Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Hồi trước nó có tiếng ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Ai mà không biết chứ." Người vừa lên tiếng là một bà thím có quan hệ khá tốt với mọi người trong khu tập thể.
Năm xưa lúc mẹ ruột của Tạ Dư Thành còn sống, bà ấy và mẹ ruột anh chơi khá thân, cũng không ít lần mang ơn gia đình anh. Khổ nỗi trước đây, mỗi lần bà ấy lên tiếng bênh vực Tạ Dư Thành thì chẳng mấy ai chịu tin. Ba Tạ thì ngày nào cũng lôi Tạ Dư Thành ra chửi mắng, nói anh không biết phép tắc, làm việc quá đáng.
So với một người ngoài như bà ấy, thiên hạ đương nhiên vẫn nghiêng về phía tin tưởng những lời nhận xét của một người cha ruột như ba Tạ hơn. Hầu hết mọi người trong khu tập thể đều tâm niệm rằng hổ dữ không nỡ ăn thịt con. Ba Tạ đã mắng chửi Tạ Dư Thành hằng ngày như thế thì ắt hẳn nhân phẩm của thằng bé phải có vấn đề thật.
Một mình bà ấy đứng ra thanh minh cho Tạ Dư Thành cũng chẳng xoay chuyển được gì, thế nên về sau bà ấy cũng ít khi lên tiếng bênh vực anh nữa.
Bà ấy cũng e ngại nói nhiều quá người ta lại đồn thổi bà ấy ăn lợi lộc của Tạ Dư Thành nên mới nói đỡ cho anh, đến lúc đó lại càng làm thanh danh của anh thêm kém đi.
Hiện tại khó khăn lắm mới có cơ hội tốt để chứng minh sự trong sạch cho Tạ Dư Thành, đương nhiên bà ấy phải nắm lấy thời cơ mà mở lời.
"Đúng đấy! Hồi mẹ ruột Tạ Dư Thành còn sống, thằng bé lễ phép lắm, gặp ai cũng chào hỏi dạ vâng, chẳng bao giờ ức hiếp ai cả." Một bà thím khác lên tiếng hùa theo.
"Mấy năm nay Tạ Dư Thành cũng đâu có bắt nạt ai bao giờ, đúng không?" Nghe thấy có người đồng tình, bà thím ban nãy vội vàng thừa thắng xông lên, khéo léo dẫn dắt để mấy chị em cùng nhìn nhận ra chân tướng sự việc.
"Hình như đúng là không có thật!" Một bà thím ngẫm nghĩ hồi lâu mà vẫn chẳng moi ra được người nào từng bị Tạ Dư Thành ức hiếp.
"Phải ha! Chưa bao giờ nghe nói Tạ Dư Thành bắt nạt con cái nhà ai, thế quái nào mà danh tiếng của thằng bé lại tồi tệ đến nông nỗi này cơ chứ."
"Thì do Lý Ngọc Phượng rêu rao ra chứ đâu!" Một chị gái có con từng được Tạ Dư Thành cứu sống liền chen lời.
"Tuy tôi mới dọn đến khu tập thể chúng ta được hơn một năm, chưa tiếp xúc nhiều với Tạ Dư Thành nhưng đợt trước bé Tiểu Xuyên Tử nhà tôi không cẩn thận ngã xuống sông, chính thằng bé không nói hai lời liền nhảy thẳng xuống nước cứu con tôi. Chỉ cần nhìn vào hành động đó thôi thì nhân phẩm của nó tuyệt đối không tồi tệ như những lời đồn thổi trong khu tập thể. Thử hỏi có mấy ai dám bất chấp nguy hiểm nhảy xuống sông cứu người cơ chứ!"
"Bé Tiểu Xuyên Tử nhà chị đợt rớt xuống sông là do Tạ Dư Thành cứu hả!"
"Chứ sao nữa, chẳng phải tôi đã kể với mấy chị bao nhiêu lần rồi hay sao?" Chị gái kia cạn lời đáp.
Lúc trước cô ấy kể bao nhiêu lần thì họ đều gạt đi, còn bảo Tiểu Xuyên Tử nhà cô ấy chắc nhận đồ ăn vặt của Tạ Dư Thành nên mới nói tốt cho anh, còn khuyên cô ấy đừng tin lời trẻ con nói bậy.
Sao nào, giờ thì họ mới chịu tin à?
"Tôi nhớ ra rồi. Mấy năm trước Lý Ngọc Phượng có than thở Tạ Dư Thành kén ăn, món này không chịu, món kia không ưng, cứ đòi ăn thịt kho tàu. Thế là bà ta chạy khắp tập thể tìm người học cách nấu. Sau dạo đó mới rộ lên tin đồn Tạ Dư Thành hay kiếm chuyện ở nhà, cố tình gây khó dễ cho Lý Ngọc Phượng."
"Thịt kho tàu á! Tạ Dư Thành đâu có ăn được thịt mỡ, mọi người không biết sao? Thằng bé ngửi mùi mỡ lợn thôi đã không chịu nổi rồi, ăn thịt lợn thì nó chỉ ăn được thịt nạc, mà nó vốn dĩ cũng chả mấy khi động đũa vào thịt lợn cơ." Bà thím đầu tiên lên tiếng bênh vực Tạ Dư Thành nói.
"Đúng rồi! Tôi cũng nhớ ra là Tạ Dư Thành không ăn được thịt mỡ, thằng bé ăn đồ xào bằng mỡ lợn vào là y như rằng thấy mệt trong người." Một bà thím khác phụ họa.
"Mỡ lợn xào rau thơm nức mũi thế mà Tạ Dư Thành lại không chịu ăn á!"
"Thì người ta ăn vào bụng thấy không khỏe mà. Với lại nhà họ Tạ cũng đâu thiếu tiền mà không mua được loại dầu mỡ khác."
"Thế sao Lý Ngọc Phượng lại nói vậy?"
"Thì cố tình chứ sao! Mọi người thử ngẫm lại xem, có phải cứ mỗi lần Lý Ngọc Phượng diễn vai mẹ kế hiền thục xong thì y như rằng danh tiếng của Tạ Dư Thành lại tệ hơn không."
"Đúng thật! Vậy chẳng phải hóa ra bao nhiêu năm qua chúng ta đã trách oan cho Tạ Dư Thành rồi sao."
"Lý Ngọc Phượng này tính toán thâm hiểm thật đấy."
Cánh phụ nữ xung quanh xúm lại bàn tán xôn xao. Càng nói họ càng lôi những chuyện trước kia ra xâu chuỗi lại, không để ý thì thôi, sắp xếp lại mọi chuyện xong mới giật mình kinh hãi.
Bọn họ nhận ra rằng thanh danh của Tạ Dư Thành đã bị chính tay Lý Ngọc Phượng hủy hoại từng chút một.
Lắng tai nghe tiếng bàn tán rôm rả của các thím, các chị đằng sau, khóe môi Tạ Dư Thành không kiềm được mà khẽ nhếch lên. Thiển Thiển lợi hại thật! Cứ như vậy thì chẳng bao lâu, cả khu tập thể đều hiểu rõ bản chất thật của Lý Ngọc Phượng.
Sao lúc trước anh lại không nghĩ ra trò đứng giữa khu tập thể mà gào ầm lên thế này nhỉ! Hèn chi mỗi lần ra ngoài Lý Ngọc Phượng đều thích rêu rao nói xấu anh.
Tốc độ liên tưởng của các thím, các chị này đúng là nhanh như chớp!
Tạ Dư Thành cố ép khóe môi của mình xuống. Không được, anh không thể cười lúc này, anh còn phải đòi thêm chút tiền để mang đi xuống nông thôn nữa chứ!
"Lý Ngọc Phượng, bà ra đây cho tôi! Đừng có trốn trong nhà không dám hé răng. Hôm nay tôi nhất định phải mời mọi người phân xử cho ra lẽ! Bà có gan đăng ký cho tôi xuống nông thôn mà lại không dám ló mặt ra đúng không?" Tạ Dư Thành đứng trước cửa nhà gào lớn.
Càng gào, anh lại càng hăng máu.
Lý Ngọc Phượng ở trong nhà đang vô cùng hoảng loạn. Chuyện này rốt cuộc là sao đây? Quả thực bà ta từng có ý định tống khứ Tạ Dư Thành xuống nông thôn. Nhưng vì lo sợ ông cụ về sẽ tính sổ với mình nên bà ta vẫn chưa dám đăng ký cho anh.
Chẳng lẽ là ba Tạ nghe lọt tai những lời của bà ta nên đã tự mình đi đăng ký cho Tạ Dư Thành xuống nông thôn rồi sao?