Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cô gái ngồi đối diện này trông có vẻ hơi hướng nội nhưng ánh mắt lại trong veo, sạch sẽ, chỉ nhìn lướt qua là thấu ngay tâm tư. Kết giao với những người có nội tâm đơn thuần thế này thì chẳng bao giờ lo mệt mỏi.

Hơn nữa, trên người cô ấy đang mặc chiếc áo sơ mi vải sợi tổng hợp. Ở chốn thôn quê mà mặc được loại vải tốt nhường này, chứng tỏ điều kiện gia đình chắc chắn không tồi.

Làm bạn với cô ấy tuyệt đối không có thiệt.

Lê Thiển mỉm cười, đưa tay về phía Trương Thanh Thanh.

"Tôi tên là Trương Thanh Thanh, chữ Thanh trong màu xanh của cỏ." Trước khi nắm lấy tay Lê Thiển, Trương Thanh Thanh còn cẩn thận lau tay một chút.

"Trương Thanh Thanh, cái tên này hay thật đấy. Đồng chí Trương có biết không? Chữ Thanh của cô còn có ý nghĩa là tuổi thanh xuân rực rỡ, là núi non xanh biếc nữa đấy." Lê Thiển cười nói.

"Vâng." Trương Thanh Thanh hơi ngượng ngùng gật đầu.

Đồng chí Lê tốt bụng quá!

Tạ Dư Thành cũng gật đầu với Trương Thanh Thanh coi như chào hỏi, cô ấy lập tức gật đầu đáp lễ.

"À này, Thanh Thanh, tôi muốn hỏi chút, đại đội chúng ta có căn nhà nào bỏ trống không?"

"Có chứ, đại đội mình có khá nhiều nhà trống. Đồng chí Lê định thuê nhà sao?" Trước đây cũng từng có thanh niên trí thức thuê nhà trong đại đội nên Trương Thanh Thanh chẳng thấy lạ lẫm gì khi Lê Thiển dò hỏi chuyện này.

"Đúng vậy, tôi không quen sống chung với nhiều người nên mới muốn hỏi xem đại đội có cho thuê không. Phải rồi Thanh Thanh, cô cứ gọi tôi là Thiển Thiển là được."

"Được, Thiển Thiển. Đại đội chúng ta có cho thuê nhà đấy. Nhưng nhà trống là tài sản tập thể, phải báo trước với đại đội trưởng để làm thủ tục. Nếu cô thực sự muốn thuê thì cứ bảo tôi, ba tôi chính là đại đội trưởng, tôi sẽ giúp cô lo liệu mọi chuyện ổn thỏa." Trương Thanh Thanh lấy tay che miệng, thì thầm với Lê Thiển.

"Thật sao? Thế thì tốt quá, cảm ơn cô nhé Thanh Thanh." Lê Thiển thò tay vào túi áo Tạ Dư Thành bốc ra một nắm kẹo, đưa thẳng cho Trương Thanh Thanh.

"Không cần đâu, kẹo là đồ hiếm có đắt tiền, Thiển Thiển cứ giữ lấy mà ăn."

"Thanh Thanh, cô cứ nhận đi. Bọn tôi mới tới đây, lạ nước lạ cái, chắc chắn sau này còn phải phiền cô nhiều, cô đừng chê nhé." Lê Thiển nhét hẳn nắm kẹo vào tay Trương Thanh Thanh.

Không ngờ Trương Thanh Thanh lại là con gái đại đội trưởng, xem ra quyết định kết giao với người bạn này của cô rất đúng đắn.

"Sao lại chê chứ! Thiển Thiển, cô cứ có chuyện gì thì tìm tôi." Trương Thanh Thanh vỗ ngực cam đoan, mắt cô ấy ánh lên vẻ tự tin, trông rạng rỡ hơn hẳn dáng vẻ rụt rè ban nãy.

Bản thân Trương Thanh Thanh không phải là người quá khép kín. Cô ấy vẫn rất cởi mở khi ở cạnh bạn bè, chỉ là khi ở cùng người lạ thì hơi mất tự nhiên một chút mà thôi.

"Cảm ơn cô, Thanh Thanh. Quen biết cô đúng là may mắn!" Những lời này của Lê Thiển vô cùng chân thành.

Trở thành bạn thân với con gái của đại đội trưởng thì chắc chắn có lợi.

Tạ Dư Thành ngồi bên cạnh Lê Thiển không nhịn được đỏ bừng mặt. Ngay từ lúc Lê Thiển dùng hai chữ "bọn tôi" để chỉ chung hai người, trong lòng anh đã trào dâng một cảm giác rạo rực khó tả.

Bọn tôi! Bọn tôi!

Anh và Thiển Thiển là một thể thống nhất, anh đã được Thiển Thiển xem như người nhà!

Nghe Trương Thanh Thanh nói cô ấy là con gái đại đội trưởng, mấy thanh niên trí thức ngồi phía sau bắt đầu muốn lân la bắt chuyện nhưng cô ấy chỉ đáp lại qua loa lấy lệ.

Bọn họ biết thân phận của cô ấy rồi mới bắt đầu có ý muốn làm thân. Cô ấy chẳng hề có chút thiện cảm nào với những kẻ kết giao đầy tính toán như vậy.

Ngồi máy cày chừng một tiếng đồng hồ, cuối cùng họ cũng đến nơi. Tạ Dư Thành xách hành lý của mình và Lê Thiển xuống xe trước. Đặt đồ đạc xuống đất xong xuôi, anh mới đưa tay ra đỡ Lê Thiển bước xuống.

"Thanh Thanh!" Một thanh niên chạy ùa tới. Vừa thấy Trương Thanh Thanh, anh ấy liền rảo bước nhanh hơn rồi dừng lại ngay trước mặt cô ấy.

Thanh niên đỡ lấy đống đồ trên tay Trương Thanh Thanh.

"Thiển Thiển, giới thiệu với cô một chút, đây là người yêu tôi, Triệu Tiểu Quân. Đám cưới của chúng tôi sẽ tổ chức vào ngày hai mươi tám tháng sau. Đến lúc đó, Thiển Thiển và đồng chí Tạ nhớ đến chung vui nhé."

"Được chứ!" Lê Thiển mỉm cười nhận lời.

"À đúng rồi Tiểu Quân, đây là những người bạn mới của em. Họ là thanh niên trí thức mới được phân về đại đội mình. Đây là Lê Thiển, thanh niên trí thức Lê, còn đây là người yêu cô ấy, Tạ Dư Thành, thanh niên trí thức Tạ."

"Chào đồng chí Triệu." Lê Thiển và Tạ Dư Thành đồng thanh lên tiếng.

"Chào hai người."

"Vậy Thiển Thiển à, tôi về nhà trước đây. Cô cứ yên tâm, tôi sẽ hỏi ba chuyện thuê nhà giúp cô."

"Được, vất vả cho cô rồi Thanh Thanh."

Triệu Tiểu Quân xách những món đồ Trương Thanh Thanh vừa sắm trên huyện, hai người sánh vai bước đi. Trương Thanh Thanh lôi một viên kẹo trong túi ra, bóc vỏ rồi đút thẳng vào miệng Triệu Tiểu Quân.

Chẳng biết hai người to nhỏ chuyện gì mà cười đùa vô cùng vui vẻ.

"Thật tốt quá!" Nhìn bóng lưng của Triệu Tiểu Quân và Trương Thanh Thanh, Lê Thiển không nén nổi một tiếng cảm thán.

"Chúng ta cũng rất tốt mà." Tạ Dư Thành đứng sát bên cạnh Lê Thiển, cất giọng đầy kiên định.

"Đúng vậy, tụi mình cũng rất tốt. Đi thôi anh, để xem hoàn cảnh khu nhà thanh niên trí thức ra sao nào."

"Được."

Vì ban nãy đứng ngoài trò chuyện với nhóm Trương Thanh Thanh một lúc, chậm trễ đôi chút thời gian nên Lê Thiển và Tạ Dư Thành là hai thanh niên trí thức bước vào cuối cùng.

Khi hai người vừa đặt chân vào sân khu nhà thanh niên trí thức, mấy thanh niên trí thức cũ đều cảm thấy như mắt sáng bừng lên. Nhưng vừa nhìn thấy hành lý của Lê Thiển đang nằm gọn trên tay Tạ Dư Thành, mấy nam thanh niên kia không khỏi xìu xuống đầy thất vọng.

Không thể nào đâu? Chắc hai người đó không phải là người yêu của nhau chứ?

"Chào mọi người, tôi là người phụ trách nhóm thanh niên trí thức của chúng ta, tôi họ Lưu, mọi người cứ gọi tôi là anh Lưu."

"Tôi là Lê Thiển, còn đây là vị hôn phu của tôi, Tạ Dư Thành."

Câu nói rõ ràng của Lê Thiển ngay lập tức dập tắt ngọn lửa tình vừa mới nhen nhóm trong lòng mấy nam thanh niên trí thức.

"Chào đồng chí Lê, chào đồng chí Tạ. Hoan nghênh hai người gia nhập cùng chúng tôi." Anh Lưu nhiệt tình vươn tay ra, Tạ Dư Thành cũng đưa tay lên bắt lấy.