Thím ơi.” Lê Thiển ôm lấy thím kia khóc rống lên.
“Lê Thiển, mày giả vờ cái gì chứ? Thím nhìn mặt Noãn Noãn bị nó đánh này, Lê Thiển lòng dạ độc ác, thím nhất định đừng tin lời của nó.” Lê An muốn kéo Lê Thiển về nhà.
Một bà thím khác nhìn thấy vậy thì đứng ra chặn phía trước Lê Thiển. Lê An thấy ánh mắt của hai bà thím kia hơi hung dữ thì đành rụt rè rụt tay lại.
“Lê An, sao anh có thể nói em như vậy! Em mà lòng dạ độc ác sao?” Lê Thiển thoát khỏi vòng tay của bà thím hàng xóm, cô tỏ ra khó tin chỉ vào mình.
Một giọt nước mắt to bằng hạt đậu lăn dài trên mặt Lê Thiển, rơi trên tay bà thím hàng xóm, cô lảo đảo như đứng không vững, ánh mắt đầy chua xót không nói nên lời.
Chỉ cần nhìn thấy dáng vẻ lúc nào cũng có thể ngã quỵ xuống đất này của Lê Thiển, ai nấy đều thấy bất nhẫn.
“Chị, anh không phải cố ý đâu, em biết chị vì chuyện xuống nông thôn nên mới không vui nên em sẽ không trách chị, chỉ cần chị có thể trút giận, chị tát em thêm một cái nữa cũng không sao.”
Lúc Hứa An Noãn nói chuyện cố ý để lộ ra nửa bên mặt bị thương của mình. Năm dấu ngón tay đỏ bừng in hằn trên mặt cô ta.
“Cô nói vết thương trên mặt cô là do tôi đánh? Rõ ràng chính là Lê An muốn đánh tôi, tôi tránh được mới trúng vào mặt cô.”
“Tôi làm sao khỏe như vậy? Hứa An Noãn, cô biết xấu hổ một chút đi?”
“Kể từ sau khi cô tới nhà tôi, tôi không còn phòng riêng, ba và anh tôi đều coi cô như con ruột, cô chỉ hơi bị thương nhẹ một chút là tôi bị đòn, giờ hai người họ vì cô mà lại càng là ép buộc tôi xuống nông thôn!”
“Nếu thật sự nói đến ấm ức thì người uất ức cũng nên là tôi mới đúng!” Lê Thiển càng nói càng không kìm được nước mắt. Tuy giọng điệu đầy oán giận nhưng ánh mắt lại đau đớn không nguôi khiến những người xung quanh không khỏi cảm thấy thương xót.
Là cô tát thì đã sao chứ? Chuyện hư hư thật thật thế này thì ai phân biệt rõ ràng được chứ?
Cô đã tính chuẩn thời gian, cố ý ăn mặc chỉnh tề, chờ đợi vở kịch lớn mở màn thì đời nào để mọi việc lắng xuống dễ dàng như vậy.